Trước
Sau

Chương 300

Lệnh của Ma Thần

Chương 300: Ma Thần Lệnh

Nam Hoang tựa như lâm vào địa ngục, tiếng kêu bi thương vang lên không ngừng, liên tục khiến người ta run rẩy. Mây đen trên bầu trời cuồn cuộn bốc lên, ma khí điên cuồng tụ tập về một phương, khiến đệ tử các môn phái chính đạo đều cảm thấy vô cùng lo lắng.

– Xấp xỉ rồi!

Trầm Tường hít một hơi thật dài, lại đọc một đoạn thần chú khác. Chỉ thấy một đoàn hắc khí khổng lồ trên tế đàn đột nhiên hóa thành một cái vuốt rồng màu đen to lớn, dữ tợn.

Cái vuốt rồng này cực kỳ lớn, đừng nói là một cái tế đàn, dù là mười cái cũng có thể bị nó bao trùm. Từ xa nhìn lại, nó giống hệt một tòa thành thị khổng lồ.

Trầm Tường nhíu mày, hắn cảm nhận thần thức của mình trôi đi cực kỳ nhanh, đều ngưng tụ thành pháp lực phóng ra. Cái vuốt rồng màu đen kia đã thành hình, vảy rồng, đầu vuốt sắc bén đều hiện rõ ràng, trông rất sống động, tựa như vuốt rồng thật sự.

– Hủy diệt! Thiên Long pháp ấn, mở!

Trầm Tường chợt quát lớn. Cái vuốt rồng màu đen khổng lồ đột nhiên chìm xuống, cùng lúc đó, một trận áp lực bộc phát, khuếch tán bốn phương tám hướng, thổi Trầm Tường liên tục lùi về sau.

Cự trảo đặt trên tế đàn, đám ma đầu nhất thời phát ra những tiếng gầm rú tuyệt vọng mà thê thảm, đồng thời với âm thanh kinh thiên động địa kia.

Sau khi tế đàn bị Thiên Long pháp ấn khổng lồ bắn trúng, đại địa tựa như mặt hồ phẳng lặng bị một tảng đá lớn nện xuống, chấn động tạo ra từng đạo gợn sóng lan ra.

Chỉ là bây giờ, vô số hòn đá và bụi bặm kèm theo cuồng phong thổi về bốn phương, chu vi đều bị san bằng. Từng mảng rừng rậm cùng quần sơn to nhỏ đều bị làn khí lãng cường liệt kia chấn động xé thành mảnh vỡ. Tiếng ầm ầm không ngừng vang lên, thật giống như trời đất sụp đổ, dường như ngày tận thế đang giáng lâm.

Chân khí cùng thần thức của Trầm Tường hầu như bị lấy sạch, chỉ còn lại chút ít Chu Tước chân khí chống đỡ, giúp hắn phóng ra một đôi hỏa dực mạnh mẽ để phi hành trên không trung. Dù vậy, hắn vẫn bị cuồng phong kia thổi đến mức đầu óc choáng váng.

– Tế đàn bị hủy diệt rồi sao?

Trầm Tường chẳng nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy thân thể mình cùng một ít vật nát tan bị cuồng phong thổi lên không trung. Bốn phía toàn là đá vụn cùng mảnh gỗ đen như mực. Hắn không ngờ lực lượng của Thiên Long pháp ấn này lại cường hãn đến vậy.

– Hủy diệt! Đây không chỉ là Thiên Long pháp ấn, mà còn có phần của tế đàn. Bên trong tế đàn ẩn chứa lực lượng rất lớn, sau khi nổ tung mới trở nên như vậy!

Long Tuyết Di lên tiếng.

Trầm Tường cũng cảm thấy điều này khá hợp lý. Bằng không, công kích của hắn đã sánh ngang với một kẻ Niết Bàn Cảnh. Phải biết rằng, dù hắn lợi hại thế nào, cũng không thể đồng nhất với Niết Bàn Cảnh. Kẻ đó chỉ cần một đầu ngón tay là có thể đè chết hắn.

Bão táp tới cũng nhanh, đi cũng nhanh. Hiện tại, Trầm Tường có một phần thân thể bị chôn vùi trong bùn đất, chỉ lộ phần ngực trở lên, dáng vẻ khá chật vật.

– Tiểu ngu ngốc, mau tỉnh lại đi, ha ha… Trời đã sáng.

Long Tuyết Di cười duyên, vẻ mặt hài lòng.

Nam Hoang vốn dĩ u ám một mảnh, nhưng hiện tại tựa như sau cơn mưa trời lại quang đãng. Có thể thấy Liệt Dương treo lơ lửng giữa bầu trời, bầu trời xanh thẳm kia, trên mặt còn bay từng đám bạch vân. Mùi không khí thơm ngát tràn vào Nam Hoang. Sau khi Trầm Tường mở mắt ra, không khỏi hét to một tiếng:

– Ta đây là ở địa phương nào?

Thân thể hắn chấn động, giãy dụa chui ra từ trong bùn đất. Hắn chỉ nhìn thấy mình đang đứng trên một ngọn núi rất cao, đây là một ngọn núi vừa mới hình thành.

Hắn ăn một viên Chân Nguyên đan, nhanh chóng khôi phục chân khí tiêu hao. Hơn một canh giờ trôi qua, hắn đã khôi phục tám phần mười. Hắn phóng ra Chu Tước hỏa dực, xác định phương hướng, nhào lộn cánh bay lên.

Nam Hoang đã thay hình đổi dạng, Trầm Tường cũng không biết đường đi. Rừng rậm không còn tồn tại, nhưng sau đó vẫn sẽ mọc lại. Tế đàn kia hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi. Ma khí cũng không còn dày đặc như vậy. Toàn bộ Nam Hoang vốn bị phong ấn, nhưng hiện tại đã thấy ánh mặt trời. Ma khí bao phủ Nam Hoang theo sự hủy diệt của tế đàn mà biến mất trong nháy mắt. Đại đa số ma đầu trong này đều đã chết hết.

Rất nhanh, Trầm Tường liền tìm được ngọn núi nhỏ mà bọn hắn từng bố trí trước đó. Nơi này nằm ở ngoại vi, cách tế đàn khá xa, vì lẽ đó không bị phá hủy.

Trầm Tường từ trên không trung đã nhìn thấy trên đỉnh núi nhỏ có vài người. Một người là Hác Đông Thanh, một người là Dược Hải Sinh. Ba người kia đều là đệ tử các môn phái khác, thực lực Chân Võ Cảnh tứ đoạn.

Trầm Tường từ trời cao hạ xuống, rơi trên đỉnh núi, cười lớn nói:

– Sự tình tế đàn đã giải quyết, lần này chúng ta có thể yên tâm.

– Tiểu tử ngươi quá mạnh mẽ đi, làm ra động tĩnh lớn như vậy. Ta tưởng rằng toàn bộ Nam Hoang sẽ không còn nữa!

Hác Đông Thanh cười nói.

Trầm Tường đi vào giữa đám người, mọi người đều ở đó. Trước đó động tĩnh khủng khiếp như vậy, họ đã sớm nghi ngờ là Trầm Tường làm ra. Loại lực lượng kia dưới mắt họ tương đương với Niết Bàn Cảnh, mà Trầm Tường trước đó chỉ là Chân Võ Cảnh ngũ đoạn.

– Khà khà, là năng lượng bên trong tế đàn kia quá mạnh mẽ, nên mới có động tĩnh lớn như vậy.

Trầm Tường cười nói. Tiết Tiên Tiên cầm khăn lụa lau bụi bặm trên mặt hắn. Cả người Trầm Tường đều là bùn đất, giống như người vừa chui ra từ trong vũng bùn vậy.

– Ca, nói như vậy hiện tại chúng ta không có nguy hiểm gì đúng không? Những Nhân Ma, Ma Thú kia cũng bị diệt sạch rồi!

Lãnh U Lan hỏi.

– Không xác định! Muội vẫn nên ở lại đây cho an toàn.

Trầm Tường cười nói.

– Hừ, đám ma đạo hỗn đản kia thật biết trốn tránh. Lúc này đến phiên chúng ta đi tìm bọn hắn, giết bọn hắn không còn manh mối, cho bọn hắn biết môn phái chính đạo chúng ta không phải dễ欺. Đã vậy còn tính toán chúng ta, muốn để cô nãi nãi ta đi làm tế phẩm…

Lãnh U Lan càng nói càng giận. Nếu biết những đệ tử ma đạo kia trốn ở đâu, nàng đã sớm cầm cự kiếm lao ra.

Trầm Tường cùng Tiết Tiên Tiên đều nhìn nhau nở nụ cười. Tính cách của Lãnh U Lan vốn nóng nảy như vậy, dù nàng là đệ tử Băng Phong Cốc.

– Ta còn tưởng rằng sau khi tế đàn kia bị hủy diệt, chúng ta liền có thể đi ra ngoài, thế nhưng hiện tại vẫn chưa thấy lối thoát!

Chu Vinh thở dài nói. Chỗ của bọn hắn rất gần hạp cốc kia, nhưng hiện tại hẻm núi vẫn chưa xuất hiện.

1,371 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 300: Lệnh của Ma Thần — Mê Tiên Hiệp