Chương 199
Đường thủy
Chương 199: Thủy lộ
Trầm Tường cùng Liễu Mộng Nhi ngồi trên thuyền nhỏ, huy động thần binh lợi khí trong tay, khảm và đâm liên tục vào những con Thiên Huyền Thử đang bay tới. Thuyền nhỏ dưới sự thôi thúc của thần thức Liễu Mộng Nhi đã rời xa bờ, trên thuyền tràn ngập huyết dịch của yêu thú. Trầm Tường máu me đầm đìa, trong khi Liễu Mộng Nhi lại không hề dính một vết máu. Trầm Tường nhận ra trên bộ y phục bó sát của nàng có một loại lực lượng kỳ lạ, có thể ngăn cản những tia huyết dịch bay tới.
Thuyền đã ra giữa dòng, những con Thiên Huyền Thử chỉ dám đứng trên bờ sông gào thét, không dám xuống nước. Trên mặt sông trôi nổi rất nhiều thi thể yêu thú. Trầm Tường biết đây đều là tinh thạch, hắn dùng đại đao vớt xác lên, tự nhận mình đã học được phong cách làm việc của Chu Vinh sau thời gian dài ở bên hắn.
– Hãy nhanh chóng kiểm tra thân thể ngươi!
Liễu Mộng Nhi thở phào nhẹ nhõm khi thấy yêu thú không thể đuổi theo, rồi nói:
– Đúng rồi, đưa cây đao kia cho ta xem một chút.
– Không được, cây đao này rất nặng, nếu lấy ra thuyền sẽ bị chìm!
Trầm Tường vừa lên thuyền đã thay đổi một linh khí tam đoạn thấp kém. Hắn nhảy xuống sông, dùng tinh quang thanh tẩy cơ thể, sau đó bảo Liễu Mộng Nhi quay đi để hắn mặc quần áo.
Biết phía sau có một nam nhân khỏa thân, Liễu Mộng Nhi mặt đỏ bừng, e thẹn không ngớt. Nàng cảm thấy chỉ trong thời gian ngắn ngủi sống chung với Trầm Tường, nàng đã trải qua rất nhiều chuyện mà sống vạn năm cũng chưa từng gặp.
– Ở trong sông có an toàn không?
Liễu Mộng Nhi nhìn dòng nước chảy xuôi, trong lòng lo lắng, tay nắm chặt bạch cốt trường thương, đứng ở mũi thuyền.
Trầm Tường buông tay, bất đắc dĩ đáp:
– Ta cũng không biết, nhưng có người bảo ta đi thủy lộ sẽ an toàn.
– Mộng Nhi tỷ, cây trường thương này của tỷ rất đẹp, tên là gì? Lúc giết chuột không dính máu, lại rất đẹp mắt, nhìn rất đã mắt!
Trầm Tường tán dương, lời nói của hắn là thật. Chỉ là lúc trước hắn dùng đao chém giết Thiên Huyền Thử, khiến nữ đế này không thể không ra tay thể hiện phong thái.
– Ngọc Long Chi Hôn!
Liễu Mộng Nhi nắm chặt trường thương, uy phong lẫm lẫm đứng ở đầu thuyền, lạnh nhạt nhìn mặt sông:
– Lúc ta thu được nó đã bị tổn hại, ta mất ba nghìn năm mới chữa trị xong. Cấp bậc rất cao, không phải phàm vật!
Giọng nói mang theo chút kiêu ngạo, vì việc chữa trị loại binh khí cấp bậc này là chuyện đáng tự hào.
Cái tên nghe rất đẹp, nhưng Trầm Tường nghĩ, nếu bị “Hôn” thì chẳng còn đẹp nữa.
– Vậy cây đao của ngươi thì sao?
Liễu Mộng Nhi hỏi.
– Thanh Long Đồ Ma Đao, lợi hại nhất là có thể tăng trọng lượng lên nhiều lần khi rót chân khí vào, nhưng người cầm lại không cảm thấy nặng. Khà khà, lợi hại không?
Trầm Tường cười nói.
– Rất lợi hại!
Liễu Mộng Nhi gật đầu, trong lòng thầm kinh ngạc.
Đột nhiên, tiếng gào thét như sấm sét từ bờ sông truyền tới. Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi nhìn về phía đó, sống lưng lạnh toát, đầy vẻ sợ hãi. Trên bờ tụ tập vô số yêu thú, xa nhìn như kiến bò đầy mặt đất, cực kỳ chấn động.
Trầm Tường nuốt nước bọt:
– Xem ra sắp có một trận phong ba bão táp. Sau khi bắt được Huyền Vũ Kim Cương Giáp, nhất định không được để Tiên Tiên vào đây, quá nguy hiểm!
– Đúng vậy, trong tình huống không thể dùng chân khí, đây quả thực là nguy hiểm. Vạn năm qua,竟然 dưỡng dục ra nhiều yêu thú như vậy. Nhưng vì sao lại có một loại sức mạnh phong ấn chân khí của chúng ta?
Liễu Mộng Nhi hít một hơi lạnh, nếu lúc này họ còn ở trên bờ, chắc chắn dữ nhiều lành ít.
– Giết ba mươi con Thiên Huyền Thử,竟然 không có con nào có yêu đan!
Trầm Tường thất vọng nói.
– Yêu thú có yêu đan quá ít. Những thi thể này bán được mười ngàn tinh thạch một đầu, cũng xem là không tệ!
Liễu Mộng Nhi nói, với chút tiền lẻ ấy, nàng không quan tâm.
Trời dần sáng nhưng vẫn còn mờ mịt. Yêu thú hai bên bờ sông dần ít đi. Cả đêm qua, Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi luôn cảnh giác, sợ yêu thú nhảy lên thuyền. Tuy nhiên, chúng dường như rất sợ nước, không dám lại gần.
Mười ngày trôi qua, số lượng yêu thú hai bên bờ sông khiến Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi tê cả da đầu. Tuy nhiên, linh khí trong Huyền Vũ Huyền Cảnh này đậm đặc hơn bên ngoài rất nhiều, việc dưỡng dục nhiều linh thú như vậy cũng chẳng có gì lạ, lại không có nhân loại quấy rầy.
– Phía trước không đường!
Đột nhiên Liễu Mộng Nhi nói. Trầm Tường nhìn thấy phía trước là một dãy núi đá, nước sông như thể chảy vào trong núi.
Trầm Tường nhìn quanh, phát hiện một con đường đầy bùn lầy, có chút nước nhưng tràn ngập mùi tanh tưởi.
– Bên kia, đây hẳn là một thủy lộ!
Trầm Tường chỉ vào vũng bùn như sông kia.
Mặc dù Liễu Mộng Nhi không muốn, nhưng hiện tại đã xác nhận lời Trầm Tường là đúng, đi thủy lộ rất an toàn. Nàng lấy ra hai mái chèo, cùng Trầm Tường chèo thuyền.
– Có thể cùng Mộng Nhi tỷ chèo thuyền, thực sự là niềm vui lớn trong đời, ha ha…
Trầm Tường hài lòng cười.
– Lẽ nào ngươi không thể nghiêm túc một chút sao?
Liễu Mộng Nhi lạnh lùng nói. Từ tối qua đến nay, nàng luôn nghiêm mặt, không giây phút nào thư giãn, ngược lại Trầm Tường chỉ hay cợt nhả.
– Mộng Nhi tỷ cũng biết hưởng thụ chứ nhỉ? Trong bảo vật chứa đồ lại có những thứ này, chắc tỷ thường xuyên đi chơi cùng Tiên Tiên.
Trầm Tường cười nói.
– Hừ, đều là tiểu nha đầu kia dạy ta, nàng cũng lắm trò.
Liễu Mộng Nhi đáp, cảm thấy rất vui vẻ khi ở bên Tiên Tiên.
– Khà khà, đều là ta dạy cho nàng.
Trầm Tường cười, nhớ lại thời thơ ấu cùng Tiết Tiên Tiên, trên mặt hắn tràn đầy nụ cười.