Trước
Sau

Chương 301

Ma Thần Lệnh (Phần 2)

Chương 301: Ma Thần Lệnh (2)

Tất cả mọi người đều như vậy, bởi vì sau khi tế đàn bị hủy diệt, nơi này đã biến hóa nghiêng trời, khiến rất nhiều người nghĩ rằng có thể lập tức thoát ra ngoài.

Khi Trầm Tường bay đến, hắn không thấy hẻm núi kia nữa. Hắn biết bên trong Nam Hoang còn ẩn một trận pháp, và trận pháp này đang bị những cự đầu ma đạo thao túng.

– Tên tiểu tử phá hoại tế đàn kia, chúng ta sẽ nhớ kỹ ngươi!

Một thanh âm đột ngột vang lên giữa bầu trời, trực tiếp truyền vào tai Trầm Tường trong núi nhỏ.

– Ma Thần Lệnh đã khởi xướng, ngươi chờ cho chúng ta!

Thanh âm lần thứ hai vang lên, khiến tất cả mọi người cảm thấy lo lắng. Trầm Tường phá hủy tế đàn, ngoài việc chọc giận nhiều ma đầu, nhưng kẻ vừa lên tiếng là ai?

Trầm Tường lắc đầu với mọi người, biểu thị hắn cũng không biết thanh âm kia từ đâu đến.

– Quãng thời gian này tốt nhất không nên đi ra ngoài, tiếp tục ở lại đây. Nơi này có một đại trận, sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Trầm Tường nói.

Hắn cũng muốn nghỉ ngơi một chút, mấy ngày qua hắn bôn ba rất mệt.

– Thanh âm vừa rồi hẳn là từ Ma Giới truyền đến. Chỉ có kẻ khinh nhờn Ma Thần mới có thể khởi xướng Ma Thần Lệnh. Đây là tín đồ của Ma Thần, mà tín đồ Ma Thần rất nhiều, trong đó không ít ma đầu thực lực cường hãn. Ngươi bây giờ không cần lo lắng, bởi vì người Ma Giới không thể đến được. Tuy nhiên, một khi Tam Giới tụ hợp, ngươi sẽ gặp nguy hiểm, tín đồ Ma Thần đều là những kẻ điên.

Bạch U U nói.

Trầm Tường gật đầu, nhắm mắt bắt đầu nghỉ ngơi. Hắn ở trong thạch thất, những người khác thấy hắn mệt mỏi nên không quấy rầy, đều đề cao cảnh giác, chú ý động tĩnh bốn phía.

Từ khi tế đàn bị phá, nơi này phi thường bình tĩnh. Cách thời gian thoát ra ngoài vẫn còn một tháng, Trầm Tường suy đoán các đệ tử Ma Môn cũng đang trốn như họ, chờ thời điểm thoát ra ngoài sẽ so đấu nhân số.

Dù đệ tử Ma Môn đã vào ba năm trước, nhưng khi thoát ra, họ không thể thay thế những người đã chết. Vì người báo danh đều có chân dung và lưu lại khí tức, nên tình huống đó không thể xảy ra.

Sau khi thôn phệ chân khí của các đệ tử Thú Vũ Môn và Ngạo Kiếm Tông, Trầm Tường chưa từng cố ý tu luyện. Sau đó, hắn lại thôn phệ một đạo Ma Hồn. Hiện tại, hắn đang ở trong mật thất tĩnh tâm tu luyện nhiều ngày, muốn xây dựng nền tảng vững chắc để tránh tai họa ngầm sau này, kẻo sẽ rất phiền phức.

Bước vào Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, hắn biết việc thắp sáng những hạt chân nguyên sau này sẽ không dễ dàng như trước. Lượng chân khí nén trong hạt chân nguyên tăng lên rất nhiều lần so với dĩ vãng. Chỉ dựa vào Chân Nguyên Đan là không đủ, còn Trúc Cơ Đan tuy hiệu quả tốt nhưng dùng vào lúc này hơi lãng phí. Nếu dùng cho Nhị đoạn hay Tam đoạn thì còn được, nhưng hiện tại hắn đã là Ngũ đoạn, dùng Trúc Cơ Đan xem ra cũng hơi phí. Nếu cho một số Phàm Võ Cảnh thập tầng dùng, không chừng có thể nuôi dưỡng ra một vài Chân Võ Cảnh.

Trầm Tường quyết định, sau khi trở về sẽ bán Trúc Cơ Đan lấy của cải, rồi đi thu thập các dược liệu cần thiết cho Ngũ Hành Chân Nguyên Đan. Chỉ có dựa vào Ngũ Hành Chân Nguyên Đan, hắn mới có thể tăng thực lực nhanh chóng!

Hắn hiện tại đã là Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, việc tăng tốc như vậy không phải là chuyện tốt. Hắn quyết định sau khi ra ngoài sẽ cẩn thận tăng cường các phương diện khác. Hắn muốn lấy một tấm bài Luyện Đan Sư ngũ đoạn, sau đó học tập luyện khí và nghiên cứu linh văn.

Sau khi học qua thần thông kia, hắn biết chỗ mạnh của linh văn. Hắn sớm có ý định khắc linh văn lên đan dược, chỉ là chưa tinh thông linh văn, nên cần thời gian để học hỏi.

– Hống…

Đột nhiên, một tiếng gầm rú điếc tai nhức óc vang lên, chấn động khiến cả ngọn núi nhỏ lay chuyển. Trầm Tường biến sắc, hắn biết có vật lợi hại đang đến.

Rất nhiều người trong núi nhỏ bị tiếng gầm làm kinh động, dồn dập đi ra kiểm tra.

Trầm Tường vọt lên đỉnh núi, chỉ thấy phía trước một mảng cây cối sụp đổ, một con cự lang ba đầu chạy ra. Toàn thân nó phủ lông màu đen, trong miệng là những chiếc răng nanh khổng lồ, thân hình to lớn như voi, đang lao về phía núi nhỏ, dường như biết có người trốn ở đây.

Cảm nhận được ma khí bốc lên từ cơ thể Tam Đầu Cự Lang, ai cũng biết con quái vật này cực kỳ lợi hại.

Khi Tam Đầu Cự Lang còn ở xa, đột nhiên há miệng, một trận hắc khí tuôn ra từ trong miệng, kèm theo một cỗ uy áp bức người. Trầm Tường vội hô:

– Mọi người trốn vào trong, mở đại trận ra!

Mọi người cũng biết Tam Đầu Cự Lang cực kỳ cường hãn. Ba cái miệng rộng tràn đầy hàm răng sắc bén đều hướng về núi nhỏ, hắc khí tuôn ra, sát khí ngút trời khiến mọi người vô cùng sợ hãi.

Tiết Tiên Tiên và Lãnh U Lan khi Tam Đầu Cự Lang xuất hiện đã chuẩn bị mở đại trận. Thấy nó công kích, họ lập tức kích hoạt trận pháp, mọi người đều trốn vào trong núi nhỏ.

– Rất mạnh, cảnh giới cực hạn!

Sắc mặt Trầm Tường nghiêm trọng nói.

– Chúng ta liên thủ cũng không đánh lại sao?

Vân Tiểu Đao kinh hãi hỏi. Hắn biết Trầm Tường lợi hại, lần trước hắn tận mắt thấy Trầm Tường chém chết trưởng lão Chân Võ Cảnh cửu đoạn.

Trầm Tường lắc đầu:

– Ma Thú không giống nhân loại. Đừng nói Ma Thú, ngay cả Huyền Thú phổ thông cũng cực kỳ cường hãn. Nhân loại cảnh giới cực hạn cũng vậy. Chênh lệch giữa Chân Võ Cảnh cửu đoạn và cảnh giới cực hạn là một trời một vực.

Thực lực tương đương nhân loại Chân Võ Cảnh gọi là Linh Thú, còn cảnh giới cực hạn thì xưng là Huyền Thú. Có người nói Huyền Thú có thể nói tiếng người, tu luyện được công pháp của nhân loại, thập phần cường đại.

Thực lực Ma Thú trước mắt tương đương cấp bậc Huyền Thú, hơn nữa lại nắm giữ ma khí khủng bố, lại là do Thái Cổ dị chủng Tam Đầu Cự Lang biến thành Ma Thú.

– Xem ra chỉ có thể đọ sức với con quái vật này rồi!

Trầm Tường thở dài. Nếu không bất đắc dĩ, hắn không muốn để mọi người chạy trốn tứ phía. Vì bên trong Nam Hoang, đặc biệt là trung tâm, sau khi tế đàn bị phá, ẩn chứa nguy hiểm không rõ. Hắn không biết, và cũng không ai biết bên trong trung tâm Nam Hoang có gì.

1,297 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 301: Ma Thần Lệnh (Phần 2) — Mê Tiên Hiệp