Chương 1327
Chương 1327: Đảo Vô Tâm (Phần 4)
Chương 1327: Đảo Vô Tâm (4)
Khi mới quen trên đảo, Tân Kế Nguyệt đã nảy sinh tình cảm với Đàm Văn Bân. Cô thích được cùng cậu câu cá, trò chuyện.
Sau khi được cậu cứu sống, tình cảm ấy càng thêm mãnh liệt.
Việc cô chủ động lôi kéo, tập hợp được nhiều người như vậy vào doanh địa này, một phần cũng xuất phát từ ý nghĩ của cô. Cô cho rằng Đàm Văn Bân sẽ thích cảm giác làm thủ lĩnh.
Đàm Văn Bân không có tâm trạng uống canh, cậu đẩy bát ra và nói:
– Cô đi gọi mọi người đến đây.
– Vâng, anh Bân.
Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đã tập trung, kể cả lính canh.
Đàm Văn Bân đi thẳng vào vấn đề:
– Nghe này, đảo này nguy hiểm lắm rồi. Nhiều người đã chết. Tôi tiếc mạng, không muốn đánh cược nữa, tôi rút lui.
– Tôi khuyên mọi người vứt hết những thứ chứa nghiệp lực đi, trốn đi và tìm cách rời khỏi đảo. Dù thế nào thì mạng sống vẫn là quan trọng nhất.
– Thế thôi, tôi đi đây, mọi người bảo trọng.
Đàm Văn Bân đứng dậy, vẫy tay rồi rời đi không chút lưu luyến.
Nếu theo đúng kế hoạch, cậu sẽ tập hợp một đám người, lập một căn cứ ở đây để tiếp ứng Tiểu Viễn và đồng đội lên đảo.
Giờ thì cậu không dám đánh cược mạng mình ở đây. Cậu tin rằng Tiểu Viễn cũng không cho phép cậu làm như vậy.
Mọi người nhìn nhau, không hiểu “anh Bân” nổi điên gì mà lại bỏ cuộc vào lúc này.
Đàm Văn Bân biết cậu không thể giải tán băng nhóm. Lòng tham của con người, đặc biệt là lòng tham quyền lực, rất khó bỏ. Dù cậu có đi thì họ cũng sẽ nhanh chóng bầu ra một thủ lĩnh mới.
Nhưng cậu không ngờ lại có hai người đi theo mình.
Một là Tân Kế Nguyệt, người còn lại tên là Ngô Khâm Hải.
Tân Kế Nguyệt đuổi theo, nắm lấy tay Đàm Văn Bân và kéo vạt áo mình ra:
– Anh xem này, áo lót em bỏ rồi, bên trong không có gì cả!
Lời nói và hành động của cô đều mang ý ám chỉ rõ ràng, nhưng Đàm Văn Bân không thể tránh hiềm nghi vào lúc này. Cậu phải nhìn kỹ bên trong để xác nhận là không có gì thật.
Ngô Khâm Hải nói:
– Anh Bân, mạng em là do anh cứu. Anh bảo sao em làm vậy. Túi trà của em cũng vứt rồi, cùng với áo lót của Kế Nguyệt và nghiệp lực bên trong. Giờ họ đang bầu thủ lĩnh mới rồi.
Đàm Văn Bân sờ soạng khắp người Ngô Khâm Hải, rồi gọi hai đứa con nuôi đến ngửi. Khi chúng xác nhận không còn cảm nhận được nguồn nghiệp lực nữa thì cậu mới tin họ đã vứt hàng.
Tân Kế Nguyệt hỏi:
– Anh Bân, sau khi rời đảo anh định đi đâu? Dù sao em cũng không có nhà, em đi cùng anh.
Đàm Văn Bân đáp:
– Chuyện đó để sau đi. Đến đây, nấp kỹ vào.
Chỗ này không quá xa cũng không quá gần doanh địa, là một vị trí quan sát tốt.
Dù không hiểu tại sao phải làm như vậy, nhưng Tân Kế Nguyệt và Ngô Khâm Hải vẫn nghe theo và cùng cậu nấp vào.
Mưa vẫn rơi. Dầm mưa trong vệt xe giữa đồng không mông quạnh khác hẳn với việc ở doanh địa có lều và lửa trại.
Sau khi nấp được một lúc, Ngô Khâm Hải định hỏi thì bị Đàm Văn Bân bịt miệng lại.
Cảm giác tê dại từ vai xuống xương cụt lại ập đến.
– Các người là ai?
– Chúng mày là ai!
– A!
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt. Đàm Văn Bân thấy bà lão ở Cung Tiêu Xã và ông lão ở ngọn hải đăng.
Hai người tiến về doanh địa từ hai hướng khác nhau. Dù mưa đang xối xả nhưng mùi máu tanh trên người họ vẫn nồng nặc. Chắc chắn họ đã giết người ở những nơi khác trước khi đến đây.
Người trong doanh địa không phải là những kẻ yếu đuối. Thấy hai người vừa xuất hiện đã giết người, họ lập tức nhập đồng thỉnh thần.
Tuy nhiên, việc nhập đồng không mang lại tác dụng gì.
Mỗi khi bà lão đâm cây thương trong tay, nó đều xuyên thủng lồng ngực một người. Mỗi khi ông lão vung sợi xích, nó đều đập nát đầu một người.
Đây không phải là chiến đấu mà là một cuộc tàn sát.
Chẳng mấy chốc, ngoài ba người họ ra, không còn ai đứng vững được nữa.
Hai ông bà bắt đầu thu gom những thứ chứa nghiệp lực trên xác chết. Có lẽ việc này còn mệt hơn giết người.
Đàm Văn Bân nhíu mày. Quả nhiên là một cuộc tàn sát. Mục tiêu của họ là tất cả những ai chứa nghiệp lực.
Lúc này, hai người ngẩng đầu lên, đôi mắt tím hướng về phía bầu trời và phát ra âm thanh.
Sau khi ăn xong một xác, chúng còn tha cả quần áo đi.
Ngô Khâm Hải và Tân Kế Nguyệt trợn tròn mắt, không dám lên tiếng.
Trong mưa bão lại xuất hiện một đàn chim khổng lồ. Chúng sà xuống và điên cuồng rỉa xác chết.
Hay là vừa hay đến lượt nhóm này thì họ đã thu thập đủ nghiệp lực rồi?
Làm như vậy thì có khác gì tự hủy hoại tương lai?
Mọi vết máu sẽ bị xóa sạch nếu đêm nay mưa không ngớt.
Bà lão Cung Tiêu Xã và ông lão ngọn hải đăng cúi đầu nhìn nhau.
Họ dường như đang nói chuyện nhưng Đàm Văn Bân ở quá xa, tiếng mưa, tiếng sấm và tiếng chim kêu át hết cả.
Nếu Tiểu Viễn ở đây thì tốt rồi. Với thính giác của cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ nghe rõ cuộc đối thoại của họ.
– Nghiệp lực vẫn chưa đủ.
– Đây là ý chỉ của đại nhân, phải nhanh chóng dọn dẹp, xóa bỏ hết nghiệp lực ở đây và quét sạch hòn đảo này.
– Bà thân cận với đại nhân hơn, bà có biết vì sao đại nhân lại muốn chúng ta làm như vậy không?
– Đại nhân nói: “Sắp có một kẻ khó đối phó đặt chân lên đảo.”