Chương 117
Môn Phái Vô Song
Chương 117: Vô Song Môn
Trầm Tường nhận lấy tờ giấy từ Vân Tiểu Đao, xem qua đó là một bản địa đồ cùng với nhiệm vụ do Thái Vũ Môn giao phó: đi phụ trách điều tra xem sự việc này là thật hay giả, chỉ cần báo cáo kỹ càng tình hình điều tra trở về là coi như hoàn thành.
– Có thể là tin vịt, nhưng chuyện này cũng không khó, ít ra chúng ta có thể coi như đi du ngoạn một chuyến! Hơn nữa, ta nghe nói rất nhiều đại môn phái cũng phái người đi tìm kiếm, không chỉ Thái Vũ Châu xôn xao, những châu khác cũng tương tự.
Vân Tiểu Đao nói.
– Như vậy, ngu ngốc thật nhiều, tốn công chạy tới từ xa!
Chu Vinh cười nói.
– Đi thôi, nhiều người đến như vậy rất có thể là sự thật! Trước kia gia tộc của các ngươi không tìm được, rất có thể bởi vì nơi đó là một Huyền Cảnh, chuyện về Huyền Cảnh các ngươi nên biết chứ?
Trầm Tường hỏi.
Phương thức xuất hiện của Huyền Cảnh vô cùng đặc thù, có khi bỗng nhiên xuất hiện, có khi cần điều kiện nhất định mới có cửa vào, có khi lại cần lực lượng cường đại mới mở ra lối đi...
Khi Trầm Tường xác định sẽ đi, một lão phụ nhân ăn mặc mộc mạc đột nhiên xuất hiện.
– Tiểu Đao, gia tộc ngươi có việc bảo ngươi trở về một chuyến!
Lão phụ nhân này là sư phụ của Vân Tiểu Đao, một võ giả Chân Vũ Cảnh cường đại!
Vẻ mặt Vân Tiểu Đao đầy vẻ miễn cưỡng, nếu không phải sợ thực lực của lão phụ nhân này, hắn nhất định sẽ không về, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể cắn răng đi theo bà ta rời đi.
– Trầm đại ca, cái này xin nhờ ngươi rồi, lần sau đổi lại ta giúp ngươi làm việc!
Đây là lời Vân Tiểu Đao nói khi sắp đi.
– Trầm lão đệ, nếu ngươi cảm thấy hứng thú thì cứ đi đi, ta không tham gia náo nhiệt, xin nhờ ngươi rồi...
Chu Vinh nói xong, trong chớp mắt đã biến mất. Trầm Tường không ngờ tốc độ của gã mập này lại nhanh như vậy.
Trầm Tường hừ một tiếng, thu lại địa đồ, bước ra khỏi Thái Vũ Môn. Nhiệm vụ do Thái Vũ Môn phân phối thường được giao cho tất cả các viện, bất kể bao nhiêu người đi, chỉ cần giải quyết xong sự tình là được.
Vong Long sơn mạch nằm ở khu vực biên cảnh Thái Vũ Châu, tương đối gần Thú Vũ Châu. Thú Vũ Châu là địa bàn của Thú Vũ Môn, nơi này yêu thú tương đối nhiều, hơn nữa đại đa số đệ tử Thú Vũ Môn đều nuôi yêu thú làm sủng vật, việc học tập võ công cũng có quan hệ mật thiết với yêu thú.
Trầm Tường phải đi rất xa, nhưng để tăng tốc độ, hắn thường dùng Chu Tước Hỏa Dực để phi hành vào ban đêm, điều này giúp hắn nhanh chóng xuyên qua nhiều núi rừng.
Sau mười ngày đường xa, Trầm Tường rốt cuộc đi vào một thành thị tên là Vọng Long thành, nơi đây cách Vong Long sơn mạch rất gần, tụ tập rất nhiều người. Qua việc nghe ngóng, Trầm Tường mới biết vì sao nhiều người lại tin tưởng vào truyền thuyết Thiên Long bảo tàng như vậy!
Đó là bởi vì một tháng trước, rất nhiều người ở Vọng Long thành chứng kiến một đạo hào quang kỳ dị xuất hiện ở Vong Long sơn mạch, hơn nữa trên bầu trời còn truyền đến một tiếng rồng ngâm. Loại dị tượng này quả thực rất giống với dấu hiệu của Huyền Cảnh mở ra.
Sau khi tới đây, Trầm Tường còn biết thêm một tin tức liên quan đến Thái Vũ Môn, đó là một môn phái tên là Vô Song Môn đã gia nhập Thái Vũ Môn, dung hợp cùng Thái Vũ Môn, các đệ tử đều tiến vào Thái Vũ Môn!
Vô Song Môn là môn phái nhất lưu, mạnh nhất trong số Bát Đại Chính Phái, là một nhân tài mới xuất hiện, tọa lạc ở vùng duyên hải Thái Vũ Châu. Chỉ có điều nơi đó trong một đêm bị nước biển nuốt chửng, Vô Song Môn tổn thất thảm trọng. Để môn hạ đệ tử có thể phát triển, chưởng giáo Vô Song Môn đã trưng cầu ý kiến đa số đệ tử, cuối cùng quyết định gia nhập Thái Vũ Môn.
Chưởng giáo Vô Song Môn vốn có quan hệ sâu xa với Thái Vũ Môn, võ công đều bắt nguồn từ Thái Vũ Môn, từ xưa đến nay đều được Thái Vũ Môn trợ giúp, nên việc trở về Thái Vũ Môn đối với họ mà nói không phải chuyện xấu, thậm chí là một sự việc đáng để chúc mừng.
– Mẹ kiếp, Lão Tử đi vào loại địa phương này làm nhiệm vụ gì chứ? Thái Vũ Môn đang cử hành yến hội lớn, là để tẩy trần cho Vô Song Môn từ phương xa đến!
Nghĩ đến chuyện này, Trầm Tường thầm mắng chửi trong lòng.
Đối với đại đa số đệ tử Thái Vũ Môn mà nói, đây cũng là chuyện tốt, bởi vì đệ tử của Vô Song Môn rất nhiều, nữ đệ tử càng không ít, mà hiện tại Thái Vũ Môn cũng sửa đổi môn quy, tiếp nhận nữ tử làm đệ tử, thuận tiện cho Vô Song Môn dung nhập vào Thái Vũ Môn.
Trầm Tường có thể hình dung, trong Nội Vũ Viện nhất định sẽ không còn không khí trầm lặng nữa, nếu không phải Chu Vinh đến, Nội Viện của Trầm Tường cũng chỉ có hai người!
Trầm Tường ở lại Vọng Long thành mấy ngày, ghi chép lại rất nhiều thông tin hắn thăm dò được, những điều này đều là kết quả của việc điều tra.
– Hai vị tỷ tỷ, ta có nên đến xem có Thiên Long bảo tàng hay không?
Trầm Tường hỏi. Hắn biết có không ít cao thủ Chân Vũ Cảnh của các môn phái khác đến đây, còn hắn chỉ là Phàm Vũ Cảnh tầng chín, trong mắt bọn họ chỉ là con sâu cái kiến mà thôi.
– Đi xem đi! Dù không có khả năng đạt được, nhưng mở mang tầm mắt cũng không có gì xấu.
Bạch U U nói.
Tô Mị Dao cũng đồng ý:
– Nếu quả thật là một Huyền Cảnh, vậy ngươi vẫn có thể kiếm được ít đồ, nhưng ngươi phải xem xét tình hình, có gì không đúng thì lập tức chạy trốn ngay.
Trầm Tường khẽ gật đầu, lúc này hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, chỉ muốn đi xem cho biết mà thôi.
Ly khai Vọng Long thành, Trầm Tường tiến vào một khu rừng rậm. Hắn không đi trên đại lộ như những người khác, bởi vì hắn biết bên trong Vong Long sơn mạch vẫn còn một số dược liệu, hắn muốn xem liệu có thể tìm được Linh Dược tốt hay không.
Tiến nhập vào rừng núi, Trầm Tường rất nhanh đã phát hiện dấu chân yêu thú liên tiếp. Nhìn vào dấu chân, hình thể của con yêu thú này không nhỏ, điều này khiến hắn tò mò. Hắn chưa từng săn giết yêu thú bên ngoài, hơn nữa có một số yêu thú cũng biết tìm kiếm Linh Dược, nếu theo dõi tiếp, nói không chừng có thể tìm được thứ tốt.
Trầm Tường đi theo dấu chân, hơn ba canh giờ trôi qua, lúc này trời đã hơi tối, nhưng vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật trong núi rừng.
Hắn nhìn thấy từ xa một con sư tử có thân hình cao ngang người bình thường, màu đen ngòm!
Trầm Tường đã xem qua một số thư tịch về yêu thú trong Nội Viện, con sư tử màu đen này là một loại yêu thú cấp mười vô cùng hung tàn, lại có hy vọng tấn thăng làm Linh thú, tên là Hắc Ám Liệp Sư!
– Ai?
Một tiếng khẽ kêu vang lên. Trầm Tường chỉ thấy trên cây bên cạnh Hắc Ám Liệp Sư, một nữ tử mặc thanh sam nhảy xuống. Nữ tử này ngồi lên lưng Hắc Ám Liệp Sư, đôi mắt âm tàn ngạo mạn quét nhìn bốn phía.