Trước
Sau

Chương 89

Học phí

Chương 89: Học phí

Trước đó, Trầm Tường đã từng nghe Tô Mị Dao và Bạch U U nhắc đến, thế giới này rộng lớn hơn nhiều, dân số đông đúc, cường giả xuất hiện tầng tầng lớp lớp, là một thế giới vô cùng đa dạng và phong phú.

Các môn phái võ đạo đều truyền thừa từ thời cửu viễn, là những võ giả tiên phong khởi đầu bằng hình thức đoàn thể, sau đó phát triển ngày càng lớn mạnh, nhân khẩu tăng trưởng, khai phá tài nguyên phong phú, khiến cho số lượng cường giả ở đây vô cùng đông đảo.

Giữa không trung, Trầm Tường bỗng nghe thấy tiếng động hỗn loạn từ phía dưới truyền lên. Hắn liếc nhìn xuống, thấy một người đang giao chiến với một con hỏa ngưu khổng lồ, toàn thân rực cháy.

Đó là yêu thú, một loại sinh vật hấp thu thiên địa linh khí, từ khi sinh ra đã nắm giữ linh mạch. Thực lực của chúng có mạnh có yếu, nhưng mỗi bộ phận trên cơ thể đều là bảo vật.

Trầm Tường lao xuống, đáp nhẹ bên cạnh chiến trường đang kịch liệt. Đối thủ của con hỏa ngưu là một thiếu niên mập mạp, trông chừng gần hai mươi tuổi. Dung mạo của cậu ta rất hiền lành, nhìn qua có vẻ dễ bắt nạt.

Giờ khắc này, thiếu niên mập mạp nhíu mày, thần sắc tập trung đối phó với hỏa ngưu. Thực lực của hắn không tầm thường, tu luyện chân khí Kim thuộc tính, võ công cũng khá tốt. Mỗi khi ra quyền, hắn đều có thể vận dụng chân khí một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

– Huynh đệ, cần giúp đỡ không?

Trầm Tường lên tiếng. Hắn cảm nhận được nội lực của cậu mập mạp này không hề kém, đoán chừng đã đạt Phàm Võ Cảnh tầng chín trở lên.

– Huynh đệ, ta đánh gần xong rồi huynh mới xuất hiện. Giờ huynh ra tay, ta phải chia lại cho huynh một phần, e là không đáng lắm đâu!

Câu trả lời của cậu mập mạp khiến Trầm Tường suýt nữa thì phun máu. Hắn không ngờ tên này lại tính toán kỹ lưỡng đến vậy.

– Ta không cần thù lao, chỉ muốn xem yêu thú này lợi hại đến đâu thôi.

Trầm Tường cười nói.

– Vậy không được. Như thế này nhé, ta tặng huynh một chân của con trâu này!

Cậu mập mạp nói, hắn vốn là người có nguyên tắc riêng.

– Được!

Trầm Tường vừa dứt lời, một bước đã xuất hiện phía sau hỏa ngưu. Quyền hắn bốc lên ánh sáng kim sắc, sát khí bạo dâng, hình thành một đầu hổ trắng.

Trầm Tường vừa ra tay đã dùng ngay Bạch Hổ bạo sát quyền, kèm theo chân khí Kim thuộc tính của Bạch Hổ. Một quyền này đánh vào thân thể hỏa ngưu, phát ra tiếng nổ vang, kim quang bùng lên, tạo ra một lỗ máu trên lớp da dày của con thú. Điều này khiến cậu mập mạp giật mình không ngớt.

Chân hỏa ngưu đột ngột đá về phía sau, tốc độ nhanh đến mức Trầm Tường suýt nữa bị trúng đòn. Dù hắn có thể né tránh, nhưng khí cương nóng rực từ đùi con thú bộc phát, thiêu cháy một chỗ trên quần áo hắn. Khí cương của hỏa ngưu lại cường đại như vậy, khiến Trầm Tường trong lòng kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hắn chiến đấu cùng yêu thú.

– Huynh đệ, quyền pháp này của huynh là gì? Sao lại bá đạo như vậy!

Cậu mập mạp thất kinh hỏi, đồng thời một quyền đánh lên đầu trâu. Một luồng khí cương cuồng bạo rung động không khí tuôn ra, hỏa ngưu phát ra tiếng gầm trầm đục.

Trầm Tường nhân lúc hỏa ngưu tập trung giận dữ vào cậu mập mạp, liên tục tung ra mấy chục quyền Thiên Hổ bạo sát quyền. Quyền phong mãnh liệt xuyên thấu qua lớp da dày, rung động tạng phủ bên trong cơ thể hỏa ngưu, khiến nó miệng phun máu tươi, không còn sức kháng cự.

Lúc này, song quyền của cậu mập mạp hợp lại, giơ lên cao, tựa như búa lớn buông xuống đầu trâu. Chân khí Kim thuộc tính hóa thành khí cương, bao phủ song quyền, rồi nện xuống. Tiếng nổ vang kèm theo sóng khí xung kích lan tỏa, con trâu trong nháy mắt mất mạng, ngã vật xuống đất.

– Quyền pháp của huynh cũng không tệ!

Trầm Tường tán dương. Hắn xem ra thực lực của vị võ giả này, tuổi còn trẻ mà đã đạt đến trình độ này.

Cậu mập mạp cười cười:

– Tại hạ Chu Vinh, xin hỏi tôn tính đại danh của huynh?

– Trầm Tường. Ta năm nay mới mười bảy tuổi. Chu huynh gọi ta là lão ca, ta già như vậy sao?

Trầm Tường khẽ mỉm cười, ôm quyền đáp. Tuy nhiên, hắn nhận thấy tên này thực sự rất thành thục, vóc người khôi ngô, mang lại cảm giác trầm ổn.

Chu Vinh nhếch miệng cười:

– Xem ra cũng không già lắm. Khà khà, dù sao ta cũng chịu thiệt, chúng ta thanh toán xong đi. Mà nói thật, đệ đệ nhỏ hơn ta hai tuổi mà đã như thế này, chắc chắn xuất thân từ danh môn. Không biết là gia tộc nào?

Trầm Tường đoán chừng gia tộc của Chu Vinh nhất định là làm ăn, bằng không sẽ không mở miệng ngậm miệng đều là quan hệ và tính toán.

– Ta từ thế tục tới đây.

Trầm Tường thành thật đáp. Lúc này, Chu Vinh bắt đầu xử lý thi thể hỏa ngưu, chặt một chân đưa cho Trầm Tường. Hắn còn cố ý cắt phần chân đó khá nhỏ, khiến Trầm Tường dở khóc dở cười.

– Nói như vậy, ngươi muốn gia nhập Thái Vũ môn?

Chu Vinh hỏi, đầu hỏa ngưu đã được hắn thu vào trữ vật.

– Ừm. Chẳng lẽ Chu huynh là đệ tử Thái Vũ môn?

Trầm Tường hỏi ngược lại, đi theo sau Chu Vinh.

– May mắn thay ta đã trở thành đệ tử Thái Vũ môn. Tuy thực lực của ngươi tương đương với ta, nhưng ngươi muốn vào Thái Vũ môn lại không dễ dàng.

Chu Vinh nói với vẻ mặt tự hào.

– Tại sao?

Trầm Tường hiếu kỳ hỏi.

– Bởi vì sau lưng ngươi không có một gia tộc hậu thuẫn. Ngươi phải biết, Thái Vũ môn không giống các môn phái khác. Các môn phái khác thu đệ tử đều ban phúc lợi tốt nhất, còn Thái Vũ môn lại thu học phí của đệ tử.

Chu Vinh nói đến đây, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ, có thể thấy hắn coi trọng tiền tài như thế nào.

Trước đó, Trầm Tường cũng từng nghe qua chuyện này, đó cũng là lý do Tô Mị Dao mới bảo hắn đưa một trái Kim Linh quả cho Lãnh U Lan.

– Ý ngươi là ta trả không nổi học phí vào Thái Vũ môn?

Trầm Tường hỏi.

Tuy thực lực của Trầm Tường không tệ, nhưng ăn mặc rất mộc mạc, trên người cũng không có vật gì thể hiện sự giàu có, nhìn qua có vẻ khá keo kiệt.

– Ngươi biết học phí của Thái Vũ môn là bao nhiêu không? Một năm thôi cũng đủ khiến ngươi khánh kiệt.

Chu Vinh bĩu môi nói. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy tiếng răng rắc, tựa hồ có người đang nhai trái cây.

Chu Vinh vốn là người thích ăn ngon, hắn lập tức quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Trầm Tường đang cầm trong tay một trái cây màu tím, từng miếng cắn ăn, thậm chí còn phun cả vỏ.

1,328 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 89: Học phí — Mê Tiên Hiệp