Chương 116
Bảo Tàng Thiên Long
Chương 116: Thiên Long bảo tàng
Thái độ của Trầm Tường vô cùng kiên quyết, khước từ lời mời của Vân Tiểu Đao và Chu Vinh đến nhà họ.
Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Trầm Tường vội vã đi tới cửa vào Huyền Cảnh, nơi Thái Đan Vương Viện tọa lạc. Tuy nhiên, hắn không biết đường vào.
– Tới sớm quá rồi, đi theo ta!
Vũ Khai Minh mỉm cười nói. Đối với Trầm Tường, hắn cũng rất hứng thú. Ban đầu, Đan trưởng lão không cho phép người khác thu Trầm Tường làm đồ đệ, nhưng hiện tại Trầm Tường lại thu một Chân Vũ Cảnh làm đồ đệ, lại còn tiến nhập Thái Đan Vương Viện.
Trầm Tường có lẽ còn chưa hiểu ý nghĩa của việc tiến nhập Thái Đan Vương Viện là như thế nào, nhưng Vũ Khai Minh thì biết rõ!
Thái Đan Vương Viện chỉ là một tòa tiểu viện bình thường, trên cửa ra vào đề bốn chữ “Thái Đan Vương Viện”, cũng không có gì đặc biệt khác.
– Vũ trưởng lão, Thái Đan Vương Viện rốt cuộc là địa phương như thế nào?
Trầm Tường hỏi.
– Hắc hắc, ngươi đi vào sẽ biết. Ta đi trước, bảo trọng!
Vũ Khai Minh cười rất thần bí, khiến Trầm Tường có một dự cảm chẳng lành.
Bên trong Huyền Cảnh linh khí vô cùng nồng đậm. Trầm Tường cảm giác mình ở trong này một thời gian ngắn chắc chắn có thể tu luyện ra lượng lớn chân khí, chỉ có điều dù nhanh thế nào cũng không thể nhanh bằng việc phục dụng đan dược.
– Tới sớm quá a! Là Vũ trưởng lão đưa ngươi tới hay sao?
Thanh âm của Đan trưởng lão truyền đến, từ trong một lương đình cách đó không xa.
Trầm Tường đi tới, đáp:
– Đúng vậy. Không biết ở bên trong Thái Đan Vương Viện này phải làm gì?
– Thái Đan Vương Viện chỉ có một mình ta. Về sau ngươi phải sống ở chỗ này!
Đan trưởng lão nói, ngữ khí trở nên rất nghiêm túc.
– Vì sao?
Trong lòng Trầm Tường rung lên. Cả ngày sống chung một chỗ với một người như vậy, cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì!
– Ta chuẩn bị bế quan luyện đan một thời gian ngắn. Về sau, Thái Đan Vương Viện này sẽ do ngươi làm chủ!
Đan trưởng lão nói:
– Chuyện của ngươi sẽ không quá nhiều. Gieo trồng Linh Dược có người phụ trách, các việc khác cũng có người quản lý. Việc trọng yếu nhất ngươi phải làm là giữ gìn tôn nghiêm của toàn bộ Thái Đan Viện. Về phần làm thế nào, sau này ngươi sẽ hiểu!
Trầm Tường sững sờ một chút. Hắn không ngờ Đan trưởng lão lại có thể giao việc trọng yếu như vậy cho hắn. Như vậy xem ra, Đan trưởng lão này cũng không phải quá hận hắn.
– Chẳng lẽ chỉ là bực mình cùng ta?
Trầm Tường cảm thấy kết luận này có chút buồn cười.
Trầm Tường hít một hơi, nói:
– Đan trưởng lão, chuyện Trúc Cơ Đan kia...
– Không cần tốn nhiều thời gian đâu. Ta đã sớm luyện chế xong, đã phái người mang đến Thần Binh Thiên Quốc cùng Băng Phong Cốc.
Đan trưởng lão có chút tức giận nói. Nàng không ngờ Trầm Tường lại còn nhớ vấn đề này.
Trầm Tường nhẹ gật đầu, cười nói:
– Vậy thì đa tạ Đan trưởng lão. Ngươi có thể yên tâm đi bế quan!
– Trầm Tường, ta hỏi lại ngươi một câu, ngươi có muốn bái ta làm sư hay không? Ngươi phải biết rằng ta chưa từng thu đồ đệ bao giờ!
Đan trưởng lão hỏi, trong thanh âm mang theo một tia ôn nhu.
Trầm Tường lắc đầu:
– Không được. Chẳng phải ngươi đã nói sao? Ai thu ta làm đồ đệ là gây khó dễ cho ngươi. Nếu như ta làm đồ đệ ngươi, ngươi há không phải gây khó dễ cho chính mình sao?
– Hừ, tùy ngươi!
Đan trưởng lão lấy ra một khối ngọc bài, đưa tới trước mặt Trầm Tường, rồi liền giận dữ rời đi.
Trầm Tường tiếp nhận ngọc bài, cẩn thận nhìn xem. Mặt trên có linh văn, lại có một tia lực lượng kỳ dị. Trên ngọc bài này còn ghi một loạt chữ “Thái Đan Vương Viện, Trầm Tường”.
Từ nay về sau, Trầm Tường chỉ có thể ở lại bên trong Thái Đan Vương Viện này, tuy nhiên hắn vẫn rất tự do.
Từ khi hắn thu Dược Hải Sinh làm đồ đệ, Dược Hải Sinh cũng rất ít lộ diện, tuyên bố muốn bế quan luyện đan. Thực ra hắn đang trốn tránh, bởi vì đã bái Trầm Tường làm sư, hắn không có mặt mũi gặp người.
Trầm Tường cùng Vân Tiểu Đao đều rất ít đi tới Vũ Viện ba trăm hai mươi chín kia, nhưng bọn họ vẫn là người nơi này. Điều khiến bọn họ ngoài ý chính là, Chu Vinh rõ ràng buông tha những phúc lợi phong phú của hắn ở Vũ Viện hai trăm, lăn lộn cùng đám người Trầm Tường một chỗ. Hắn làm như vậy chỉ là vì khuyên bảo Trầm Tường, muội phu của hắn.
Cứ như vậy, Trầm Tường, Vân Tiểu Đao và Chu Vinh, gã mập keo kiệt này đã trở thành bằng hữu. Tuy bọn họ thường xuyên mắng mỏ lẫn nhau, nhưng tình cảm lại rất tốt.
– Trầm đại ca, chờ ngươi rất lâu rồi!
Vân Tiểu Đao trông thấy Trầm Tường đi vào Vũ Viện, vội vàng nhảy ra. Vì Trầm Tường ở trong Thái Đan Vương Viện, nên Vân Tiểu Đao cùng Chu Vinh cũng không thể tùy ý tiến vào, có việc cũng không thể đi tìm Trầm Tường.
– Có chuyện gì không?
Trầm Tường hỏi.
Chu Vinh phất phất tay, trong tay đã xuất hiện một trang giấy, bất đắc dĩ nói:
– Có. Trải qua Vân tiểu quỷ này tinh tế tuyển chọn, chúng ta nhận được một nhiệm vụ rất nhàm chán, rất ngu ngốc.
Lúc này Trầm Tường mới nhớ tới mình tiến vào nội viện đã qua tầm một tháng, là phải được phân công việc đi làm. Trong tháng này, hắn cũng học tập một số võ công mới, là một phần trong Chu Tước thần công. Đa số đều là một số võ công phòng ngự, tuy chỉ có hai ba loại, nhưng khiến Trầm Tường vô cùng hài lòng.
Trầm Tường vừa mới muốn hỏi là nhiệm vụ gì, Vân Tiểu Đao đã cười nói:
– Đây chính là một chuyện tốt, là sự tình điều tra Thiên Long bảo tàng!
Thiên Long bảo tàng! Đây là sự việc mười ngày qua được bàn tán xôn xao. Bảo tàng này là do một đầu Chân Long hàng lâm Thần Võ đại lục lưu lại từ thời kì thái cổ. Nương theo tin đồn xuất hiện còn có địa đồ Thiên Long bảo tàng kia, chỉ có điều bản đồ này bán rất quý, tới mười vạn tinh thạch một tờ!
Vừa mới bắt đầu, rất nhiều người đều cho rằng đây là giả dối, là có người vì lợi nhuận chút tinh thạch mà thả ra tin tức. Nhưng trải qua một số lão bối kỹ càng phân tích địa đồ về sau, xác thực địa điểm trong bảo tàng là một nơi từng có Long xuất hiện trong truyền thuyết.
Cái chỗ kia gọi là Vong Long sơn mạch, xem như một chỗ hiểm địa!
– Nào có Thiên Long bảo tàng gì? Thời điểm tin đồn còn chưa xuất hiện, đã bị Chu gia chúng ta sưu tầm qua rồi, cái rắm cũng không có!
Chu Vinh khinh thường nói.
– Hừ, Vân gia chúng ta so với Chu gia các ngươi còn sớm tìm qua một trăm năm, Chu gia các ngươi cũng chỉ là nối gót mà thôi?
Vân Tiểu Đao nói ra.
Sự việc Vong Long sơn mạch có bảo tàng, từ lâu trước kia đã có. Rất nhiều người đều đi tìm qua, nhưng đều không có tìm được.