Trước
Sau

Chương 91

Trả thù riêng

Chương 91: Việc công trả thù riêng

Trầm Tường dạo một vòng Thiên Môn thành, bán đi vài viên Chân Khí đan, nhanh chóng thu về ba ngàn tinh thạch. Đây chính là học phí để bước vào Thái Vũ môn. Dù đã có di thừa của Tô Mị Dao và Bạch U U, nhưng gia nhập môn phái vẫn mang lại nhiều lợi ích: có thể học hỏi thêm võ công, kỹ năng, và quan trọng nhất là tận dụng thân phận đệ tử để tham gia các cuộc tỷ thí, giành lấy phần thưởng từ môn phái.

Trầm Tường hướng về phía cánh cửa lớn xa xa. Cửa luôn mở rộng, người ra vào tấp nập. Những ngày này là lúc Thái Vũ môn khai sơn môn chiêu nạp đệ tử, nên mới đông đúc như vậy. Tuy nhiên, đa số mọi người chỉ đến để tìm vận may.

Trầm Tường đi qua cánh cửa lớn, bước trên con đường thẳng tắp, rộng rãi. Phía xa là bức tường bao quanh Thái Vũ môn cao hơn mười trượng. Trước đó, Trầm Tường vẫn tưởng Thái Vũ môn xây dựng trên núi cao.

Đứng trước cánh cửa lớn, nhìn ba chữ “Thái Vũ môn” uy nghiêm, trong lòng Trầm Tường dâng lên một trận hào khí. Cửa lớn đã đóng, nhưng bên cạnh có một cửa nhỏ vẫn mở.

Trước cửa nhỏ là một hàng ghế dài, nơi những người kiểm tra linh mạch. Chỉ có linh mạch hợp lệ mới được nhập ngoại môn, đương nhiên, nếu không có đủ tinh thạch cũng không được.

Phương pháp kiểm tra là đứng lên một chiếc mâm tròn. Trên mâm có một trận pháp có thể phát hiện linh mạch trong cơ thể, sau đó tỏa ra hào quang khác nhau, kèm theo trị số tương ứng.

Người có linh mạch rất nhiều, nhưng đa số đều không đạt chuẩn. Trị số từ sáu mươi trở lên mới coi là hợp lệ. Suốt nửa ngày, Trầm Tường chỉ thấy hai người đạt yêu cầu.

– Trầm Tường, khi kiểm tra, ngươi dùng Thái Cực thần công thu liễm Kim, Mộc, Thủy, Thổ bốn thuộc tính. Lúc đó, trận pháp chỉ có thể phát hiện ra Hỏa thuộc tính, và sẽ hiển thị ngươi là linh mạch Hỏa.

Tô Mị Dao nghiêm giọng dặn dò. Nàng không thể để người khác biết trên người Trầm Tường có Âm Dương thần mạch, đó là chuyện vô cùng nguy hiểm.

Đến lượt Trầm Tường, hắn đứng lên mâm tròn, làm theo lời Tô Mị Dao dặn. Chỉ thấy hào quang màu đỏ bốc lên từ dưới chân, một cảm giác kỳ dị lan tỏa khắp người. Ở giữa mâm tròn, một con số hiện ra.

– Linh mạch Hỏa thuộc tính, trị số bảy mươi lăm, hợp lệ. Ngươi tên là gì?

Một nam tử trung niên hỏi. Dù Trầm Tường đã qua cửa ải, hắn vẫn không tỏ vẻ thiện cảm, khuôn mặt lạnh tanh.

Vừa nãy, Trầm Tường đã thấy nhiều đệ tử Thái Vũ môn cung kính với nam tử này. Chỉ cần nhìn là biết hắn có địa vị nhất định trong ngoại môn, thực lực cũng phi thường cường đại. Trầm Tường nghi ngờ đây là võ giả Chân Võ cảnh.

– Trầm Tường!

Trầm Tường đáp. Nam tử trung niên nghe vậy liền sững sờ. Trầm Tường cũng thấy lạ, hắn không ngờ tên mình lại lan truyền đến tận Thái Vũ môn.

– Ngươi đến từ thế tục?

Nam tử trung niên lạnh lùng hỏi.

– Đúng vậy.

Trầm Tường đáp. Câu trả lời này khiến những người xung quanh đưa ánh mắt kỳ dị nhìn hắn, bởi lẽ người từ thế tục lên thường là những lão đầu, còn trẻ như hắn thì rất hiếm.

– Mời về đi. Ngươi làm xằng làm bậy ở thế tục, Thái Vũ môn chúng ta không thu loại người như vậy!

Nam tử trung niên cười lạnh, trên mặt tràn đầy hận ý.

– Có ý gì?

Trầm Tường nhíu mày hỏi.

– Ngươi ở thế tục tàn sát một gia tộc, tiêu diệt một bang phái tên Hắc Phong bang. Ngươi giết ít nhất hơn ngàn người. Thái Vũ môn chúng ta không thu kẻ như ngươi.

Giọng hắn càng lúc càng lớn, khiến đám đông xung quanh càng thêm kinh ngạc. Giết hơn ngàn người?

Trầm Tường cười lạnh:

– Nếu có người đến giết ngươi, ngươi có phản kháng hay không? Hay chỉ đứng đó cho bọn họ giết? Gia tộc kia nhiều lần ra tay với ta, còn cấu kết bang phái ám sát ta! Ta không giết bọn họ, chúng sẽ hủy diệt gia tộc ta. Tất cả đều do bọn họ tự chuốc lấy. Chuyện này đại đa số người dân Nam Vũ quốc đều biết, ngươi vẫn chưa điều tra rõ sao?

Nam tử trung niên mặt tối sầm lại. Trầm Tường tiếp lời:

– Ngươi chẳng lẽ là người Dược gia? Hừ, ngươi muốn lợi dụng quyền lực để việc công trả thù riêng?

– Dược Hải Sinh. Đây là lỗi của ngươi. Linh mạch người ta rõ ràng hợp lệ. Hơn nữa, chuyện ở thế tục chúng ta cũng đã nghe. Đúng là gia tộc của ngươi có lỗi. Tổng chi là muốn tiêu diệt người khác, kết quả bị diệt cũng là chuyện đương nhiên.

Một nam tử trung niên khác, thần tình hòa ái, mỉm cười bước tới. Phía sau hắn là Chu Vinh.

Đúng như Trầm Tường suy đoán, nam tử gây khó dễ hắn quả nhiên là người Dược gia.

Nếu là người Dược gia, nhất định là luyện đan sư. Trầm Tường có thể cảm nhận được chân khí Hỏa thuộc tính tinh khiết trên người hắn. Bình thường, chỉ có luyện đan sư mới cực kỳ chú trọng độ tinh khiết của chân khí Hỏa.

Dược Hải Sinh căm ghét nhìn nam tử râu dài kia, nhàn nhạt nói:

– Hác Đông Thanh, nơi này là do ta trấn giữ, ta mới là người quyết định!

Trong lòng Trầm Tường thầm giật mình. Nam tử râu dài Hác Đông Thanh kia, hóa ra cũng là một cường giả Chân Võ cảnh. Hắn không ngờ một ngày lại gặp hai võ giả Chân Võ cảnh. Hơn nữa, thực lực của họ mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Hắn biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của họ.

– Tiểu tử, còn không mau cút đi, chẳng lẽ muốn sư phụ ta tự mình tiễn ngươi sao?

Một nam tử kiêu ngạo đứng sau Dược Hải Sinh lên tiếng khiển trách.

Hác Đông Thanh cười nhạt:

– Không thể đi. Hôm nay chuyện này có rất nhiều người chứng kiến. Nếu ngươi đuổi hắn đi, danh tiếng của Thái Vũ môn sẽ hỏng mất!

Trầm Tường biết Hác Đông Thanh đang giúp mình, hắn cười nói:

– Thái Vũ môn là môn phái mạnh nhất Thần Vũ đại lục, ta nghĩ lẽ ra các ngươi có thể làm được công bằng, chính nghĩa.

Dược Hải Sinh quyết tâm không cho Trầm Tường vào Thái Vũ môn, hắn lạnh lùng nói:

– Trầm Tường, ngươi còn trẻ, dù thực lực không tệ nhưng cần tôi luyện thêm. Tính cách ngươi quá dễ gây sự. Hơn nữa, thực lực của ngươi ở Thái Vũ môn chẳng là gì cả. Ngươi vào đây chỉ là tự tìm khổ.

– Ngươi vẫn nên về đi! Ta có quyền lực khảo sát đa diện về một đệ tử nhập môn. Dù linh mạch ngươi hợp lệ, nhưng thực lực và tâm tính chưa đạt. Ba, năm năm sau quay lại thì được. Cửa Thái Vũ môn lúc nào cũng mở rộng cho ngươi.

Dược Hải Sinh không muốn phá hoại danh tiếng Thái Vũ môn. Dù là Chân Võ cảnh, nhưng phạm sai lầm vẫn bị phạt.

– Trong vòng năm năm, chỉ cần ngươi đánh bại đồ đệ Phương Lương của ta, ngươi có thể miễn trừ tất cả phí dụng khi nhập môn. Ngươi vẫn nên quay lại tu hành một phen đi.

Dược Hải Sinh khinh miệt nói, còn nam tử kiêu ngạo phía sau hắn cũng trừng mắt nhìn Trầm Tường.

Trầm Tường hỏi:

– Trong vòng năm năm, nếu ta đánh bại đồ đệ Phương Lương của ngươi, phí dụng sau này ở Thái Vũ môn sẽ được miễn trừ? Đây là thật sao?

Dược Hải Sinh cười âm hiểm:

– Đương nhiên. Ngươi đến từ quê hương của ta, đây là ưu đãi ta cho ngươi. Bất quá, nếu trong vòng năm năm ngươi không thắng được, thì đừng hòng bước vào Thái Vũ môn.

– Phương Lương? Chẳng lẽ là thiên tài Phương gia, năm nay mười tám tuổi, đã tiến vào Phàm Võ cảnh tầng chín, lại còn có truyền thừa một môn võ công Huyền cấp? Lần trước nghe nói hắn đấu với yêu thú cửu phẩm Xích Hỏa Ưng, oanh phá một ngọn núi. Có người nói hắn là nhân vật xếp thứ ba mươi trong ngoại môn đệ tử.

1,535 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 91: Trả thù riêng — Mê Tiên Hiệp