Trước
Sau

Chương 90

Chương 1: Thái Vũ Châu

Chương 90: Thái Vũ Châu

Chu Vinh ngây người một chút, sau đó hô lớn:

– Đồ ngu! Tử Linh quả mà ngươi dùng như thế sao? Mau ngậm miệng lại! Những vỏ kia cực kỳ quý giá, ngươi lại còn phun ra…

Tử Linh quả là nguyên liệu luyện chế Chân Khí đan, coi nó như trái cây ăn vặt đúng là phung phí trời ơi đất hỡi. Chu Vinh nhìn thấy cảnh này, hận không thể tát Trầm Tường một cái. Trong mắt hắn, việc trực tiếp ăn Tử Linh quả chính là sự khinh nhờn đối với loại dược tài này.

Trầm Tường thản nhiên đáp:

– Vị của Tử Linh quả rất ngon, ngọt lắm. Ăn vào người còn tràn đầy chân khí.

Chu Vinh tức đến đỏ mặt tía tai. Dù Tử Linh quả không phải của hắn, nhưng nhìn thấy cảnh phung phí như vậy, lòng hắn đau như cắt.

– Đừng ăn nữa, ta mua lại.

Chu Vinh vội vàng hô lên. Lời vừa dứt, Trầm Tường đã nuốt chửng hai ba cái. Chu Vinh hận không thể xông tới đánh Trầm Tường.

– Vào Thái Vũ môn, phí dụng một năm là bao nhiêu?

Trầm Tường cười hỏi.

Chu Vinh giậm chân, hừ lạnh nói:

– Loại như ngươi vĩnh viễn không thể vào Thái Vũ môn.

Dù không rõ thân phận Trầm Tường, nhưng hắn khẳng định Trầm Tường giàu nứt đố đổ vách, bằng không sẽ không tùy tiện ăn một quả Tử Linh quả.

– Vậy cũng được, ta tự đi hỏi.

Trầm Tường nói, lại lấy ra một quả Tử Linh quả, chuẩn bị ăn tiếp.

– Đệ tử ngoại môn một năm là ba ngàn trung phẩm tinh thạch.

Chu Vinh vội vàng nói, sau đó móc ra mấy cục đá lớn bằng ngón tay cái màu xanh lam, đưa cho Trầm Tường:

– Mười trung phẩm tinh thạch, ta mua Tử Linh quả của ngươi.

Tinh thạch cũng giống như linh tệ, đều là khoáng thạch chứa linh khí, nhưng tinh thạch nén ép nhiều linh khí tinh khiết hơn, nên giá trị cao hơn linh tệ rất nhiều.

Trầm Tường biết từ Tô Mị Dao rằng nơi này dùng trung phẩm tinh thạch làm giao dịch chủ yếu. Một trung phẩm tinh thạch tương đương một ngàn đại linh tệ. Mười hạt, tức là mười ngàn đại linh tệ.

Mười ngàn đại linh tệ mà muốn mua Tử Linh quả, tên mập này rõ ràng là muốn hớt tay trên.

– Chu huynh, ngươi coi ta là heo sao? Đây là nguyên liệu luyện chế Chân Khí đan, chỉ có bấy nhiêu tiền thôi sao? Ta thà tự ăn còn hơn.

Trầm Tường bĩu môi nói.

– Ba mươi!

Chu Vinh mặt không đổi sắc.

Trầm Tường lắc đầu, chậm rãi bước đi. Chu Vinh vội vàng đuổi theo, hô:

– Năm mươi!

Trầm Tường không để ý.

– Sáu mươi!

– Một trăm!

– Một trăm năm mươi!

– …

– Hai trăm!

Trầm Tường quay người lại, cười nói:

– Lúc nãy ngươi còn muốn dùng mười tinh thạch mua lại, giờ lại gấp mấy chục lần. Ngươi đúng là một gã thương nhân gian xảo.

Trầm Tường đưa Tử Linh quả, nhận lại đống tinh thạch kia.

– Ngươi không biết, Chu gia chúng ta là gia tộc kinh doanh nổi tiếng của Thái Vũ Châu. Chúng ta chỉ biết tiền, không có cách nào khác.

Chu Vinh nhìn quả Tử Linh quả, thành thật nói:

– Giá Tử Linh quả cao, đều do các thương nhân khác đẩy lên.

Trầm Tường chợt cảm thấy mình có chút thiệt thòi, nhưng hai trăm ngàn đại linh tệ cũng là một khoản kha khá.

Dù Chu Vinh là một gã tiểu thương, nhưng trò chuyện với hắn lại rất có lợi. Trầm Tường hiểu rõ hơn về thế giới này. Hiện tại hắn đang ở Thái Vũ Châu, địa bàn của Thái Vũ Môn quản hạt, vô cùng rộng lớn. Mọi thế lực ở đây đều phải triều cống cho Thái Vũ Môn, và Thái Vũ Môn cũng bảo vệ an ninh vùng đất này.

– Trầm lão đệ, sau này đừng làm chuyện ngu ngốc ăn Tử Linh quả nữa. Nếu bị các luyện đan sư khác nhìn thấy, ngươi sẽ bị đánh cho tơi bời.

Chu Vinh dặn dò, nghĩ đến cảnh Trầm Tường nuốt chửng một quả lúc nãy, lòng hắn vẫn đau nhói.

Trầm Tường không nói gì. Hắn có Long Tiên Công, nếu Tử Linh quả dùng hết, hắn vẫn có thể nhanh chóng tăng tu vi.

– Lão Chu, ngươi nói bây giờ ta vào Thái Vũ Môn được không?

Trầm Tường cười nói.

Chu Vinh cười gian nói:

– Bán thêm cho ta chừng mười quả Tử Linh quả nữa thì được. Nhưng ngươi phải vượt qua kiểm tra của Thái Vũ Môn mới chính thức vào được, đây là quy định chung của mọi môn phái.

Trầm Tường đi theo Chu Vinh đến một thành thị tên là Thiên Môn Thành. Nơi này gần Thái Vũ Môn nhất, là điểm dừng chân của nhiều người muốn gia nhập môn phái.

Đến nơi, Chu Vinh cáo biệt Trầm Tường, nói hắn phải về môn phái, người ngoài không liên quan không thể tùy ý vào Thái Vũ Môn.

– Thiên Môn, nơi này là cửa vào Thái Vũ Môn sao?

Trầm Tường đứng dưới cửa thành, nhìn ba chữ cứng cáp trên cổng thành mà cảm khái.

Chỉ cần xuyên qua tòa thành này, sẽ thấy một đại lộ thẳng tắp. Cuối đường là quần thể kiến trúc to lớn, xa hoa như một thành phố, đó chính là Thái Vũ Môn!

– Tiểu ca, đây là Phàm khí lục đoạn, đang bán phá giá, chỉ chín trăm chín mươi chín tinh thạch!

Một đại hán đứng trước cửa hàng nhìn Trầm Tường vẫy tay hô. Loại người như Trầm Tường vừa vào thành, mắt nhìn đông nhìn tây, đại đa số đều là người quê mới lên thành, rất dễ bị lừa.

Vũ khí và dụng cụ phòng ngự chia làm Phàm khí, Linh khí, Bảo khí. Mỗi cấp có chín đoạn. Phàm khí là cấp thấp nhất, về mặt rèn đúc và nguyên liệu đều bình thường nhất, nhưng Phàm khí lục đoạn cũng không tồi, tiến rất gần cấp cao nhất.

– Tiểu ca, mua đan dược không? Đại Nguyên đan Phàm cấp thượng phẩm, năm mươi lăm tinh thạch một viên, hai viên bán một trăm.

Một lão đầu ở cửa hàng đan dược bên cạnh cũng hô theo.

Trầm Tường thấy trong Thái Vũ Châu, cửa hàng đan dược đầy rẫy, không khỏi kinh ngạc. Hắn bước qua, hỏi:

– Có bán Tử Linh quả không?

– Đương nhiên có, ba trăm tinh thạch!

Lão giả kia đáp.

Khóe miệng Trầm Tường co quắp. Quả nhiên hắn bị gã mập kia hớt tay trên. Lúc đầu gã chỉ muốn mười tinh thạch, giờ đây Trầm Tường cũng hiểu ra, đan dược ở đây bán đắt hơn Nam Vũ Quốc rất nhiều.

Điều này đối với hắn là chuyện tốt, bởi vì hắn chính là một luyện đan sư! Hắn bây giờ đã có thể nhìn thấy rất nhiều tinh thạch sáng lạn. Hắn cũng hiểu rõ hơn, giá một viên Chân Khí đan là năm trăm tinh thạch, hơn nữa còn mua có hạn.

1,253 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 90: Chương 1: Thái Vũ Châu — Mê Tiên Hiệp