Trước
Sau

Chương 115

Thu Phục Đồ Đệ

Chương 115: Thu đồ đệ

Hàm răng Dược Hải Sinh nghiến chặt, mắt trợn tròn nhìn viên Chân Khí Đan nằm dưới đất. Chỉ cần là Luyện đan sư, đều có thể phân biệt được những thứ kia được luyện chế trong thời gian ngắn. Một hộp còn đang phiêu tán nhiệt khí, rõ ràng là thành phẩm trong hai ngày qua.

Dược Hải Sinh cùng các Luyện đan sư khác đều xác định được: sáu hộp Trầm Tường lấy ra đều là luyện chế trong thời gian ngắn, phẩm cấp cực cao, toàn là thượng thừa.

Đan trưởng lão lạnh lùng nói:

– Bây giờ các ngươi đã tin chưa? Không thể không thừa nhận tiêu chuẩn luyện đan của người này rất cao. Ngay cả ta cũng không thể làm được như vậy. Sáu trăm viên Chân Khí Đan này của hắn, mỗi viên đều là thượng thừa, lại được luyện chế trong thời gian ngắn, hơn nữa còn là một lò sáu viên!

Thân thể Dược Hải Sinh run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu. Lúc này hắn tâm đã muốn chết, nhưng đối với Trầm Tường lại không thể không bội phục. Ngay cả Đan trưởng lão cũng cam bái hạ phong, hắn còn có thể làm gì khác?

Xoát, Dược Hải Sinh quỳ xuống, nhìn Trầm Tường dập đầu một cái, giọng run rẩy hô:

– Sư phụ, xin nhận đồ nhi!

Hành động của Dược Hải Sinh khiến nhiều Luyện đan sư khác suýt nữa đứng không vững. Bọn họ đều muốn tát mình vài cái xem có phải đang nằm mơ hay không.

Luyện đan sư Chân Vũ Cảnh, vậy mà bái một thiếu niên Phàm Vũ Cảnh tầng chín làm sư. Đây quả thực là thiên đại chê cười, là điều sỉ nhục lớn nhất từ trước tới nay của Thái Vũ Môn, sự tình quá đỗi hoang đường.

Trầm Tường cũng giật mình. Hắn không ngờ Dược Hải Sinh lại sảng khoái bái sư như vậy. Cũng bởi vì có Đan trưởng lão cùng các Luyện đan sư khác ở đây, Dược Hải Sinh không thể thất tín với người, nếu không lưng hắn sẽ bêu danh. Điều đó với hắn còn khó chịu hơn cả cái chết.

Vân Tiểu Đao véo Chu Vinh một cái, khiến Chu Vinh phát ra tiếng hét thảm.

– Ha ha... Không phải nằm mơ đâu, Trầm đại ca chiến thắng!

Vân Tiểu Đao cười ha hả, Chu Vinh cũng hít sâu một hơi, đã chấp nhận sự thật hoang đường này.

– Hắc hắc, đồ đệ đứng lên đi!

Trầm Tường khẽ cười, bước tới nâng Dược Hải Sinh dậy.

Lúc này tâm tình Dược Hải Sinh khổ sở không cách nào hình dung. Hắn không ngờ mình lại bái người hắn hận nhất làm sư, điều này sẽ khiến hắn vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên được.

– Đây là chút lễ mọn ta tặng ngươi!

Trầm Tường đưa cho Dược Hải Sinh một trăm viên Chân Khí Đan cùng một quả Thanh Huyền Quả.

Cử động này khiến tất cả mọi người ngây dại. Ánh mắt bọn họ đều ngưng tụ trên quả Thanh Huyền Quả. Đại đa số người ở đây đều là Luyện đan sư, ai mà không biết loại linh quả quý hiếm này?

Lễ mọn? Thanh Huyền Quả là lễ mọn? Đây quả thực là đả kích người!

Hai tay Dược Hải Sinh run rẩy nhận lấy “lễ mọn” của Trầm Tường. Vốn dĩ hắn rất khó chịu, nhưng bây giờ cảm giác tốt lên rất nhiều. Ít nhất bái Trầm Tường làm sư cũng không đến mức quá tệ. Hắn không phải kẻ ngu, hắn biết Trầm Tường cố ý hóa giải ân oán giữa hai người.

– Đa tạ... Sư phụ!

Dược Hải Sinh nói hơi không lưu loát.

– Trầm Tường, đây là phần thưởng cho hạng nhất! Ngày mai bình minh đến Thái Đan Vương Viện nhận tin, nếu ngươi đến chậm, sẽ phải chịu trừng phạt!

Đan trưởng lão ném cho Trầm Tường một hộp ngọc, rồi thu những viên đan dược các Luyện đan sư vừa luyện chế xong, rời đi.

– Đan trưởng lão, ta có thể không vào Thái Đan Vương Viện được không?

Trầm Tường lo lắng sẽ bị vị Đan trưởng lão khó hiểu này ức hiếp, nếu vậy thời gian sẽ rất khổ sở.

– Không được! Đây là thỏa thuận giữa ta và ngươi. Nếu ngươi muốn phản bội, vậy hãy tranh thủ rời khỏi Thái Vũ Môn đi!

Đan trưởng lão hừ lạnh một tiếng.

Trầm Tường thở dài. Hắn đột nhiên cảm thấy việc lập giao ước với Đan trưởng lão chẳng mang lại lợi ích gì.

– Hải Sinh, tuy ta là sư phụ của ngươi, nhưng hiện tại ta chỉ có thể luyện chế tốt nhất là Chân Khí Đan. Sau này có lẽ ta còn phải hướng ngươi thỉnh giáo. Ngươi không cần gọi ta là sư phụ, cứ gọi tên ta là được. Đợi đến khi nào ngươi tâm phục khẩu phục, cho rằng ta xứng đáng làm sư phụ của ngươi, lúc đó hãy gọi.

Trầm Tường nói. Dược Hải Sinh cả ngày gọi hắn sư phụ, bản thân hắn cũng thấy băn khoăn, huống chi là Dược Hải Sinh?

Dược Hải Sinh đối với điều này khá cảm kích. Hắn biết từ nay về sau không thể đối đầu với Trầm Tường nữa, nếu không tội danh sẽ càng lớn hơn.

Trước đây khi Trầm Tường nhập nội môn, thanh danh đã lan truyền khắp Thái Vũ Môn. Hôm nay hắn không chỉ thắng cuộc thi luyện đan, mà còn thu một Luyện đan sư Chân Vũ Cảnh làm đồ đệ, lại còn được vào Thái Đan Vương Viện. Điều này khiến danh tiếng của Trầm Tường càng thêm lẫy lừng!

Trầm Tường cùng Vân Tiểu Đao và Chu Vinh trở về Vũ Viện. Trên đường đi, Vân Tiểu Đao cười nói:

– Trầm đại ca, lần trước ta có nói ta có mấy tỷ tỷ rất đẹp mà?

Trầm Tường gật đầu:

– Đúng vậy, hơn nữa ngươi còn nói các nàng chê loại phế vật như ta.

– Đâu có đâu có, đó chỉ là nói đùa thôi. Vậy thì thế này, ta sắp xếp cho các nàng gặp ngươi. Dù sao bây giờ ngươi cũng còn độc thân, dứt khoát định hôn sự đi!

Vân Tiểu Đao cười hì hì nói. Nếu mình có một vị tỷ phu tiền đồ vô lượng, chẳng phải là chuyện rất tốt sao?

– Thôi đi, vị hôn thê của ta là Tiết Tiên Tiên! Những tỷ tỷ kia muốn gả cho ta, phải đạt được sự đồng ý của nàng!

Trầm Tường bĩu môi nói. Hiện tại hắn thầm nghĩ nên nhanh chóng tiến vào Chân Vũ Cảnh, đi tìm Tiết Tiên Tiên.

– Tỷ phu, đừng như vậy mà! Dù các tỷ tỷ của ta không có thiên phú như Tiết Tiên Tiên, nhưng thực sự rất xinh đẹp.

Vân Tiểu Đao rõ ràng đã gọi là tỷ phu!

Chu Vinh nhìn không nổi, bước tới đá Vân Tiểu Đao một cái nói:

– Sang một bên! Những tỷ tỷ kia của ngươi ai cũng là nữ nhân tâm cao khí ngạo, Trầm huynh nhất định sẽ không thích đâu.

– Trầm lão đệ, ta có một muội muội, thiên phú cũng không kém! Dung mạo còn tốt hơn nhiều so với những tỷ tỷ của tiểu quỷ này.

Chu Vinh mặt đầy tươi cười:

– Muội phu tốt của ta, lúc nào đi Chu gia một chuyến nha?

– Lợn chết tiệt, ta quyết đấu với ngươi!

Vân Tiểu Đao phẫn nộ nói.

Trầm Tường nhìn bộ dáng của Vân Tiểu Đao và Chu Vinh, thầm nghĩ tỷ tỷ, muội muội của bọn họ cũng chẳng tốt hơn chỗ nào. Đặc biệt là Chu Vinh, nói không chừng muội muội của hắn là nữ nhân tính toán tỉ mỉ như hắn!

1,345 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 115: Thu Phục Đồ Đệ — Mê Tiên Hiệp