Trước
Sau

Chương 68

Cừu Nhân Gặp Gỡ

Chương 68: Cừu nhân gặp mặt

Lục Ly còn chưa kịp tiến vào sơn mạch, đã cảm nhận được khí tức của Huyền thú, hơn nữa số lượng không ít. Đêm nay trời tối đen như mực, Lục Ly mơ hồ thấy mặt đất phía trước đang di chuyển. Khi nhìn rõ, hắn không khỏi hít một hơi lạnh.

Phía trước là vô số đại xà màu đen gào thét, mỗi con đều to bằng cổ tay, răng nanh phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, rõ ràng là có kịch độc. Quan trọng nhất là số lượng, tùy tiện đếm qua cũng đã có vài trăm con.

Không vào núi thì không có chỗ qua đêm, vào núi thì nhất định phải mở đường máu, chém giết hết rắn độc. Nửa đêm ngủ say còn có thể bị rắn độc tấn công.

...

- Đúng rồi, sao ta lại quên Tiểu Bạch chứ! Lục Ly vỗ đầu, những độc xà này chỉ là Huyền thú nhất phẩm, Tiểu Bạch có thể dễ dàng trấn áp. Hắn vội vàng lay bao bố: - Tiểu Bạch mau tỉnh lại, đi ra làm việc.

Hưu!

Một bóng trắng bắn ra, Tiểu Bạch nhảy lên vai Lục Ly. Đôi mắt nhỏ đảo quanh, mấy trăm con rắn độc sợ đến co quắp thành một đống, không dám tiến thêm một bước.

Lục Ly giơ ngón cái, vừa định bảo Tiểu Bạch đuổi bầy rắn đi xa, đột nhiên trong lòng khẽ động. Nếu Tiểu Bạch có thể trấn áp và xua tan Huyền thú cấp thấp, vậy nó có thể khống chế chúng không?

Hắn nhìn Tiểu Bạch hỏi: - Tiểu Bạch, ngươi có thể khống chế đám Hắc Xà này không? Để chúng trấn thủ ở phụ cận được không?

Người Triệu gia có thể sẽ truy sát cả đêm. Vạn nhất lúc mình ngủ say bị đánh lén, chết cũng không biết chết thế nào. Nếu có một đám rắn độc trấn thủ, hắn có thể yên tâm hơn. Con ngươi của Tiểu Bạch đảo một vòng, rất thông linh gật đầu, lớn tiếng kêu lên vài tiếng.

Những đại xà kia lùi sang hai bên, nhường ra một con đường, nhưng không bỏ chạy.

Xích xích...

Tiểu Bạch ngẩng đầu thật cao, tựa như một đứa trẻ làm chuyện tốt đang chờ khen ngợi. Lục Ly vui vẻ, xem ra Tiểu Bạch thật sự có thể khống chế Huyền thú nhất phẩm, linh trí của nó cũng nghịch thiên.

Hắn từng bước tiến về phía bầy rắn. Những con rắn độc kia không dám cử động, chờ Lục Ly đi vào, chúng còn tự động lấp đường, thủ tại chỗ, một bước cũng không dám rời đi. Lục Ly từ từ đi tới, đi được một đoạn, xác định rắn độc không rời đi thì càng thêm hưng phấn.

Hắn ôm Tiểu Bạch xuống, vui mừng sờ đầu nó, cảm khái nói: - Tiểu Bạch, ngươi thật lợi hại. Sau này có cơ hội, ta nhất định tìm cho ngươi đồ ăn ngon nhất thế gian.

Xích... xích...

Tiểu Bạch vừa nghe, hai mắt liền sáng ngời, vươn lưỡi liếm lòng bàn tay Lục Ly, bộ dáng nịnh hót. Bộ dáng kia căn bản không giống như một Huyền thú cường đại, mà là một con cún con.

...

- Khúc khích!

Phía trước lại xuất hiện từng bầy đại xà, đường núi này tựa hồ là sào huyệt của Hắc Xà, khắp nơi đều là rắn. Cũng may có Tiểu Bạch, nếu không Lục Ly một mình xông vào...

Tuyệt đối là một phen khổ chiến, nói không chừng sẽ trúng độc mà chết. Đi về phía trước ba bốn dặm, gặp phải rắn độc đã vượt qua mấy ngàn con. Lục Ly không dám đi tiếp nữa. Vạn nhất sâu trong sơn mạch có Xà Vương, Tiểu Bạch không cách nào trấn áp thì làm sao?

Ở phụ cận tìm kiếm một vòng, Lục Ly tìm được vài cái sơn động, nhưng bên trong đều là rắn độc, mùi hôi tanh gay mũi. Lục Ly không có办法, chỉ có thể dùng Thiên Lân Đao đào một cái hang nhỏ, bảo Tiểu Bạch khống chế một đám Hắc Xà trấn thủ trong phạm vi trăm trượng.

Hắn quan sát một phen, sau khi xác định an toàn mới đi nằm ngủ.

...

Không biết đã qua bao lâu, Lục Ly bị tiếng huyên náo đánh thức. Mơ hồ hắn còn nghe được tiếng võ giả gầm lên giận dữ. Đôi mắt hắn nhanh chóng khôi phục thanh minh, cẩn thận lắng nghe, suy đoán là truy binh đuổi tới, rất có thể đang giao chiến với bầy rắn.

- Tốt lắm!

Ánh mắt Lục Ly lộ ra lãnh ý. Lúc này trong lòng hắn không có tâm tư chạy trốn, ngược lại dâng lên sát ý nồng đậm.

Chung quanh có mấy ngàn con rắn độc, Tiểu Bạch lại có thể khống chế. Cho dù trong mười một người kia có Thần Hải cảnh, Lục Ly cũng không sợ.

- Tiểu Bạch, địch nhân của ta đuổi theo tới, ngươi giúp ta khống chế rắn độc đi tấn công bọn chúng!

Hắn dặn dò Tiểu Bạch vài câu. Tiểu Bạch rốt cục tỉnh táo, thấy sắc mặt Lục Ly nặng nề, nó liền gật đầu. Lục Ly yên tâm, thu hồi đồ vật, lặng lẽ tiềm hành về phía chiến trường.

Lúc này là thời điểm trước khi bình minh đến, sắc trời cực kỳ u ám, khắp nơi đen nhánh, đen đến mức khiến người ta cảm thấy tim đập nhanh.

Lục Ly phóng ra huyền lực, nhờ vào tia sáng yếu ớt, lệnh cho Tiểu Bạch khống chế Hắc Xà đi theo. Hắn đi một vòng lớn ở phụ cận, Tiểu Bạch đã khống chế mấy trăm con rắn độc đi theo.

- Đi!

Mang theo mấy trăm con rắn độc, lực lượng của Lục Ly tăng lên nhiều. Hắn lặng lẽ nhích tới gần chiến trường.

Chỉ đi tầm nửa nén hương, xa xa đã thấy một nhóm người đang giao chiến với rắn độc màu đen.

Ầm ầm ầm!

Trong tay đám người kia tỏa ra tia sáng huyền khí lấp lánh, đao kiếm vũ động. Xung quanh có rất nhiều đại xà lao tới, vây công đám người kia.

- Đi!

Lục Ly chậm rãi nhích tới gần, lại tiềm hành nửa dặm. Hắn nấp trong một khe núi quan sát, mượn tia sáng của huyền lực phản chiếu, Lục Ly rốt cục nhìn rõ người tới.

- Địch Hỏa!

Mắt hắn phun lửa. Tuyệt đối không ngờ trong đám truy sát lại có Địch Hỏa. Cừu nhân gặp mặt, hắn đỏ ngầu mắt, huống chi Địch Hỏa là vì đuổi giết hắn mà đến.

- Mười một người, tất cả đều là Huyền Vũ cảnh hậu kỳ và đỉnh phong, lại đều là người Triệu gia! Tốt, rất tốt!

Lục Ly yên tâm, bất quá hắn không mạo muội xuất động. Hắn cẩn thận quan sát một phen, xác định không có cường giả ẩn nấp, rồi nhìn Tiểu Bạch nói: - Bảo bầy rắn vây đám người kia lại, vây vài vòng, một cái cũng không cho chạy.

Trong mắt Tiểu Bạch hiện lên vẻ hung lệ, có chút hưng phấn kêu lên. Rắn độc giống như quân đội được huấn luyện, vượt qua Lục Ly và Tiểu Bạch lao tới phía trước.

- Đi!

1,252 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 68: Cừu Nhân Gặp Gỡ — Mê Tiên Hiệp