Chương 67
Tiểu Bạch phát huy thực lực
Chương 67: Tiểu Bạch phát uy
Chỉ một nén nhang, Lục Ly đã leo tới đỉnh núi. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy mười một điểm đen phía dưới đang di chuyển với tốc độ cực nhanh, liền không dám dừng bước, tiếp tục chạy thục mạng.
Phía trước là một vách núi dựng đứng, dưới chân lại đầy đá tảng lởm chởm, chẳng có lối đi nào. Người thường muốn xuống nơi này, trừ khi dùng dây thừng cột chặt rồi lần lượt trèo xuống, bằng không chắc chắn sẽ ngã chết.
Lục Ly vốn là kẻ tài cao gan lớn, hắn phóng nhanh, sải bước nhảy xuống, nhắm thẳng một tảng đá lớn mà rơi xuống. Trên tảng đá, hắn lăn một vòng để giảm xung lực, rồi lại bật vọt lên, nhảy sang một tảng đá khác. Cứ thế, Lục Ly như một con khỉ linh hoạt, thành công hạ sơn.
Phía trước là một khu rừng rậm không thấy đáy, trong lòng Lục Ly thầm mừng rỡ. Trong rừng cây, việc truy tung hắn sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Từ trên cao căn bản không thể nhìn thấy tình hình bên trong, hơn nữa trong rừng không có tuyết đọng, sẽ không lưu lại dấu chân quá rõ ràng.
Hắn như một cơn gió lao vào rừng rậm, khiến dã thú bên trong kinh hãi. Rất nhiều con gầm gừ, lao về phía hắn.
- Cút!
Lục Ly giận dữ quát lớn, hắn không có thời gian dây dưa với những con dã thú cấp thấp này.
Đáng tiếc, dã thú không có linh trí, căn bản không sợ hắn. Lục Ly cầm Thiên Lân Đao chém về phía một con cự hổ, nện đầu nó thành thịt nát.
- Gào!
Ở xa càng có nhiều dã thú bị kinh động, những con gần đó cũng không lùi bước, khiến Lục Ly đau đầu.
Hắn đành cầm Thiên Lân Đao tả xung hữu đột, đánh giết từng con dã thú.
Xích xích…
Đúng lúc này, từ trong bao bố truyền đến một tiếng động quái dị, Tiểu Bạch tỉnh lại. Nó kêu một tiếng, nhảy lên bả vai Lục Ly, khí tức hung lệ từ người nó phát tán ra. Sự tình quỷ dị xảy ra…
Dưới áp lực khí tức của Tiểu Bạch, những con dã thú xung quanh đều sợ hãi nằm xuống, chân mềm nhũn, thân thể run rẩy.
- Ha ha…
Lục Ly đại hỉ, vội vàng nhìn Tiểu Bạch nói:
- Tiểu Bạch, bảo chúng nó lui ra đi!
Xích xích…
Tựa hồ Tiểu Bạch hiểu được ý Lục Ly.
Nó gọi một tiếng, những con dã thú kia như được đại xá, chạy đi mất.
- Tiểu Bạch thật lợi hại!
Lục Ly giơ ngón tay cái lên. Hai mắt Tiểu Bạch cười thành hình trăng lưỡi liềm, cái đuôi không ngừng lay động.
Lục Ly không trì hoãn thời gian, nói:
- Tiểu Bạch, ngươi trở về trong bao bố đi, ta phải chạy đi, có người đang truy sát ta.
Tiểu Bạch cũng không trở về. Có lẽ những ngày qua ngủ quá nhiều, hoặc cũng có thể là do ăn nhiều Huyền khí, bổ sung đủ dinh dưỡng.
Nó hóa thành một bóng trắng bay đi, chớp mắt đã tới một cây đại thụ ngoài mười thước, đứng trên cành cây khô ngoắt ngoắt cái đuôi nhìn Lục Ly.
- Tốc độ thật nhanh!
Lục Ly thầm kinh hãi, tốc độ của Tiểu Bạch tựa hồ lại nhanh hơn vài phần?
Ăn nhiều Huyền khí như vậy, hình thể không có biến hóa, nhưng tốc độ lại nhanh hơn. Lục Ly nhanh chóng chạy đi, Tiểu Bạch đợi Lục Ly đuổi theo lại bay vọt một cái, tốc độ nhanh đến dọa người.
- Rẽ phải, đừng đi thẳng!
Lục Ly chạy chốc lát lại quẹo phải, Tiểu Bạch ung dung đuổi theo. Bất luận Lục Ly đi nhanh thế nào, nó cũng có thể ung dung đuổi kịp. Hơn nữa thỉnh thoảng nó còn vây quanh Lục Ly xoay tròn, tựa hồ đang vui đùa với hắn.
Lục Ly không có thời gian chơi với Tiểu Bạch, chỉ chuyên tâm đi đường. Dọc theo đường đi, hắn thường xuyên gặp phải dã thú, hơn nữa còn gặp hai con Huyền thú nhất phẩm, nhưng có Tiểu Bạch, mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Hai con Huyền thú nhất phẩm kia thấy Tiểu Bạch thì sợ tới mức bò lổm ngổm, bị Tiểu Bạch gọi hai tiếng đã dọa chạy…
- Tiểu Bạch rốt cuộc là Huyền thú cấp bậc gì?
Lục Ly thầm kinh hãi, cảm giác Tiểu Bạch tựa như một vị vương giả trong núi. Khí tức trên người nó cũng không quá khủng bố, nhưng Huyền thú và dã thú gặp phải nó đều sợ tới mức mềm chân.
- Sau này mang theo Tiểu Bạch đi săn giết Huyền thú, sẽ ung dung cỡ nào?
Lục Ly thầm phấn chấn, sau đó nghĩ đến mình phải đi Hồng Nham Sơn. Nếu như trong Hồng Nham Sơn đều là Huyền thú nhất phẩm, mà Tiểu Bạch lại có thể ung dung áp chế, vậy hắn lấy trộm trứng Hồng Lân Ưng chẳng khác nào lấy đồ trong túi? Nghĩ tới đây, Lục Ly hưng phấn không thôi, thiếu chút nữa cười lên.
Trong rừng rậm, dã thú bốn chạy, người phía sau muốn đuổi theo hắn khó khăn rất nhiều. Lục Ly chạy hai canh giờ, lại không nhìn thấy bất luận kẻ nào đuổi theo. Tiểu Bạch chơi mệt mỏi liền chui vào trong bao bố.
Trong bao bố có mấy thanh Huyền khí, đó là Lục Ly chuẩn bị cho nó. Tiểu Bạch gặm ăn xong, liền nằm ngủ ngon lành.
Lại chạy hơn một canh giờ, Lục Ly đi ra khỏi rừng rậm. Phía trước là hoang dã, mênh mông vô bờ, tầm mắt cực kỳ rộng rãi.
Lục Ly hơi nhức đầu, loại hoang dã này căn bản không có chỗ nào để che dấu. Trên hoang dã còn có tuyết đọng, rất dễ bị tìm được tung tích để đuổi theo.
Vấn đề là hắn muốn đi Hàn Vân Sơn, chỉ có thể tiến về phía bắc. Hoang dã này mênh mông vô bờ, hắn từ bất cứ phương hướng nào đi, người khác cũng có thể tìm được tung tích để đuổi theo.
- Đi thôi!
Gặm mấy miếng thịt khô, uống một ít nước sạch, Lục Ly ra sức chạy như điên.
Trong mười một người kia rõ ràng có cao thủ truy tung, nếu không cũng không thể đuổi theo nhanh như vậy. Nếu không cách nào thoát khỏi, chỉ có thể lấy tốc độ nhanh nhất đi tới Hàn Vân Sơn.
Đám người Địch Hỏa ở trong rừng rậm đi đường vòng rất xa, còn phải tránh né Huyền thú, khẳng định sẽ chậm trễ không ít thời gian. Lục Ly chạy một buổi trưa, đến lúc trời tối cũng không phát hiện truy binh.
Hắn còn đang ở trên hoang dã, sắc trời dần dần u ám, trong lòng có chút lo lắng, bởi vì dọc theo đường đi không tìm được chỗ qua đêm. Qua đêm ở trên hoang dã băng thiên tuyết địa, không nói chuyện bị dã thú cắn chết, nửa đêm tuyết rơi cũng có thể bị đông thành tượng đá.
Lại chạy nửa canh giờ, sắc trời đã hoàn toàn đen lại, Lục Ly rốt cuộc tìm được chỗ qua đêm. Phía trước xuất hiện một ngọn sơn mạch nhỏ, vô số sơn lĩnh liên miên, nhìn không thấy đáy. Trong những sơn lĩnh kia nhất định có sơn động, cho dù không có, đào một cái cũng đơn giản.