Trước
Sau

Chương 59

Lãnh U Lan

Chương 59: Lãnh U Lan

Trầm Tường bước vào Phàm Võ Cảnh tầng tám, thần thức càng thêm cường hãn. Hắn có thể nhìn ra trên đài tỷ võ này thậm chí có hai người tu luyện Phàm Võ Cảnh tầng bảy. Trong đó, một người là nam tử mặc trang phục vàng rực rỡ, xem chừng hai mươi tuổi.

Người kia là một nữ tử tóc trắng, dung mạo vô cùng xinh đẹp. Tóc nàng búi thành đuôi ngựa, vóc người thon thả, vừa thành thục lại vừa xinh đẹp. Tuy nhiên, trên mặt nàng lộ rõ vẻ lãnh ngạo. Nàng cũng mặc quần áo bó sát màu đen như Trầm Tường, khắc họa rõ ràng vóc người nóng bỏng hoàn mỹ, chỉ là chất liệu bộ trang phục kia tốt hơn Trầm Tường rất nhiều.

Nữ tử này rất dễ thu hút ánh mắt người khác. Sở dĩ như vậy là bởi vì nàng có mái tóc bạc kỳ lạ, dung mạo thành thục, vóc người nóng bỏng, khuôn mặt tuyệt mỹ cùng khí chất cao quý lãnh ngạo, khiến Trầm Tường không thể không nhìn thêm vài lần.

– Hiện tại tuyên bố quy tắc, vòng thứ nhất cử hành ngay hôm nay. Bốn mươi người các ngươi chia làm tám tổ, mỗi tổ năm người. Sau đó, bên trong mỗi tổ quyết ra một người thắng để tham gia trận chung kết.

Một lão giả lên tiếng, đây là Dược gia trưởng lão:

– Năm người đứng trên đài tỷ võ đồng thời hỗn chiến. Chỉ cần ai đứng đến cuối cùng trên đài, người đó chính là người thắng.

Quy tắc rất đơn giản: năm người hỗn chiến trên luận võ đài, rớt xuống dưới là bị đào thải, người đứng cuối cùng trên đài sẽ tính là chiến thắng.

Dược gia trưởng lão kia liền bắt đầu nói thêm một số quy tắc trong lúc luận võ, chủ yếu là cho phép sử dụng thủ đoạn đê tiện, nhưng nghiêm cấm giết người.

Sau đó là bước phân tổ. Trầm Tường không cùng tổ với hai người Phàm Võ Cảnh tầng bảy kia. Tổ của hắn gồm bốn nam tử mười chín, hai mươi tuổi, thực lực đều là Phàm Võ Cảnh tầng sáu đỉnh phong, sắp đột phá. Trầm Tường suy đoán đây là Dược gia cố ý phân như vậy, nhằm mục đích khiến hắn bị đào thải ở vòng một.

Lúc này, Trầm Tường cũng biết được thân phận của hai người Phàm Võ Cảnh tầng bảy kia. Thiếu nữ tên là Lãnh U Lan, là con gái một vị tướng quân nổi tiếng của Nam Vũ quốc. Tuổi tác của nàng chỉ có mười bốn, nhưng lại vô cùng thành thục, điều này khiến Trầm Tường không khỏi thầm kinh ngạc.

Còn thiếu niên kia tên là Tống Nam Minh, là trưởng tử của hoàng đế, tức Thái tử Nam Vũ quốc. Năm nay hai mươi tuổi, thực lực Phàm Võ Cảnh tầng bảy đỉnh phong. Thiên phú này xem như rất tốt, nhưng trong mắt Trầm Tường, vẫn kém xa Lãnh U Lan, bởi vì Lãnh U Lan mới chỉ mười bốn tuổi.

Trầm Tường thuộc tổ cuối cùng, cũng là tổ bất công nhất. Chỉ có Trầm Tường là mười sáu tuổi, những người còn lại đều mười chín, hai mươi. Ai nấy đều nhìn ra đây là có người cố ý sắp xếp.

Nếu đơn đả độc đấu, khả năng Trầm Tường giành vị trí thứ nhất là rất lớn. Nhưng trong tình huống năm người hỗn chiến, hắn rất dễ thất bại.

Nếu thực lực Trầm Tường vẫn là Phàm Võ Cảnh tầng bảy, hắn sẽ có chút bận tâm. Nhưng hiện tại, hắn đã đạt Phàm Võ Cảnh tầng tám, nắm giữ lực lượng cường hãn. Hắn dậm chân một cái cũng có thể làm cho quảng trường rung chuyển. Dựa vào thần công cùng Ngũ Hành Chân Khí hắn tu luyện, thực lực đã ép sát tới Phàm Võ Cảnh tầng chín!

Trầm Tường cũng không ngờ rằng, sau khi đột phá lên Phàm Võ Cảnh tầng bảy, trong vòng vài ngày hắn lại bước vào Phàm Võ Cảnh tầng tám. Đây đều là công lao của Thôn Phệ Ma Công do Bạch U U truyền thụ. Lúc này, hắn đã thâm sâu lãnh hội được uy lực của loại ma công này!

Trầm Tường đứng dưới đài, quan sát năm người hỗn chiến trên đài tỷ võ, đồng thời quan sát võ công họ sử dụng. Trong ánh mắt của hắn, khi những người này thi triển võ công, dòng chân khí lưu động trong cơ thể đều bị hắn nhìn rõ ràng. Khó học trộm nhất trong võ công chính là phương pháp vận hành chân khí. Hiện tại, Trầm Tường có thể thấy rõ nhờ thần thức siêu phàm, điều này giúp hắn dễ dàng mô phỏng theo võ công của người khác.

Trên đài, năm người đều chen chúc ở giữa, không ai muốn đứng ở biên giới. Một khi rớt xuống đài là bị đào thải. Lúc này, họ giao chiến hỗn loạn ở trung tâm. Loại hỗn chiến này cần thực lực nhất định mới có thể kiên trì đến cuối cùng. Đôi khi, người ta phải ứng phó với công kích của bốn người cùng lúc, và trong lúc phòng thủ cũng phải nhanh chóng phản công. Có thể nhìn ra năng lực vận dụng võ công cùng phản ứng của từng người.

Tuy năm con cháu danh môn trên đài thi triển võ công khiến người dưới đài không ngừng kinh thán, nhưng Trầm Tường không vừa mắt. Tuy cũng không tệ, nhưng sơ hở quá nhiều. Hắn không biết mình có thể học trộm được gì từ đó.

Trận đấu đầu tiên rất nhanh kết thúc. Thực lực người thắng không tệ, chân khí hùng hậu, có thể kiên trì đến cuối cùng. Bốn người còn lại không thì bị đá xuống đài, không thì do chân khí tiêu hao hết nên tự động bước xuống.

Những thiếu nam thiếu nữ này đều là Phàm Võ Cảnh tầng sáu. Trong mắt rất nhiều người, họ đều là thiên tài, thực lực cường hãn. Nhưng Trầm Tường biết rõ, cơ sở của những thiếu nam thiếu nữ trên đài này phổ biến đều không tốt, căn cơ bất ổn, chân khí không đủ hùng hậu và tinh khiết. Tuy có công pháp không tệ, nhưng không thể phát huy hết uy lực, hơn nữa cách vận dụng cũng không quá tinh thông.

– Dù sao đều là được nuông chiều từ bé, ai nấy đều được coi như bảo bối, ai sẽ chịu khổ luyện võ?

Trầm Tường thầm nghĩ. Loại người liều mạng tu luyện như hắn vào lúc nửa đêm cũng không nhiều.

Lúc này đến phiên Thái tử Nam Vũ quốc, Tống Nam Minh lên sân khấu. Hắn là Phàm Võ Cảnh tầng bảy, bốn tên kia chỉ là Phàm Võ Cảnh tầng sáu. Vừa bắt đầu, hai người đã bị đánh xuống đài. Tống Nam Minh lợi dụng ưu thế thực lực, dùng chân khí hùng hậu nhanh chóng đá hai người còn lại xuống lôi đài, giành toàn thắng.

Đến lượt nữ nhi vị Đại tướng quân, Lãnh U Lan, vừa lên đài, rất nhiều nam nhân đều hừng hực nhìn chằm chằm vào vóc người nóng bỏng của nàng. Lãnh U Lan mặc quần áo bó sát màu đen, đôi chân thon dài thẳng tắp, tràn đầy sức sống. Dung mạo của nàng không phù hợp với tuổi tác, vóc người thành thục uyển chuyển, cả người tỏa ra khí chất lãnh ngạo, khiến người ta khó có thể tưởng tượng nàng chỉ là một thiếu nữ mười bốn tuổi.

– Chân khí của nha đầu này rất cổ quái a!

Trầm Tường cau mày than nhẹ.

Tô Mị Dao nói:

– Nha đầu này là Băng Hỏa Mạch, cấp bậc gì ta không biết. Chân khí nàng tu luyện hẳn là Băng Hỏa Chân Khí. Hai loại chân khí tương khắc này dung hợp lại mới trở nên quỷ dị như vậy, khiến người nhìn không thấu. Nếu ngươi thấy nàng phóng hỏa, rất có thể ngọn lửa đó lại có thể đóng băng ngươi. Nói chung, tiểu nha đầu này không đơn giản. Nếu có thể kết giao với nàng là tốt nhất.

Con ngươi Trầm Tường co rút lại, nhìn thiếu nữ phong vận thành thục trên đài, trong lòng thầm kinh ngạc. Người được Tô Mị Dao khen đương nhiên sẽ không quá kém cỏi.

– Bắt đầu!

Âm thanh vừa dứt, mọi người chỉ thấy trên đài tỷ võ, Lãnh U Lan đột nhiên hóa thành một vệt bóng đen. Nàng bôn tẩu đông tây trên đài, để lại một hư ảnh màu đen. Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Bốn người trên đài cũng ngây ra vì kinh ngạc.

Trầm Tường hơi nhướng mày. Hắn có thể miễn cưỡng nhìn rõ khuôn mặt mỹ lệ mà nghiêm túc của Lãnh U Lan. Điều này khiến đôi mắt hắn sáng lên, loại tốc độ này cũng nhanh đến mức khiến hắn kinh ngạc.

Một tiếng ầm ầm vang lên, một người trên đài đột nhiên bay ra. Tuy mọi người không thấy rõ ai là người đánh bay hắn xuống, nhưng đều biết chắc chắn là Lãnh U Lan ra tay.

Còn Trầm Tường có thể thấy rõ một cước của Lãnh U Lan đạp người kia xuống. Lực đạo vô cùng lớn, trực tiếp đá bay đối phương.

1,619 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 59: Lãnh U Lan — Mê Tiên Hiệp