Trước
Sau

Chương 60

Bị ám toán

Tiếp đó là những tiếng hô hào vang lên liên tiếp. Lãnh U Lan lợi dụng tốc độ nhanh đến mức khó có thể nhìn thấy rõ của mình để tiến hành tập kích, từng người một đá xuống đài.

– Lãnh U Lan thành công tiến vào Bát Cường, tiếp theo là tổ cuối cùng!

Dược gia trưởng lão hô lớn.

Cuối cùng cũng đến phiên Trầm Tường. Ai nấy đều biết rằng Trầm Tường phải đối mặt với bốn nam tử Phàm Võ Cảnh tầng sáu, đều đã hai mươi tuổi, dừng lại ở cảnh giới này nhiều năm, thực lực tự nhiên mạnh hơn những thiếu niên kia rất nhiều. Điều này đối với Trầm Tường mà nói vô cùng bất lợi.

Trầm Tường bước lên luận võ đài, thần sắc ung dung, không hề lo lắng dù đối thủ là bốn đại nhân. Sự trấn định và tự tin này khiến người ta không khỏi bội phục.

Tuy bốn nam tử trên đài cùng Trầm Tường đều hai mươi tuổi, nhưng họ thấp hơn hắn một chút, thân thể cũng không cường tráng bằng Trầm Tường, xem ra là loại công tử được nuông chiều từ nhỏ.

Dưới đài, Lãnh U Lan chăm chú nhìn Trầm Tường trên đài, dùng đôi mắt lãnh lạnh mà tinh tế đánh giá hắn, muốn nhìn thấu hắn nhưng chỉ như mây che sương phủ, nàng không cảm ứng được chút khí tức nào từ Trầm Tường.

– Bắt đầu!

Vừa dứt tiếng, bốn nam tử đồng thời nhắm vào Trầm Tường, tốc độ cực nhanh, đồng thời đánh ra một quyền. Trên nắm tay ngưng tụ chân khí nồng hậu, mọi người có thể thấy rõ ràng khí tức đáng sợ tỏa ra từ bốn nắm đấm, mang theo sức mạnh khủng bố, phảng phất có thể đánh nát một ngọn núi.

Trầm Tường chắp hai tay sau lưng, đứng yên tại chỗ, thần tình lạnh nhạt. Chỉ thấy bốn quyền mãnh liệt kia đụng vào thân thể Trầm Tường, bùng nổ ra một trận sóng khí, đưa tới một trận cuồng phong, toàn bộ luận võ đài chấn động mãnh liệt, suýt chút nữa sụp đổ. Tại thời điểm này, trái tim mọi người như ngưng lại. Bốn nắm đấm khủng bố như vậy đồng thời đánh trúng mục tiêu, đừng nói là người, chỉ sợ là khối thép cũng bị đánh nát.

Nhưng Trầm Tường vẫn không nhúc nhích. Bốn nắm đấm分别 đánh vào trước ngực sau lưng hắn, lông mày hắn cũng không hề nhíu một lần, vẫn ung dung đứng đó. Điều này làm cho toàn bộ quảng trường nhất thời yên tĩnh không một tiếng động, mỗi người đều ngây ra như phỗng, mặt đầy kinh ngạc.

Lãnh U Lan nhíu chặt mày liễu, gắt gao nhìn Trầm Tường, trên mặt lãnh ngạo thành thục tràn đầy kinh ngạc. Cho dù là nàng, dùng hết chân khí cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ bốn quyền đồng thời công kích kia. Trầm Tường chẳng những không dùng chân khí chống đối, mà có thể nói là không có chút chuẩn bị nào, cứ như vậy tùy ý chống đỡ bốn quyền kia.

Trầm Tường không sử dụng chân khí. Theo hắn bước vào Phàm Võ Cảnh tầng tám, thân thể được rèn luyện qua Tiên Ma Đàm càng trở nên cường đại hơn, nên công kích của Phàm Võ Cảnh tầng sáu đối với hắn mà nói là không đến nơi đến chốn.

Khiếp sợ nhất đương nhiên là bốn tên nam tử công kích Trầm Tường. Lúc một đòn kinh khủng của bọn họ đánh vào người Trầm Tường, giống như đá chìm xuống biển, lặng yên không một tiếng động biến mất, khiến bọn họ hoài nghi về thực lực của bản thân. Đối phương chỉ dùng thân thể liền chống lại được sao!

Bọn họ dồn dập lui lại. Người tùy tiện có thể chống đỡ công kích đồng thời của bọn họ, thực lực của bản thân có thể tưởng tượng ra được, nhất định cực kỳ cường hãn.

Con mắt Trầm Tường nghiêm nghị, trên người bỗng nhiên bốc lên một cỗ sát khí vô hình, khiến bốn người kia cả người lạnh lẽo, giống như rơi vào Địa ngục tràn ngập giết chóc, mà Trầm Tường chính là một vị Sát Thần, có thể dễ dàng chém giết bọn họ.

– Các ngươi tự đi xuống, hay là muốn bị ta đánh?

Khóe miệng Trầm Tường hiện ra một tia sát ý, rất đáng sợ. Đây là hắn tu luyện Sát Phạt Chi Tâm bên trong Bạch Hổ Thần Công, có thể mang đến áp lực tinh thần cho người khác.

Trầm Tường vừa nói xong, bốn người kia lập tức bỏ chạy. Bọn họ đều bị cỗ sát khí khủng bố kia của Trầm Tường bao phủ, đã sớm bị hành hạ đến tinh thần sụp đổ, không hề có ý niệm phản kháng.

Từ đầu đến cuối, Trầm Tường cũng không hề động thủ, liền dọa bốn người kia bỏ chạy, tiến vào Bát Cường! Loại kết quả này làm cho mọi người vô cùng bất ngờ, khiến áp lực của những người tiến vào Bát Cường càng gia tăng. Đối mặt một quái vật như Trầm Tường, phần thắng của bọn họ càng trở nên nhỏ bé.

Sau đó là phân chia bốn nhóm luận võ, đây vẫn là Dược gia phán định. Trầm Tường không hề nói gì, trong mắt hắn, đấu với ai cũng như nhau. Hơn nữa bất luận Dược gia giở trò gì, đối với hắn đều không có chút ảnh hưởng nào.

Đối thủ của Trầm Tường dĩ nhiên là con cháu Dược gia, hơn nữa hình như là huynh trưởng của Dược Thiên Hoa, tên là Dược Thông, Phàm Võ Cảnh tầng sáu.

Điều này cũng làm Trầm Tường cảm thấy bất ngờ. Bất quá, sự tình hắn suy đoán sẽ không đơn giản như vậy. Thực lực của Dược gia hắn là rõ ràng nhất, sắp xếp người gia tộc mình đến đánh cùng hắn, trong chuyện này nhất định có vấn đề.

Đại đa số đệ tử của Dược gia đều trồng linh dược hoặc học tập luyện đan thuật, nên từ lúc bắt đầu, phương diện thực lực đã lạc hậu người khác rất nhiều. Dược gia Dược Thiên Hoa chẳng những có thể luyện đan, tu vi cũng không tồi, chỉ là hiện tại mất tích, vì lẽ đó Dược gia có thể đưa ra ưu tú căn bản không có.

Thực lực của Dược gia chủ yếu là dùng đan dược điều khiển những gia tộc khác, mời chào lượng lớn võ giả gia nhập Dược gia.

Trầm Tường vẫn là người cuối cùng, mà ngày mai chỉ so hai tràng. Không có chuyện gì của Trầm Tường, vì lẽ đó hắn cũng không đi, hắn cảm thấy còn không bằng luyện đan, tu luyện khá hơn một chút.

Hai ngày trôi qua, Trầm Tường ăn qua bữa trưa liền đi đến Dược gia. Tuy rằng hắn không đi xem luận võ ngày hôm qua và sáng nay, nhưng hắn vẫn biết sơ qua về thắng lợi cuối cùng: Thái tử và Lãnh U Lan thắng lợi, hơn nữa bọn họ sẽ là một tổ, tỷ thí vào buổi sáng ngày mai.

– Thái tử cùng con gái Đại tướng quân luận võ, rất có ý tứ. Ngày mai ta phải đi xem.

Trầm Tường thầm nghĩ, rồi bước lên luận võ đài, chờ đợi Dược Thông lên đài.

Tuy rằng Nam Vũ quốc có rất nhiều gia tộc võ đạo, nhưng vẫn có quân đội, bởi vì ở địa phương biên cảnh, thường thường sẽ gặp một số man nhân tiến công.

Đối với tỷ thí giữa Trầm Tường và Dược Thông, tất cả mọi người cho rằng Trầm Tường sẽ thắng, chỉ bất quá nghi hoặc vì sao Dược gia lại để Dược Thông so đấu với Trầm Tường, chuyện này căn bản là không có kết quả tốt.

– Không hổ là người có thể làm cho Thiên Hoa thảm bại. Hi vọng Trầm huynh có thể hạ thủ lưu tình.

Dược Thông đi tới trước mặt Trầm Tường, mặt mỉm cười nói.

Dược Thông cùng Dược Thiên Hoa giống nhau đến mấy phần, giữa hai lông mày lộ ra một tia ngạo sắc, nhưng xem ra thận trọng hơn Dược Thiên Hoa rất nhiều.

Trầm Tường không nghĩ tới con cháu Dược gia lại khách sáo với hắn, hắn cũng cười nói:

– Vậy chúng ta liền luận bàn một chút đi.

Nói xong, hai người lui lại.

– Bắt đầu!

Lúc này, Trầm Tường đột nhiên từ trong con ngươi của Dược Thông bắt được một vệt hung tàn cùng giả dối. Trong lòng Trầm Tường cả kinh, hắn biết trong chuyện này nhất định có vấn đề.

Dược Thông ra tay trước nhất, một bước vượt đến trước mặt Trầm Tường, hỏa diễm nóng rực bao quanh song quyền, hiện lên một cỗ chân khí nồng hậu nóng rực.

Thấy nắm đấm hạ xuống, Trầm Tường lập tức né tránh, nhưng thời điểm này cả người hắn mềm nhũn, không sử dụng ra được khí lực, ngay cả chân khí cũng không thể điều động. Điều này làm cho trong lòng hắn hoảng hốt không ngớt.

Trên mặt Dược Thông nhất thời tràn đầy dữ tợn, trầm giọng nói:

– Trầm Tường, ngươi xong đời rồi.

1,599 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 60: Bị ám toán — Mê Tiên Hiệp