Chương 200
Cảnh Trong Cảnh
Chương 200: Cảnh trong cảnh
Con đường như vũng bùn khiến việc di chuyển vô cùng gian nan. Tuy nhiên, Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi đều có thực lực hùng hậu, lại mang theo không ít đan dược để bổ sung, nên thể lực của hai người không hề suy giảm.
– Xem kìa!
Trầm Tường bỗng nhiên kinh hô. Ánh mắt anh nhìn về hai bên bờ sông, nơi đột nhiên tràn ngập những sinh vật nhỏ bé, đầy rẫy. Nhìn kỹ mới thấy, đó đều là các loại độc vật như rết, nhện, bò cạp, cóc... với kích thước cực lớn. Chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến người ta tê dại da đầu, lạnh toát sống lưng. Đặc biệt, những con vật này còn to hơn cả thân người, vừa nhìn đã biết độc tính không thể tả.
Liễu Mộng Nhi nhíu mày, trên mặt tràn đầy vẻ chán ghét. Nếu bây giờ nàng có thể vận chuyển chân khí, e rằng hai bờ sông đã sớm bốc lên ngọn lửa liệt hỏa.
– Mộng Nhi tỷ, tỷ và Đan trưởng lão quan hệ như thế nào?
Trầm Tường lên tiếng, muốn phân tán sự chú ý của đối phương.
Dù độc vật hai bên bờ sông đầy rẫy, nhiều không đếm xuể, nhưng chúng đều không dám tiến vào vũng bùn. Điều này khiến Liễu Mộng Nhi yên tâm hơn rất nhiều.
– Nàng ấy thường dùng đan dược để trao đổi với ta một ít linh khí, quan hệ cũng rất tốt. Bất quá, xưa nay ta chưa từng thấy mặt thật của nàng ấy.
Liễu Mộng Nhi cũng vô cùng tò mò về chuyện này, thứ quấy nhiễu nàng mấy ngàn năm.
– Vậy còn chưởng giáo của Đan Hương Đào Nguyên? Tỷ có tiếp xúc qua chưa?
Trầm Tường lại hỏi.
– Không, ta từ trước đến nay chưa từng gặp. Bình thường đều là một nha hoàn của nàng ấy đến đàm đạo cùng ta. Tất cả sự vụ trong Đan Hương Đào Nguyên đều do nha hoàn kia phụ trách quản lý.
Liễu Mộng Nhi đáp, nàng biết Trầm Tường đang suy nghĩ gì. Bởi vì nàng cũng cho rằng chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên và Đan trưởng lão nhất định có quan hệ, cả hai đều là những người vô cùng thần bí.
– Nha hoàn tỷ nói là Hương Hoa Nguyệt?
Trong lòng Trầm Tường chấn động. Anh không ngờ quyền lực của Hương Hoa Nguyệt lại lớn đến vậy, lại có thể chưởng quản toàn bộ Đan Hương Đào Nguyên.
– Nữ nhân ngươi biết cũng không ít nhỉ!
Liễu Mộng Nhi hừ nhẹ một tiếng.
Đột nhiên, các loại độc vật hai bên bờ sông đồng loạt tản ra. Một trận tiếng gào kèm theo sự rung chuyển kịch liệt truyền đến, tựa như toàn bộ Huyền Vũ Huyền Cảnh đều bị lay động. Tiếng gào kia nghe vô cùng khàn khàn, mang theo một loại tang tóc cùng bi thương.
– Huyền Cảnh này sắp mở ra! Nhanh chóng đạt được Huyền Vũ kim cương giáp kia!
Trầm Tường rốt cục có chút khẩn trương.
Liễu Mộng Nhi gật đầu, cùng Trầm Tường tăng tốc, để thuyền nhỏ nhanh chóng tiến về phía trước.
– Thanh Long đồ ma đao, Huyền Vũ kim cương giáp, đây đều lấy tên của bốn thần thú. Chẳng lẽ trong chuyện này có chút liên quan?
Liễu Mộng Nhi trầm ngâm nói.
Trầm Tường cười hì hì:
– Mộng Nhi tỷ, nghe nói tỷ cũng có một thần binh tên là Chu Tước, có thể lấy ra cho ta mở mang tầm mắt không?
Nghe Trầm Tường nói, Liễu Mộng Nhi biến sắc, linh hồn run rẩy. Nàng nhíu chặt đôi mi thanh tú, lạnh giọng hỏi:
– Ngươi nghe ai nói? Chuyện này phi thường bí ẩn, người biết chỉ có ba người, chỉ có ta và cha mẹ ta! Cha mẹ ta đã phi thăng Thiên Giới rồi!
Thật ra Trầm Tường nghe Tô Mị Dao nói, mà Tô Mị Dao lại nghe sư phụ mình kể. Sư phụ của Tô Mị Dao cùng Bạch U U vì tu luyện Vô Tình Ma Công đã tự chịu diệt vong, còn các nàng cũng không nói cho Trầm Tường biết lai lịch sư phụ của mình là ai.
– Cái này…
Trầm Tường không ngờ Liễu Mộng Nhi nắm giữ bí mật về Chu Tước thần binh lại thần bí đến vậy. Anh nhanh chóng nghĩ ra lý do, nói:
– Là một tiền bối nói cho ta biết. Tỷ phải biết ta có thể đạt được thành tựu về luyện đan và thực lực như hiện tại, không phải do ta tự mình tìm tòi, mà là do một tiền bối tương truyền. Bất quá, ta cũng không biết lai lịch của tiền bối kia.
Liễu Mộng Nhi gật đầu, nàng tin tưởng Trầm Tường. Trong Phàm giới rộng lớn như vậy, ngọa hổ tàng long cũng không phải là không thể. Lúc này, nàng phát hiện bí mật trên người Trầm Tường càng ngày càng nhiều.
– Ta quả thật có một vật liên quan đến Chu Tước, chỉ là ta không biết cách sử dụng. Hơn nữa, hiện tại nó đang ở trạng thái phong ấn, không thể theo ý ta mà chưởng khống. Ta đã nhỏ máu nhận chủ, nhưng một chút tác dụng cũng không có. Ngươi đối với chuyện này biết bao nhiêu?
Liễu Mộng Nhi thẳng thắn nói. Nàng muốn biết rõ lai lịch của những thần binh không rõ ràng này, dù cho ngay cả cha mẹ nàng cũng không biết.
Trầm Tường cân nhắc, đồng thời hỏi thăm Tô Mị Dao xem liệu nàng có thể nói cho Liễu Mộng Nhi biết về Tứ Tượng thần binh hay không.
Qua quãng thời gian ở chung, Tô Mị Dao và Bạch U U cũng biết Liễu Mộng Nhi vốn là người không tệ. Đối với Trầm Tường và Tiết Tiên Tiên, nàng ấy thực sự rất tốt. Bằng không, nếu Trầm Tường chiếm tiện nghi người ta như thế, đùa giỡn như thế, sớm đã bị oanh thành cặn bã.
– Nói cho nàng ấy biết đi! Bất quá, bảo nàng ấy giữ bí mật, đừng ngoại truyền. Chuyện này có lợi cho ngươi!
Tô Mị Dao dặn dò.
Trầm Tường hít một hơi, nói:
– Thanh Long đồ ma đao, Huyền Vũ kim cương giáp, vật liên quan đến Chu Tước của tỷ, còn có một vật tên Bạch Hổ. Tổng cộng có bốn vật, gọi là Tứ Tượng thần binh, đều là Thần khí!
Thần khí! Liễu Mộng Nhi run rẩy cả linh hồn, cơ thể hơi lay động. Nàng hít sâu một hơi, than thở:
– Khó trách cây đao kia của ngươi uy lực cường đại như vậy, nguyên lai là Thần khí từ Thiên giới!
– Thế nhưng ta lại không dùng được!
Liễu Mộng Nhi nói với chút mất mát:
– Ta dùng hết biện pháp, cũng không thể xác định vật ta chiếm được kia là gì!
– Có thể cho ta nhìn một chút không?
Trầm Tường hỏi.
Không biết tại sao, gò má của Liễu Mộng Nhi hơi ửng đỏ. Nàng không nói gì, trầm ngâm một lúc lâu rồi mới nói:
– Chờ ngươi bắt được Huyền Vũ kim cương giáp rồi hẵng nói. Ta muốn xem Tứ Tượng thần binh này phải thu phục như thế nào.
Thu phục Tứ Tượng thần binh cần phải tu luyện Tứ Tượng thần công. Đây là một công pháp vô cùng lợi hại, mặc dù được nghiên cứu sáng chế từ Thái Cực Hàng Long Công, nhưng cũng có thể sánh ngang với nó. Trầm Tường suy đoán khả năng này là do một nhân vật vô cùng lợi hại nghiên cứu sáng chế ra. Bởi vì chuyện này liên quan đến Tứ Tượng thần binh thần bí, xét cả vị trí của chúng hiện nay, ta đã biết người luyện chế chúng đều không đơn giản, dĩ nhiên có thể lợi dụng Huyền Cảnh để tàng bảo!
Huyền Vũ Huyền Cảnh thỉnh thoảng sẽ xuất hiện những trận rung chuyển kịch liệt, liên tiếp kéo dài hơn hai mươi ngày. Tuy nhiên, Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi không còn nghe thấy tiếng gào như của viễn cổ cự thú nữa.