Trước
Sau

Chương 109

Lưỡng huynh đệ vs lưỡng huynh đệ

– Đại ca!

Tiểu Hắc hoá thành một đạo hắc quang cực tốc phóng tới, cặp ưng nhãn loé lên chút kích động. Nó đã cảm giác được cự ly của Tần Vũ ở rất gần nó, không lâu nữa hai huynh đệ bọn họ một người một ưng sẽ có thể tương ngộ với nhau. Rốt cuộc thì hai huynh đệ bọn họ cũng đã chia tay rất lâu rồi.

Lúc còn ở Tiềm Long đại lục, Tần Vũ và Tiểu Hắc chưa từng chia ly quá lâu như thế, lúc này sắp được tương ngộ, đương nhiên là vô cùng kích động.– Không ổn, có người.

Linh thức của Tiểu Hắc trong chốc lát đã phát hiện hai tu yêu giả đang cực tốc phóng lại. Chỉ cần dựa vào cảm ứng của linh thức, Tiểu Hắc liền xác định hai tu yêu giả này là cao thủ tuyệt đối. Tiểu Hắc không giống như Tần Vũ có Lưu Tinh Lệ bảo vệ, linh thức của nó tịnh không kể là lợi hại, bọn Tra Phách này lại là Nguyên Anh trung kỳ, Tiểu Hắc tự nhiên không bằng bọn chúng. Trong sát na, hai nhân ảnh xuất hiện trước mặt Tiểu Hắc, chính là hai phó động chủ Xích Huyết động phủ Tra Qua và Tra Phách.– Hắc! Quả nhiên là một phi cầm, phi cầm chạy xuống đáy biển, rõ ràng là tìm chết mà.

Tra Qua giọng nói âm dương quái khí, trong mắt lúc đó thiểm xuất ra tia quang mang âm lãnh, đồng thời huyết hồng sắc trường bào trên người cũng thiểm phát ra khi tức âm lãnh. Nguồn: http://xtruyen.vnTra Phách mắt nhìn Tiểu Hắc, trực tiếp chộp một trảo về phía Tiểu Hắc.

o0o– Không ổn! Tiểu Hắc thi triển tuyệt chiêu này, chẳng lẽ đang gặp nguy hiểm gì?

Tần Vũ nghe tiếng ưng minh thê lương liền biết ngay là không ổn. Lần trước Tiểu Hắc cũng đã dùng chiêu này để đối phó với Hạng Ương, Tần Vũ lập tức gia tăng tốc độ. Làm sao…

Tốc độ của Tần Vũ cũng đã sớm đạt đến cực hạn, thậm chí lúc đó có liều mạng đi chăng nữa, bất quá cũng chỉ gia tăng tốc độ thêm được chút ít thôi.

o0o

Tra Phách cảm thấy bất diệu, trong chốc lát mạnh mẽ quăng mãng thân lại. Mãng thân đã phóng trúng thân thể Tiểu Hắc, tuy vậy lúc này toàn thân Tiểu Hắc dường như được bao phủ một lớp màng khí, trừu kích của mãng thân Tra Phách hoàn toàn bị gạt bay đi. Tiểu Hắc triển khai hai cánh, nhẹ nhàng như chiếc lá. Quang hoa lập tức tụ tập bên cạnh hai cánh, sau đó hoá thành hai đạo quang hoa nhạt màu hình bán nguyệt xạ thẳng về phía Tra Phách. Căn bản không cho Tra Phách né tránh, hai đạo quang hoa hình bán nguyệt này cực tốc xạ kích lên nguời Tra Phách.– Xuy!

Mãng lân bị hủ thực cường liệt, Tra Phách rống lên đau đớn, đồng thời mệt mỏi huy động từng đạo Yêu Nguyên lực chảy cuồn cuộn thông suốt toàn thân, gần một khắc sau hai đạo quang hoa hình bán nguyệt đã biến mất.

Bản thể của Tra Phác, Xích Huyết Thuỷ Mãng dài trăm mét, trong đó chia làm hai đoạn, mỗi đoạn đều chia thành từng khúc dài hai, ba mét, mãng lân trên hai đoạn này hầu hết đã bị ăn mòn. Bì nhục đã lộ ra ngoài, bất quá mới chỉ bị thương bì nhục thôi.– À-uồm…

Tra Phách phát ra tiếng rống điên cuồng, sau đó toàn thân Xích Huyết Thuỷ Mãng hoà thành một đạo hồng sắc xà diên không ngừng thiểm điện phóng về phía Tiểu Hắc, Tiểu Hắc cũng hoá thành một đạo hắc quang liên tục tránh né. Một ưng một xà kịch liệt kích đấu.– Không ổn, Yêu Nguyên lực của con mãng xà này thực mạnh đến khủng bố.

Tiểu Hắc có cảm giác bất diệu. Yêu Nguyên lực của Nguyên Anh trung kỳ so với nó đã mạnh hơn gấp bội, hơn nữa Xích Huyết Thuỷ Mãng cũng là loại mãng xà cực kỳ khủng bố, trong chốc lát Xích Huyết Thuỷ Mãng đã có vết thương xuất hiện trên mãng lân, chỉ là ở chỗ mãng lân vô cùng yêu nhược thôi.

Rắn vẫn thường lột da, Xích Huyết Thuỷ Mãng đạt đến Nguyên Anh trung kỳ muốn tái sinh mãng lân cũng không phải chuyện khó. Chỉ là phòng ngự không được mạnh như trước thôi.– Đi chết đi!

Thanh âm của Tra Phách hốt nhiên vang lên trong não hải của Tiểu Hắc. Một đạo thanh sắc quang hoa từ trong miệng Xích Huyết Thuỷ Mãng xạ thẳng về phía Tiểu Hắc. Tiểu Hắc với kinh nghiệm chiến đấu phong phú đã sớm cẩn thận chú ý, linh thức quét qua đạo thanh sắc quang hoa kia đã biết đây là một đạo phi kiếm thanh mảnh.

Tiểu Hắc cũng há to mồm, một đạo phích lịch bắn ra.– Bồng!

Phích lịch va chạm với thanh sắc quang hoa, Tiểu Hắc liền thống khổ kêu lên một tiếng. Tiên huyết từ yết hầu phún xuất ra. Phích lịch này chính là thượng phẩm linh khí Tiêm Truỳ (cái dùi nhọn) mà Tiểu Hắc đã luyện chế thành, mặc dù vũ khí của Tra Phách cũng là thượng phẩm linh khí, nhưng Yêu Nguyên lực của Tra Phách so với Tiểu Hắc thì mạnh hơn gấp bội. Dĩ cường đối cường, Tiểu Hắc đã bị trọng thương.– Ha, thượng phẩm linh khí!

Tra Phách trở nên hưng phấn.

Tiểu Hắc lại chấn động hai cánh, hoá thành một đạo hắc quang bạc bạc, xé toạc thuỷ lưu cực tốc phóng đi.– Ngươi muốn chạy ư!

Thân thể Xích Huyết Thuỷ Mãng cự đại của Tra Phách giống như một đạo hồng sắc thiểm điện xuyên đi trong nước, cặp ưng và xích huyết thuỷ mãng này, một đuổi một chạy trong chốc lát đã biến mất không còn dấu vết. Nhưng lúc đó Tiểu Hắc lại chạy về… phía nam!

Tiểu Hắc biết rõ thực lực của Tần Vũ. Bản thân vừa đạt đến Kim Đan hậu kỳ, sau khi thi triển Cấm Thuật cũng địch không lại Tra Phách, Tần Vũ đến chỉ có chết chung. Do vậy bản thân Tiểu Hắc không thể chạy về phía Tần Vũ. Một đạo lưu quang đuổi tới, sau đó dừng lại. Chính là Tra Qua.

Tra Qua nhìn về phía Tra Phách vừa biến mất, hừ lạnh một tiêến trong tâm cảm thấy vô cùng bất lực, tốc độ của hắn so với Tra Phách chậm hơn rất nhiều, hắn bất quá chỉ có thể đuổi được vài chục dặm, trong phạm vi linh thức của hắn đã không còn tung tích của Tra Phách và Tiểu Hắc.

o0o– Tiểu Hắc, đệ ngàn vạn lần chớ xảy ra chuyện gì nhé!

Trong lòng Tần Vũ vô cùng khẩn trương, cực tốc phóng về phía Tiểu Hắc, phá sóng xẻ nước tiến lên phía trước, tốc độ đạt đến cực trí. Hơn một khắc sau, Tần Vũ cảm thấy một cổ khí tức hỗn loạn, lập tức dừng lại.

Thấy có huyết tích trôi nổi trong nước, Tần Vũ có thể cảm ứng rõ ràng khí tức của Tiểu Hắc.

Nơi đây chính là chiến trường vừa xảy ra đại chiến giữa Tiểu Hắc và Tra Phách, huyết tích ở đây là của Tiểu Hắc và cũng của Tra Phách.– Tiểu Hắc vừa chiến đấu ở đây, hơn nữa còn bị trọng thương.

Tần Vũ trong nháy mắt đưa ra phán đoán, cảm ứng được lúc này Tiểu Hắc đang phi tốc di động về phía nam, hiển nhiên lúc này Tiểu Hắc đang bị kẻ khác truy đuổi, hơn nữa vì không muốn liên luỵ đến hắn, nên đã chạy về phía nam.– Há há, không ngờ nhị ca hắn đi truy đuổi hắc ưng, ta quay trở lại vận khí lại khá hơn. Tu tiên giả thân ái, ta đã tìm ngươi rất lâu rất lâu rồi.

Cùng với tiếng cười lớn, một nam tử rất gầy gò khoác hồng bào xuất hiện cách Tần Vũ không xa, trong mắt nam tử này thiểm xuất ra từng tia quang mang sí nhiệt. Tần Vũ biến sắc, vừa rồi bởi phát hiện ra huyết tích của Tiểu Hắc, Tần Vũ nhất thời trong lòng run lên lo lắng cho Tiểu Hắc, nên cũng không chú ý xung quanh, không thể ngờ được vào lúc này, Tra Qua không truy đuổi kịp nhị ca của hắn đã thất vọng quay về, liền phát hiện ra Tần Vũ. Tra Qua phát hiện trên người Tần Vũ không có yêu khí, lại thêm thông báo của Thanh Nhãn ngư tộc, gã tu tiên giả lại xuất hiện ở nơi này, hai việc kết hợp tự nhiên đưa ra phán đoán. – Nguyên Anh tiền kỳ, hơn nữa yêu khí còn mạnh hơn của Tang Mặc.

Tần Vũ chớp mắt đưa ra phán đoán. – Ta bất quá chỉ là Tinh Vân trung kỳ, hiện tại ngay cả Tang Mặc cũng không đối phó được, gã trước mặt tựa như không dưới Tang Mặc.

Trong lòng Tần Vũ đã có quyết định.– Ngươi là ai?

Tần Vũ lạnh lùng hỏi.– Ta là…

Tra Qua ngạo nghễ nói, nhưng hắn vừa nói “ta là”, Tần Vũ liền lập tức chân đạp phi kiếm, thi triển nhân khí hợp nhất chạy về phía tây, gần một sát na đã chạy đến ngoài nghìn mét.

Tra Qua đại nộ: – Lại dám đùa bỡn ta!

Tra Qua lập tức chân đạp phi kiếm đuổi theo. Loài Xích Huyết Thuỷ Mãng thiên phú dị bẩm so với Bát Trảo Chương Ngư còn lợi hại hơn nhiều. Loài Bát Trảo Ngư mới còn có một tộc, còn Xích Huyết Mãng vô cùng khó gặp chỉ có vài con thôi.– Nhanh quá!

Tần Vũ chấn kinh phát hiện Tra Qua bụng đạp phi kiếm đuổi phía sau không ngờ lại không bị mình bỏ rơi. Truy đuổi một lúc, Tra Qua phát hiện không thể thu hẹp khoảng cách liền gầm lên một tiếng, hoá thành một Xích Huyết Thuỷ Mãng dài bảy tám mươi mét cực tốc truy đuổi.

Tốc độ của loài thuỷ mãng ở đại hải đơn giản là nhanh đến đáng sợ, cự ly của Xích Huyết Thuỷ Mãng và Tần Vũ đã nhanh chóng bị rút ngắn.

1,747 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 109: Lưỡng huynh đệ vs lưỡng huynh đệ — Mê Tiên Hiệp