Chương 58
Thần Lực Cảnh
Chương 58: Thần Lực Cảnh
Đan dược chủ yếu là Phàm cấp hạ phẩm, trung phẩm rất hiếm, còn Phàm cấp thượng phẩm thì càng ít người mua, bởi vì đó không phải là thứ người bình thường có thể mua được.
Do Đan Hương Dược Trang không ngừng cung cấp linh dược giá rẻ, khiến số lượng thành phẩm của Đan Vương Các giảm đi đáng kể. Mặc dù bán với giá rẻ nhưng lợi nhuận vẫn rất lớn, số linh tệ kiếm được Trầm Tường đều không thu vào túi riêng, mà dùng làm vốn lưu chuyển cho Đan Vương Các.
Một ngày trôi qua, Trầm Tường vẫn đang luyện hóa chân khí thôn phệ từ Hắc Phong Bang Chủ. Chân khí của đối phương vô cùng vẩn đục, hắn phải loại bỏ rất nhiều tạp chất, cuối cùng mới luyện hóa thành chân khí tinh khiết của mình. Quá trình này đòi hỏi rất nhiều thời gian.
Đan điền của Trầm Tường đã tràn đầy chân khí. Hắn không ngừng áp súc, khiến đan điền chứa được nhiều hơn, đồng thời xung kích Phàm Võ Cảnh tầng tám!
Vận chuyển Thái Cực Thần Công, Thái Cực Âm Dương Đồ trong đan điền của Trầm Tường nhanh chóng xoay tròn. Chân khí liên tục chảy vào bên trong Thái Cực Đồ, sau đó bị phân giải thành Ngũ Hành, đưa vào năm đoàn chân khí kia.
Phàm Võ Cảnh tầng tám, tức Thần Lực Cảnh! Đây là giai đoạn thần thức và chân khí dung hợp, làm cho chân khí trở nên cường đại hơn, cương lực ngưng tụ ra cũng mạnh mẽ hơn so với Phàm Võ Cảnh tầng bảy.
Muốn bước vào tầng tám, trước hết phải có chân khí hùng hậu và thần thức mạnh mẽ. Sau khi Trầm Tường nuốt chửng chân khí của Hắc Phong Bang Chủ, chân khí đã vô cùng hùng hậu. Mà khi thân thể hắn được Tiên Ma Trì rèn luyện, tinh thần cũng được tăng cường, hiện tại thần thức của hắn cũng không hề kém. Chỉ cần nắm giữ pháp môn dung hợp thần thức và chân khí, hắn liền có thể đột phá.
Phàm Võ Cảnh tầng mười, mỗi lần đột phá đều giống như mở ra một cánh cửa lớn. Giai đoạn trước có thể dùng lực lượng thuần túy để phá vỡ, nhưng giai đoạn sau không chỉ cần lực lượng, mà còn cần kỹ xảo, đó chính là ngộ tính.
Giờ khắc này, Trầm Tường đã có đủ lực lượng. Chỉ cần hắn nắm giữ pháp môn dung hợp chân khí và thần thức, là có thể mở ra cánh cửa lớn kia, bước vào Phàm Võ Cảnh tầng tám, Thần Lực Cảnh!
Vận chuyển Thái Cực Thần Công, cảm ngộ ảo diệu bên trong thần công, chân khí và thần thức trong cơ thể Trầm Tường theo tâm ý mà chậm rãi dung hợp. Thần thức vô hình, chân khí đủ mọi màu sắc, hai loại lực lượng này mạnh mẽ hòa làm một, giống như nổ tung trong cơ thể Trầm Tường, sinh ra một cỗ lực lượng cuồn cuộn không ngừng, liên tục trùng kích kinh mạch, bắp thịt, xương cốt... trong thân thể.
– Ầm...
Trong đầu Trầm Tường, phảng phất có một đại môn bị mở ra. Lực lượng cuồn cuộn không dứt từ sau cánh cửa kia tràn vào thân thể hắn, khiến sức mạnh của hắn càng thêm hùng hoành!
Trầm Tường đột ngột mở mắt, hai đạo bạch quang bắn ra từ trong mắt. Khí vụ màu vàng lượn lờ trên người hắn chậm rãi tan biến. Lúc này, trước mắt hắn một mảnh rõ ràng, từng hạt cát nhỏ bé trên mặt đất đều hiện rõ trước mắt. Tuy hai tai vẫn tiếp thu âm thanh từ xa truyền đến, nhưng hắn không cảm thấy ồn ào, ngược lại có thể phân biệt rõ ràng nhiều lời nói trong những âm thanh hỗn loạn ấy.
Tại thời khắc mấu chốt, Trầm Tường bước vào Phàm Võ Cảnh tầng tám, Thần Lực Cảnh!
Hắn chỉ là một thiếu niên sắp bước sang tuổi mười bảy mà thôi.
...
...
Vương Thành Võ Đạo Hội mười năm một lần bắt đầu. Đây là giải đấu dành cho người dưới hai mươi tuổi trên toàn quốc, lần này do Dược Gia tổ chức, đồng thời có cao nhân từ các môn phái đến quan sát. Chỉ cần giành quán quân, không những có thể nhận được Linh cấp thượng phẩm Chân Nguyên Đan, mà còn có tư cách gia nhập môn phái. Đây là phần thưởng mê hoặc biết chừng nào.
Phải biết rằng đan dược Linh cấp đều vô cùng đắt giá, bình thường không bán ra ngoài. Chỉ có một số siêu cấp luyện đan sư mới có thể luyện chế ra một ít trung phẩm, hơn nữa còn kèm theo thất bại, chớ nói chi là Linh cấp thượng phẩm Chân Nguyên Đan.
Bên trong Chân Nguyên Đan chứa lượng lớn chân khí tinh khiết. Sau khi ăn vào, chỉ cần luyện hóa trong chốc lát, liền có thể thu được lượng lớn chân khí, không cần phải hấp thu thiên địa linh khí trong thời gian dài. Đây là loại đan dược tăng tu vi tốt nhất.
Người đăng ký tham gia Vương Thành Võ Đạo Hội vô cùng đông đảo, nhưng người vượt qua vòng kiểm tra lại vô cùng ít, chỉ vỏn vẹn bốn mươi người! Có thể thấy yêu cầu của kỳ thi lần này cao đến mức nào.
Trong vòng kiểm tra, thành tích của Trầm Tường là tốt nhất. Một quyền đã đánh nát đá đo lực, không cách nào trắc ra thực lực chân chính. Chỉ là hiện tại mọi người chưa thấy bóng dáng Trầm Tường.
Trong quảng trường Dược Gia, người tấp nập, đều vây quanh võ đài hình tròn cao sáu thước, rộng hơn hai mươi trượng. Trên đài đứng ba mươi chín thiếu nam thiếu nữ, hiện tại còn thiếu Trầm Tường.
– Nghe nói hai ngày trước hắn tiêu diệt Hắc Phong Bang, không biết có bị thương mà không thể đến hay không?
Một người giữa võ đài lên tiếng.
– Rất có thể. Nghe nói Hắc Phong Bang Chủ kia cũng có thực lực Phàm Võ Cảnh tầng bảy. Trầm Tường tuổi còn trẻ, rất có thể đã cùng hắn đánh cho lưỡng bại câu thương.
Một người khác nói.
– Ừm, hai ngày nay cũng không ai thấy hắn xuất hiện ở Đan Vương Các. Xem ra là không đến được, thật đáng tiếc.
Một người than thở.
Người trong quảng trường phần lớn đến xem Trầm Tường luận võ. Nay Trầm Tường không đến, rất nhiều người vô cùng thất vọng. Điều này khiến những thiếu nam thiếu nữ kiêu ngạo trên đài cảm thấy khó chịu, bởi vì dưới đài đều cho rằng sau khi Trầm Tường tới, hắn nhất định sẽ giành vị trí thứ nhất.
Khi mọi người đang bàn tán xôn xao, một thiếu niên mặc trang phục màu đen, mày kiếm mắt sáng, giữa hai lông mày tràn đầy sự kiên nghị, chậm rãi bước lên cầu thang, leo lên võ đài.
Thấy thiếu niên trầm ổn anh tuấn kia đột ngột xuất hiện, quảng trường nhất thời yên lặng như tờ, sau đó bùng nổ ra từng đợt tiếng kinh hô. Rốt cuộc Trầm Tường đã tới, điều này khiến mọi người phấn chấn không ngớt.
Bốn mươi thiếu nam thiếu nữ trên đài, Trầm Tường là nổi bật nhất. Hắn ăn mặc vô cùng đơn giản, chỉ là bộ quần áo bó màu đen rất bình thường, trong khi những người khác đều ăn mặc hào hoa phú quý. Nhưng xét về khí chất và hình thể, bọn họ lại kém Trầm Tường một đoạn lớn.
Trầm Tường mang lại cảm giác thành thục, thận trọng, trên mặt chỉ mang theo một nụ cười mỉm. Trong khi đó, những thiếu nam thiếu nữ khác ai nấy đều cao ngạo, ngang ngược, vẻ mặt kiêu kỳ, giống như ai cũng không thể lọt vào mắt xanh của bọn họ. Nhìn mà khiến người ta cực kỳ khó chịu, vì thế mọi người vẫn cảm thấy Trầm Tường là xuất sắc nhất.