Trước
Sau

Chương 201

Kim Cương Ngạc Mãng

Chương 201: Kim Cương Ngạc Mãng

Cảm giác lay động đứt quãng ban đầu bỗng chốc chuyển thành những cơn rung lắc mãnh liệt, liên tục không ngừng. Trầm Tường cùng Liễu Mộng Nhi đã ở trong Huyền Vũ Huyền Cảnh hơn một tháng. Sau khi rời khỏi vũng bùn, bọn họ tiến vào một dòng sông đen ngòm, rồi lại bước vào một hẻm núi lớn. Dọc đường đi, họ gặp phải vô số yêu thú cùng các loại độc vật, nhưng vì đi theo thủy lộ nên chưa từng bị công kích.

Giờ đây, họ đang đi trên một con sông nhỏ quanh co, cuối sông là một ngọn núi. Trên vách đá có một sơn động, từ xa nhìn lại, sơn động kia tỏa ra một luồng quang hà màu xanh lam.

Long Tuyết Di ngưng trọng nói:

– Huyền Vũ Huyền Cảnh mở ra, một cỗ lực lượng không gian cùng sóng thời gian cực kỳ mạnh mẽ đã chấn động. Thời gian bên ngoài và bên trong đây không giống nhau. Nhìn vào sóng thời gian chấn động, ba mươi ngày ở nơi này tương đương với ba ngày bên ngoài!

Gấp mười lần thời gian! Tuy nhiên, chuyện này trong Huyền Cảnh cũng không quá ngạc nhiên, vì thế giới bên trong Huyền Cảnh vốn có sự chênh lệch lớn so với thế giới bình thường.

– Sóng không gian chấn động rất mạnh, xem ra cửa sắp mở rồi! Hi vọng Tiên Tiên không vào. Ta nghĩ, do chân khí bị phong ấn, rất nhiều người sẽ không dám vào!

Liễu Mộng Nhi lo lắng nói.

Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi tăng tốc chèo thuyền, hướng về sơn động tỏa hào quang. Huyền Vũ Huyền Cảnh này rất rộng lớn, phi thường mỹ lệ, nhưng yêu thú lại cực kỳ nhiều. Bị phong ấn chân khí, tình huống này vô cùng nguy hiểm. Nếu chỉ có một người đối mặt với đám yêu thú kia, chắc chắn sẽ chết.

Cuối cùng, họ cũng tiến vào sơn động. Nước trong sơn động rất trong, mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Cuối sơn động là một trận bạch quang, như một lối vào đặc biệt. Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi đều hơi kích động, họ vững tin rằng nơi đó cất giấu Huyền Vũ Kim Cương Giáp.

– Chúng ta vào đi thôi! Cẩn trọng một chút!

Liễu Mộng Nhi hít một hơi sâu, cảnh giác nhìn về phía trước, mặt nghiêm nghị nói.

Trầm Tường gật đầu, đung đưa mái chèo, đưa thuyền nhỏ tiến vào trong.

Cùng với một trận rung lắc mãnh liệt trong Huyền Vũ Huyền Cảnh, thuyền nhỏ của Trầm Tường xuyên qua màn ánh sáng kia.

Một mùi thơm xông vào mũi, khiến tâm thần Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi sảng khoái. Xuất hiện trước mặt họ lại là một thế giới khác, một thế giới thủy vực. Tuy nhiên, trên mặt nước lại có rất nhiều cỏ nổi lơ lửng, nở đầy những đóa hoa xinh đẹp. Phía trước, cách đó không xa, có một tiểu đảo. Hòn đảo nhỏ này nhìn qua giống như một con cự quy đang phủ phục giữa biển.

– Bên trong Huyền Cảnh sao còn có một Huyền Cảnh? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Liễu Mộng Nhi nhìn bốn phía, linh khí ở đây nồng nặc hơn bên ngoài. Tình huống cảnh trong cảnh này là nàng chưa từng nghe nói.

– Dù sao ta cảm thấy nơi tràn đầy yêu thú bên ngoài kia rất không tầm thường!

Trầm Tường nói, hắn tăng tốc, đưa thuyền nhỏ bơi về phía tiểu đảo.

– Mộng Nhi tỷ, tình huống xung quanh như thế nào?

Trầm Tường hỏi. Lúc này, họ vẫn chưa dám rời khỏi thuyền nhỏ. Mấy ngày nay, ở trên nước khiến họ cảm thấy an toàn hơn. Tuy đã vào một Huyền Cảnh khác, nhưng chân khí của họ vẫn chưa được giải phong ấn.

– Tạm thời chưa phát hiện nguy hiểm. Đã đến đây, chúng ta lên thôi!

Liễu Mộng Nhi nhẹ nhàng nhảy xuống bờ, dáng vẻ vô cùng mỹ lệ, khiến người ta vui tai vui mắt.

Trầm Tường cười hì hì, cũng nhảy lên bờ. Liễu Mộng Nhi thu thuyền nhỏ lại, hai người vòng quanh bờ. Bên trong tiểu đảo là một khu rừng rậm rạp. Tuy trời xanh mây trắng, gió mát nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng khu rừng này lại mang đến cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Tiểu đảo không quá lớn. Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi chỉ mất hơn nửa giờ để đi một vòng quanh bờ, không tìm thấy dấu chân yêu thú hay tình huống nguy hiểm nào khác.

Lúc này, họ không thể dùng chân khí, hành sự vô cùng cẩn thận!

Nhìn khu rừng âm u kia, Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi nhìn nhau, gật đầu tiến vào. Đúng lúc này, tiếng hú mang theo sự thê lương lần thứ hai vang lên, vọng vào tai họ!

Tiếng gào giống như một con viễn cổ cự thú phát ra, mang theo sự thê lương và tang thương, tràn ngập uy nghiêm, khiến người ta sợ hãi.

Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi dừng bước. Họ thầm lo lắng trong hòn đảo nhỏ này có một con viễn cổ hung thú lợi hại. Hiện tại họ không thể dùng chân khí, nếu gặp phải yêu thú lợi hại công kích, chỉ có thể đào tẩu.

Liễu Mộng Nhi cầm trường thương, đi phía trước, mặt nghiêm nghị. Nàng cau mày nói:

– Cẩn trọng một chút. Nếu có yêu thú lợi hại công kích, ngươi cứ việc trốn, đừng để ý tới ta! Ta có biện pháp ứng phó!

Trầm Tường không đáp, chỉ nghiêm nghị cảnh giác bốn phía. Họ đã tiến vào trong rừng rậm, nơi đây rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Ở đây cỏ dại rất nhiều, khó chặt đứt, sức sống vô cùng ngoan cường. Thân cây cũng rất thô. Trầm Tường không hiểu, tại nơi linh khí nồng nặc như vậy, sao lại không nuôi dưỡng ra kỳ hoa dị thảo, mà toàn là cỏ dại?

– Có động tĩnh!

Đột nhiên Liễu Mộng Nhi dừng lại, nắm chặt trường thương, sẵn sàng ra tay.

Họ đã vào rừng rậm gần nửa canh giờ, chẳng mấy chốc sẽ đến trung tâm. Thần kinh họ căng ra càng chặt, chỉ cần có gió thổi cỏ lay, họ đều có thể phát hiện!

– Cẩn thận!

Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi đồng thời thốt lên, nhanh chóng vung binh khí trong tay. Trường thương của Liễu Mộng Nhi đâm ra, đồng thời đại đao của Trầm Tường cũng chém tới. Cả hai đều tấn công cùng một hướng, sử dụng lực lượng mạnh nhất.

Theo họ nghĩ, dù là Linh thú lợi hại cũng sẽ bị hai Thần Binh này kích thương. Nhưng ai ngờ, chỉ bùng nổ ra một trận hỏa tinh, cùng tiếng “Coong” vang giòn. Họ cảm giác binh khí mình đang đánh vào một vật vô cùng cứng ngắc!

Trầm Tường kinh hãi không ngừng. Dù Thanh Long Đồ Ma Đao của hắn không rót chân khí, nhưng vẫn vô cùng sắc bén. Dựa vào thân thể cường hãn, hắn vung đao, dù là Linh thú tam phẩm cũng có thể dễ dàng chém giết. Liễu Mộng Nhi cũng kinh ngạc như vậy. Ngọc Long Chi Hôn của nàng từng đâm thủng nhiều thân thể Linh thú cường hãn, nhưng giờ đâm vào vật này lại dị thường kiên cố, khiến nàng bị lực phản chấn đánh bật, bàn tay ngọc tê dại.

Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi đồng loạt nhảy lùi lại. Lúc này, họ mới nhìn thấy vật đột nhiên công kích mình là gì. Đó dĩ nhiên là một con vật giống như cự mãng.

– Đây là yêu thú thời kỳ Thái Cổ, tên là Kim Cương Ngạc Mãng!

Giọng Liễu Mộng Nhi ngưng trọng nói.

1,355 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 201: Kim Cương Ngạc Mãng — Mê Tiên Hiệp