Chương 299
Hủy Diệt Tế Đàn
Chương 299: Hủy diệt tế đàn
Trầm Tường nhe răng cười, hắn đã hiểu rõ vì sao lúc nãy Tô Mị Dao cùng Bạch U U đều không nói cho hắn biết có thể thôn phệ thần thức này. Nếu không, hắn sẽ không chịu nổi cơn đau, để thần thức kia sợ hãi lui bước, lúc đó thiệt thòi còn hơn lợi.
Giờ thì đã ổn. Trầm Tường tìm hiểu nguồn gốc, thả lỏng thần trí, cuồn cuộn cắn nuốt lực lượng thần hồn của ma đầu này.
– Người này vốn là thiên tài, không ngờ bị phong ấn vẫn tu luyện ra được thần hồn, lại làm lợi cho ngươi!
Long Tuyết Di cười nhạo, nàng biết Thôn Phệ ma công của Trầm Tường rất lợi hại, nên ban đầu cũng chẳng lo lắng.
Ma đầu bị thôn phệ vẫn điên cuồng gào thét, cầu xin tha thứ. Một khi bị Trầm Tường cắn nuốt, hắn sẽ chết chắc.
Trong thế giới ma đạo, thần hồn được xưng là Ma Hồn, nhưng vẫn thuộc về Thần đạo. Trong Ma giới thứ này càng hiếm hoi, còn ở chính đạo, chỉ có Long tu luyện Thần đạo, nhân loại cũng rất ít, nhưng vẫn có.
Trầm Tường tu luyện thần hồn, khiếm khuyết nhất là lượng lớn năng lượng. Trước đó ăn Nguyên Thần đan đã giúp hắn tăng vọt, giờ thôn phệ một Ma Hồn nhỏ bé, tốc độ tăng trưởng càng nhanh hơn.
Thời gian trôi qua, tiếng gào thét càng lúc càng yếu. Trầm Tường không nương tay, vì trước đó ma đầu này định điều khiển hắn đi mở tế đàn.
Trầm Tường mở mắt, tế đàn trước mặt càng rõ nét. Sau khi thần hồn ma đầu bị cắn nuốt, linh hồn bị hút ra khỏi thân thể, coi như đã chết.
Trầm Tường nhắm mắt nhìn thần hồn trong thức hải, phát hiện nó lớn bằng trẻ mười tuổi, gấp đôi trước. Hắn cảm nhận thần trí tăng vọt, mọi phía đều có thể cảm ứng rõ ràng.
– Ngươi rốt cục vượt qua giai đoạn ấu kỳ, bước vào trưởng thành. Giai đoạn trưởng thành chia mười tầng, thần hồn sẽ như người hai mươi tuổi. Ngươi vẫn cần nỗ lực!
Long Tuyết Di nói.
Trầm Tường cười:
– Vậy hiện tại ta có thể học thêm nhiều thứ? Tiểu Thí Long, thần hồn ngươi ở giai đoạn gì? Chẳng lẽ không phải hình dáng một thằng nhóc sao?
Long Tuyết Di cười duyên:
– Thần hồn ta là một đại mỹ nữ, không phải nhóc con. Chỉ là ta vừa phá xác, lúc hóa hình người nên mới như vậy.
Khóe miệng Trầm Tường co giật. Hắn sớm biết ngoại hình Tiểu Thí Long chỉ là ngụy trang, hóa ra nàng đúng là nữ nhân tuổi tác. Đối với bộ dáng đáng yêu này, hắn vô cùng khinh bỉ.
– Chờ ngươi ra khỏi đây, ta sẽ truyền cho ngươi nhiều thần thông hơn!
Long Tuyết Di nói.
Trầm Tường vuốt cằm, cười xấu xa:
– Tiểu nha đầu, ta muốn xem dáng dấp thật của ngươi.
– Không cho xem.
Long Tuyết Di hừ:
– Ngươi quá xấu. Chờ khi nào ta cảm thấy ổn, hoặc thân thể ta lớn lên, mới cho xem.
Trầm Tường chỉnh lại y phục, tiến tới tế đàn. Tế đàn hình thang, có hơn nghìn bậc thang. Đỉnh là một bình đài lớn, bốn góc dựng trụ cao khắc linh văn, trung tâm là pho tượng ma quỷ dữ tợn.
Tế đàn hùng vĩ khiến người ta khiếp sợ. Dưới ánh sáng âm u, toát lên vẻ đáng sợ kỳ lạ.
– Tế đàn lớn như vậy, sao năm đó chính đạo không phát hiện?
Trầm Tường nghi vấn.
– Tế đàn này mới dựng, do tế ti điều khiển Nhân Ma cùng Ma thú xây nên.
Bạch U U đáp.
Trầm Tường hít một hơi. Muốn phá hủy nó, hắn chỉ có thể thi triển Thiên Long pháp ấn.
– Ma đạo khốn kiếp, kế hoạch của các ngươi đến đây nên kết thúc!
Trầm Tường cười gằn, phóng thích lượng lớn chân khí. Thông qua khẩu quyết, dùng pháp lực kỳ dị thôi thúc chân khí, dồn lên bầu trời tế đàn.
Chân khí từ bốn phương tuôn về. Nơi này tuy đầy ma khí, nhưng phần lớn là linh khí, năng lượng ẩn chứa còn cao hơn, chỉ là quá bạo ngược. Điều này không ảnh hưởng Trầm Tường thi triển Thiên Long pháp ấn. Lần trước hắn thi triển đã thấy uy lực khủng khiếp, giờ thần hồn lớn hơn, lại là Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, pháp lực thâm hậu, hấp thu ma khí càng nhiều.
Phạm vi mấy trăm dặm trên cao, mây đen phun trào, ma khí tụ tập về phía Trầm Tường. Hắn chuẩn bị thả ra Thiên Long pháp ấn siêu cường, triệt để phá hủy tế đàn!
Đệ tử chính đạo bên ngoài nhìn lên trời, bầu không khí ngột ngạt. Dù xa xôi, họ vẫn cảm nhận được áp lực bức người từ tế đàn. Họ không rõ chuyện gì, nhưng thời gian này Ma thú ít công kích hơn.
Sau lưng Trầm Tường hiện ra đôi hỏa dực lớn. Hắn bay lên không, cách xa tế đàn, nắm chặt song quyền, gân xanh nổi trên cánh tay, thân thể cường tráng hừng hực chân khí.
Hắn niệm thần chú không ngừng, tốc độ càng lúc càng nhanh, lặp lại câu ngưng tụ linh khí. Chân khí cùng pháp lực tác động điên cuồng lên ý hải, khiến hắn tiêu hao nhanh chóng.
Đột nhiên, đại địa rung chuyển, cả Nam Hoang đều run rẩy. Người bên ngoài cũng cảm nhận được. Đáng sợ hơn là tiếng rên rỉ thê thảm, như tiếng khóc trong địa ngục.
– Đám ma đầu bị phong trong Nam Hoang đang rên rỉ!
Bạch U U cười lạnh:
– Một khi tế đàn bị hủy, bọn họ vĩnh viễn không thể thoát thân!
– Tại sao?
Trầm Tường hỏi, vẫn đang ngưng tụ lực lượng:
– Nếu tam giới tụ hợp, người Ma giới đến, không thể cứu bọn họ sao?
– Không thể. Tế đàn và linh hồn bọn họ liên kết chặt chẽ. Phá hủy tế đàn nghĩa là hủy diệt linh hồn. Khi lập tế đàn, linh hồn họ đã bị trói, hơn nữa tế đàn cần năng lượng của bọn họ. Tuy nhiên, vẫn có một số người chưa thiết lập quan hệ linh hồn với tế đàn.
Bạch U U giải thích.