Chương 69
Lục Linh Tiễn
Chương 69: Lục Linh Tiễn
Lục Ly liếc nhìn chiến trường một cái, rồi dẫn theo Tiểu Bạch lặn sâu vào bóng tối. Hắn triệu tập đàn rắn độc ở phụ cận, để Tiểu Bạch khống chế chúng tiếp tục bao vây đám người Địch Hỏa.
Lục Ly vẫn chưa yên tâm, hắn chọn đường vòng đi xuống chân núi. Nếu Địch Hỏa phá được vòng vây, hắn sẽ tự mình ra tay. Địch Hỏa từng dẫn Địch Hãn, suýt chút nữa đã cưỡng bức Lục Linh, còn làm nàng què chân. Một mình nàng ở trong núi lớn nhiều ngày, cuối cùng cũng phải bò về với chân gãy.
Lần trước ở bộ lạc để Địch Hỏa trốn thoát, lần này đối phương lại tự mình đến truy sát. Thù cũ nợ mới, Lục Ly sao có thể buông tha? Cơ hội tốt như vậy, không chém giết đối phương, còn đợi khi nào?
Hắn để Tiểu Bạch khống chế gần ngàn con Hắc Viêm Xà vây công, lần này nhất định phải giết chết đối phương.
- Mẹ kiếp, sao có nhiều Hắc Viêm Xà như vậy? Địch Hỏa, chúng ta phải làm sao? Trước rút lui đi? Nếu không chúng ta cũng phải chết ở chỗ này!
- Đúng, nhất định phải phá vây, nếu không chúng ta sẽ bị rắn độc cắn chết.
Đám võ giả Triệu gia đều luống cuống. Bọn họ bị đàn thú dây dưa trong rừng rậm suốt lâu, phải đến hoàng hôn mới truy tung được dấu chân của Lục Ly.
Mọi người không có chỗ qua đêm, Địch Hỏa lại sợ Lục Ly trốn mất cả đêm, nên cổ động mọi người truy sát. Ai ngờ tới nơi này, rắn độc lại nhiều như vậy.
Hắc Viêm Xà là Huyền thú nhất phẩm, thực lực chiến đấu không mạnh, nhưng độc dịch của chúng như lửa cháy. Một khi bị phun trúng, da thịt sẽ bị ăn mòn, nên mới có tên là Hắc Viêm Xà.
Mọi người đều mặc thanh giáp của Triệu gia, chỉ cần cẩn thận một chút là có thể tránh được độc dịch. Bọn họ đều có huyền khí, có thể ung dung giết chết Hắc Viêm Xà.
Vấn đề là Hắc Viêm Xà càng lúc càng nhiều. Bọn họ liên tục bôn tẩu một ngày một đêm, cả người đã mệt mỏi rã rời, sơ hở một chút là thua cả bàn.
- Rút lui!
Trong mười một người đã có hai người bị thương, Địch Hỏa không dám tiếp tục đuổi theo, chỉ có thể trầm mặt dẫn người lui về phía sau để phá vây. Phá vây cũng không dễ dàng, Hắc Viêm Xà vây quanh ba tầng, mọi người phá vỡ vòng vây cực kỳ khó khăn.
May mà bọn họ vào núi không xa, nếu không có gì bất ngờ, nhiều nhất nửa canh giờ là có thể phá vây chạy ra.
Không thể không nói, chiến lực của Địch Hỏa và võ giả Triệu gia rất mạnh. Tám người tạo thành một vòng tròn, mỗi người tấn công một hướng, ở giữa có Địch Hỏa và hai người khác hỗ trợ.
Mặc dù phá vây khó khăn, nhưng Hắc Viêm Xà căn bản không thể tiến tới gần, rất khó làm bị thương bọn họ.
- Không ổn rồi...
Lục Ly ẩn dưới một tảng đá, thấy đám người Địch Hỏa chậm rãi phá vây. Hắn biết chỉ dựa vào Hắc Viêm Xà là không thể giữ chân bọn họ, nhất định phải tự mình động thủ.
- Giết!
Trong tay Lục Ly lặng lẽ xuất hiện một cây nỏ. Địch ở ngoài sáng, hắn ở trong bóng tối, đây chính là thời cơ đánh lén tốt nhất.
Chỉ cần dùng Đoạn Mệnh Nỏ giết vài người, trận hình của bọn họ vừa vỡ, chuyện kế tiếp sẽ rất dễ xử lý. Đoạn Mệnh Nỏ do Lục Linh chế tạo theo cổ thư, tầm bắn không xa, lực sát thương lớn nhất trong bán kính hai thước, xa nhất cũng chỉ bảy tám thước.
Lục Ly lặng lẽ tiến về phía trước. Hắn để Tiểu Bạch điều khiển Hắc Viêm Xà mở một con đường, thân thể co lại như dã thú, lặng lẽ bò tới không phát ra tiếng động.
Hắn ẩn trong một khe suối, lạnh lùng nhìn đám người Địch Hỏa đang phá vây. Hắn từ từ nhích tới gần. Hai mươi mét, mười mét, bảy mét!
- Xoẹt!
Tiếng xé gió rất nhỏ vang lên, một mũi tên màu đen bắn đi. Vì Hắc Viêm Xà ở bốn phía đang phun độc và đám người Địch Hỏa vung vẩy binh khí, nên âm thanh mũi tên khó lòng bị nghe thấy.
Cảnh đêm đen nhánh như mực, mũi tên màu đen bay tới. Một võ giả Triệu gia ở phía đối diện Lục Ly căn bản không phát hiện.
Đến khi mũi tên bay tới gần nửa thước, hắn mới kịp phản ứng, vội vàng vung binh khí đỡ. Đáng tiếc vẫn chậm một bước, mũi tên lập tức đâm vào cổ hắn.
- A!
Trên mũi tên có độc Âm Dương Thảo, một vật cực độc. Võ giả Triệu gia một tay che cổ, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, ầm ầm ngã xuống đất.
- Hả? Lão Bát, ngươi làm sao vậy?
Cái chết của võ giả Triệu gia khiến mọi người kinh hãi, trận hình lập tức rối loạn. Một võ giả trẻ tuổi khác không quan tâm Hắc Viêm Xà ở bốn phía, ôm lấy thi thể trên mặt đất hô lên.
Xì xì...
Hắc Viêm Xà không quan tâm sự chen chúc của con người, mấy con bò tới gần, phun ra từng ngụm độc dịch màu đen.
Ba võ giả Triệu gia nhất thời thống khổ gào thét. Có người bị phun trúng mặt, da thịt như lửa đốt, đau đến mức lăn lộn trên mặt đất.
Trận hình triệt để rối loạn, bị chính người của mình làm loạn. Bốn phương tám hướng đều là Hắc Viêm Xà, vừa loạn đã thấy hậu quả.
- Đừng loạn!
Địch Hỏa hét to, múa may trường kiếm, thân thể nhanh chóng di chuyển, đánh lui một đám Hắc Viêm Xà dài hẹp.
Mấy người còn lại cũng tỉnh táo lại, bắt đầu liều mạng tấn công Hắc Viêm Xà. Bọn họ hiểu rõ, nếu còn loạn nữa, tất cả sẽ chết ở đây.
Xoẹt...
Lại một tiếng xé gió nhỏ vang lên, một mũi tên bay vụt đến, lần nữa cắm vào cổ một võ giả khác. Âm thanh ầm ầm ngã xuống đất vang lên, đánh thức tất cả mọi người.
Người này không kịp che cổ. Khi Địch Hỏa nhìn thấy mũi tên màu đen trên cổ đối phương, đôi mắt chợt lóe lên, gầm lên giận dữ:
- Có người đánh lén! Là Lục Ly! Đây là Lục Linh Tiễn!