Chương 1326
Chương 1326: Đảo Vô Tâm (3)
Chương 1326: Vớt Thi Nhân - Chương 1326: Đảo Vô Tâm (3)
Đàm Văn Bân chưa vội quay về doanh trại, mà đi thẳng đến ngọn hải đăng.
Đèn trên tháp vẫn sáng, xoay chuyển liên tục.
Nhưng thứ ánh sáng ấy lại mang lại cảm giác máy móc, cứng nhắc.
Đàm Văn Bân nấp sau tảng đá, quan sát một hồi, rồi đoán rằng ông lão trông coi hải đăng không có ở đó.
Vẫn phải chấp nhận rủi ro để thu thập thêm thông tin giá trị cho Tiểu Viễn và đồng đội sau khi họ lên đảo.
Đàm Văn Bân rời khỏi tảng đá, đi qua cây cầu đá nối liền bờ biển với ngọn hải đăng, đến chân tháp.
Cửa tháp không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra. Cậu men theo thang xoắn ốc trèo lên.
“Ông ơi, uống rượu không? Cháu lại nhớ bạn gái cũ rồi. Chúng cháu chia tay vào một ngày mưa bão.”
Lên đến đỉnh tháp, cậu thấy một người phụ nữ đang bò trên đèn, lặp đi lặp lại những động tác vô hồn.
Nghe thấy tiếng động, cô ta chậm rãi quay đầu lại nhìn Đàm Văn Bân.
Trên cổ và tay cô có những vết khâu vá rõ rệt, một bên hốc mắt trắng dã, bên còn lại trống rỗng.
Cô ta bị xích, một đầu xích móc vào tường, bị trói như chó.
Toàn thân cô ướt sũng, dưới chân đọng lại một chất lỏng sền sệt. Dù bị ngâm đến trắng bệch nhưng cô ta không hề trương phình.
Trong căn phòng dưới chân tháp có treo một bức ảnh chụp chung ông lão và người phụ nữ này. Ông rất trân trọng bức ảnh và nói đó là con gái ông.
Đàm Văn Bân từng hỏi ông lão con gái ông đâu.
Ông trả lời: “Nó lấy chồng rồi.”
“Lấy biển cả.”
Chắc hẳn ngày thường cô ta bị ông lão ngâm dưới biển.
“Cô cứ làm việc đi.”
Đàm Văn Bân chào hỏi rồi đi xuống. Cô ta không hề nổi điên mà chỉ thu hồi ánh mắt, tiếp tục những động tác vô hồn.
Điểm đến tiếp theo là trạm cuối cùng, cũng là trạm quan trọng nhất.
Nếu ông chủ thuyền cũng có vấn đề thì hành trình đến đảo Vô Tâm sẽ vô cùng khó khăn.
Bởi vì phần lớn thông tin về đảo Vô Tâm đều do ông ta cung cấp.
Đàm Văn Bân chạy đến bến tàu. Chiếc thuyền vẫn còn đậu ở đó. Cậu chưa kịp đến gần thì một luồng khí lạnh đã lan tỏa từ vai xuống tận xương cụt.
Đây là hai đứa con nuôi đang cảnh báo cậu. Quỷ vốn nhạy cảm hơn người.
Đàm Văn Bân tin chúng vô điều kiện.
Cậu lập tức nấp vào một góc đá.
Sau đó, cậu lau mặt và quan sát chiếc thuyền qua khe hở.
Đôi mắt tím của ông chủ thuyền nổi bật trong đêm mưa đen kịt.
Ông ta chậm rãi đi trên bờ, một tay xách mép lưới, kéo lê một đoạn dài phía sau.
Trong lưới không phải là cá mà là người.
Trong ánh chớp lóe lên, Đàm Văn Bân không chỉ thấy máu tươi không ngừng rỉ ra từ lưới mà còn nhận ra thân phận của những xác chết. Vài người có đặc điểm quá nổi bật.
Một người là đầu trọc. Dù trời lạnh, anh ta vẫn thích cởi trần, bôi dầu bóng loáng để khoe cơ bắp.
Một người xăm trổ đầy mình, nói là xăm gia truyền. Sau khi phản bội gia tộc, anh ta tự xóa hình xăm nhưng không sạch, để lại một mớ hỗn độn.
Cả hai đều rất hung hăng, hai hôm trước đã liên thủ tấn công và cướp bóc những người khác.
Tân Kế Nguyệt suýt chết dưới tay bọn họ, may mà có Đàm Văn Bân cứu.
Giờ thì cả hai đều đã chết, cùng với đám thuộc hạ bị tống hết vào lưới.
Ông chủ thuyền quay mặt ra biển, phát ra những âm thanh kỳ lạ mà tiếng mưa và sóng cũng không thể che lấp.
Chẳng mấy chốc, mặt biển xuất hiện những đợt sóng kỳ dị. Chúng tiến vào bờ nhưng lại dừng lại.
Ông chủ thuyền mở lưới, túm một xác chết ném xuống biển. Xác vừa chạm mặt nước đã bị kéo xuống.
Ông ta ném từng xác một như đang cho cá ăn.
“Không, mình vẫn phải quay lại xem “thổ dân” đang thanh trừng những kẻ gây rối hay là tàn sát bừa bãi.”
Nhưng nếu là tàn sát bừa bãi thì mọi chuyện sẽ khác. Đàm Văn Bân không thể hiểu nổi.
Cậu không có nghiệp lực nên có lẽ sẽ không bị săn đuổi. Nếu quay lại nhập bọn, cậu có thể bị vạ lây.
Thanh trừng thì còn chấp nhận được. Kẻ cướp đoạt nghiệp lực của người khác rõ ràng là sâu mọt, cần phải loại bỏ để hệ thống tiếp tục vận hành.
Đàm Văn Bân để ý thấy trước khi ném xác, ông chủ thuyền đều lấy đi một vật gì đó trên người họ, có lẽ là những thứ dùng để chứa nghiệp lực.
Nhưng dù sao đám người đó cũng do cậu tập hợp lại. Dù bị ép làm thủ lĩnh, cậu vẫn thấy không ổn nếu bỏ mặc họ khi biết có nguy hiểm.
Đàm Văn Bân lặng lẽ rút lui. Cậu đang cân nhắc xem có nên về doanh địa của mình không.
Đám người lên đảo giao hàng rõ ràng là được tổ chức và phát triển, chắc chắn đã tốn không ít công sức. “Thổ dân” muốn nghiệp lực thì cứ ở đây thu thuế là được, sao lại phải giết hết để tận thu như vậy?
Giết hết người rồi lần sau lại phải tuyển lại từ đầu, hà tất phải khổ thế?
Đàm Văn Bân mò về doanh địa của mình. Lửa vẫn cháy, lính canh vẫn gác và còn chủ động chào cậu:
“Anh Bân về rồi đấy à?”
Đàm Văn Bân gật đầu với anh ta rồi ngồi xuống bên đống lửa.
Doanh địa của cậu vẫn an toàn, chưa bị tấn công. Không biết là vì người của cậu đều là “người giao hàng nghiêm chỉnh” hay vì quá yếu nên bị để dành lại xử sau.
“Anh Bân, uống cho ấm người.” Tân Kế Nguyệt đưa cho cậu một nồi nhỏ đựng canh cá nóng hổi.