Trước
Sau

Chương 108

Tiểu Hắc quy lai

Xích Huyết lĩnh, bên trong Xích Huyết động phủ.– Ha ha, quả nhiên Tang Mặc đã không thể ngồi yên được nữa, cả món bảo bối Lôi Chùy đó hắn cũng không tiếc đem ra.

Tra Qua khoác trường bào đỏ hồng trên người nét mặt tươi cười phát biểu, hiển nhiên tâm tình hắn đang rất thoải mái. Tra Qua đúng là luôn luôn mong đợi có một ngày như thế này.

Ngân giáp Hộ pháp đứng bên cạnh hắn thì thầm truyền tin, sau đó hơi khom người nói:– Phó động chủ, bảo vật Lôi Chùy này đúng là linh khí thượng phẩm, vả lại đối tượng truy sát lần này là một tu tiên giả cả Nguyên Anh kỳ cũng chưa đạt đến, quả thực là điều kiện quá dễ dãi. Cao thủ Nguyên Anh kỳ ở Xích Huyết lĩnh chúng ta cũng có không ít, thuộc hạ đoán là phần lớn cao thủ Nguyên Anh kỳ có thể đều đã xuất phát rồi.– Ngươi lầm rồi, nhiệm vụ lần này không đơn giản thế đâu.

Tra Qua đứng dậy, cằm hơi hất lên, có ý thách thức, cả cười mà hỏi rằng:– Ta hỏi ngươi, đối tượng truy sát bất quá chỉ là một tu tiên giả cả Nguyên Anh kỳ cũng chưa đạt đến, vì sao đã qua một thời gian dài mà Tang Mặc vẫn không thể tóm được?

Ngân giáp Hộ pháp lúc này mới nghi hoặc lên tiếng:– Dạ đúng! Một tu tiên giả cả Nguyên Anh kỳ cũng chưa đạt đến, tại sao phải vất vả truy lùng như vậy?

o0oMột dãy hải đảo xanh xanh gồm vô số núi non nối liền không dứt, chiều dài không hơn vài ngàn dặm, trong đó có một đỉnh núi đặc biệt. Sâu trong ngọn núi đó có một hang núi tự nhiên được cây cối che phủ um tùm, có một bóng người ngồi trong u tối xếp bằng tu luyện, bao quanh thân thể người đó là một màn vân vụ mờ mờ không ngừng chuyển động, đồng thời có ba viên kim đan bồng bềnh xoay quanh thân thể hắn.

Rất lâu sau đó, vân vụ mờ ảo ấy hoàn toàn bị thu liễm dung nhập vào nội thể của nhân ảnh đó. Lúc này, diện mạo của nhân ảnh mới hiện ra rõ ràng. Chính là Tần Vũ. So với bản thân hắn nửa năm về trước, Tần Vũ hiện giờ đã có thêm nhiều nét phong trần, lạnh lùng từng trải hơn.

Khi song nhãn Tần Vũ lặng lẽ khai mở, mục quang băng lãnh lạnh lùng xạ ra chung quanh.– Đã luyện hóa được nhiều kim đan như thế. Không ngờ ngay cả Tinh Vân hậu kỳ cũng chưa đạt đến.

Trên mặt Tần Vũ thoáng hiện vẻ bất nhẫn.

Luyện hóa kim đan, đại bộ phận năng lượng hỗn tạp không thuần chất đều bị Tinh thần chân hoả luyện hóa, cuối cùng chỉ còn lại khoảng một phần mười tinh hoa bị hấp thụ mà thôi. Khoảng nửa năm nay, tuy Tần Vũ hạ sát hết ba mươi hai tộc nhân của Tang Mặc, tuy nhiên trong số ba mươi hai tộc nhân này phần lớn đều là Kim Đan tiền kỳ, chỉ có một số ít Kim Đan trung kỳ, Kim Đan hậu kỳ tổng cộng mới được ba mạng.

Theo sự tính toán của Tần Vũ, ít nhất phải luyện hóa thêm ba viên kim đan của Kim Đan hậu kỳ mới có thể đạt đến Tinh Vân hậu kỳ.

Trong nửa năm nay hắn đã luyện hóa ba mươi hai viên kim đan, tổng cộng lại không ngờ cũng không chất lượng bằng mười viên kim đan của Kim Đan hậu kỳ. Bất quá sự chênh lệch này nếu tính kỹ ra cũng không lớn lắm. Hơn nữa, Tần Vũ mỗi ngày đều chăm chỉ tu luyện, hắn cảm nhận được thời khắc bản thân đạt đến Tinh Vân hậu kỳ đã không còn xa.– Bây giờ ta gần như đã đạt đến tột đỉnh của Tinh Vân trung kỳ, so về tốc độ cỡ như Tang Mặc cũng phải chào thua.

Trên mặt Tần Vũ có chút tươi cười.

Trong nửa năm gần đây, Tần Vũ không bao giờ bén mảng đến gần phạm vi mười vạn dặm quanh khu vực phía bắc, bởi vì Tần Vũ hiểu rõ quanh khu vực này có nhiều nhân thủ tuần tra nhất. Vì lẽ đó, Tần Vũ cho dù có phải chạy trốn cũng luôn luôn nhắm về phía nam.

Hoặc rẽ sang phía tây, hoặc ngoặc về phía đông, hoặc phải xuống phía nam, nhưng Tần Vũ không bao giờ quay về phía bắc.

Nữa năm qua, Tần Vũ hoặc tu luyện hoặc truy sát, hoặc toàn lực đi nhanh về phía nam, không ngờ cũng đã bôn tẩu được hơn trăm vạn dặm. Mỗi khi Tần Vũ giết được những tộc nhân của Tang tộc, hắn đều sử dụng qua Sưu Hồn chi thuật. Cuối cùng, Tần Vũ đã minh bạch tại sao mình lúc nào cũng bị phát hiện.– Tộc nhân Thanh Nhãn ngư tộc.

Tần Vũ cố gắng cách mấy cũng không nghĩ ra biện pháp để tránh khỏi bọn này.

Những loại cá bị tộc nhân Thanh Nhãn ngư tộc điều khiển và loại cá thông thường không có chút khác biệt nào, ít nhất Tần Vũ không thể phát hiện điểm khác biệt nào giữa chúng. Hơn nữa, trong đại hải vô biên loài cá chiếm số lượng đông đảo nhất, quả thực Tần Vũ khó mà tránh khỏi sự dòm ngó của ngần ấy loài cá.

Cho nên Tần Vũ phải hết sức cẩn thận cố gắng đi vòng để né tránh đàn cá, khả năng bị phát hiện cũng ít hơn trước đây. Dùng tri thức để dò ra lối di chuyển của từng đàn cá, nay Tần Vũ có thể đi được một quãng dài mà không bị phát hiện.– Không ngờ tốc độ của Tiểu Hắc so với ta còn nhanh hơn và vẫn luôn ở về hướng tây nam so với ta.

Tần Vũ nhắm mắt, trong lòng hắn liền cảm ứng được đại khái phương hướng di chuyển của Tiểu Hắc. Lúc trước, Tần Vũ đã từng cảm nhận được khoảng cách giữa hắn và Tiểu Hắc tính ra không xa lắm. Thế nhưng đôi lúc Tiểu Hắc tựa hồ như bị ai đó truy sát, không ngừng bay nhanh về hướng nam. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Những lúc đó Tần Vũ lo lắng lắm. Tiểu Hắc không đến tìm hắn mà trái lại cấp tốc trốn đi, khẳng định là đã gặp phải nguy hiểm gì đó. Đôi lúc, Tần Vũ liều mạng đuổi theo về phía nam nhưng không hiểu sao khoảng cách giữa hắn và Tiểu Hắc hoá ra lại càng lớn.

Đương thời, Tần Vũ bèn đưa ra một sự phán đoán, tốc độ của Tiểu Hắc đại tiến quá nhanh, so với quá khứ dù đã thi triển Thệ Điện Cửu Thiểm đến độ chót vẫn không nhanh bằng hiện giờ, thậm chí hiện nay có khả năng còn nhanh hơn gấp bội. Tần Vũ luôn đuổi theo không kịp, cuối cùng chỉ có thể bó tay chịu thua.

Tốc độ của Tiểu Hắc tại sao lại nhanh như vậy, Tần Vũ đã từng thử phán đoán nguyên nhân. Hắn đã từng nghĩ qua có thể là do Tểu Hắc đã thôn phệ rất nhiều yêu thú nên công lực đại tăng, cũng từng nghĩ phải chăng Tiểu Hắc lại thi triển bí kỹ gì đó từ truyền thừa ký ức để bỏ chạy.

Thế nhưng Tần Vũ lại chưa từng nghĩ qua việc Tiểu Hắc mạo hiểm thi triển Cấm Thuật để hoàn toàn cải biến bản thân. Từ trình độ tiến triển mà suy ra, Tiểu Hắc đích xác là đã thoát thai hoán cốt, so với quá khứ hoàn toàn như hai cá thể bất đồng. Bất quá về phần Cấm Thuật do cưỡng ép thực hành nên chưa được hoàn mỹ lắm.– Ta và Tiểu Hắc xa cách đã được nửa năm trời.

Tần Vũ hơi mỉm cười rồi hoá thành một đạo lưu quang trực tiếp rời khỏi động huyệt, sau đó liền hướng về phía nam đi gấp. Tần Vũ dưới tình huống thông thường sẽ hướng về phương vị của Tiểu Hắc mà đi, trừ phi giữa đường gặp tu yêu giả nào đó cần phải né tránh.– Ồ, Tiểu Hắc cũng hướng về phía ta mà bay đến.

Trên gương mặt Tần Vũ chợt hiện lên vẻ vui mừng, hắn cũng lập tức mau chóng đi về phương hướng của Tiểu Hắc. Bất quá nếu theo lối này mà trên đường đi gặp phải bất kỳ yêu thú nào, hoặc giả gặp phải tộc nhân của Tang Mặc truy đuổi hắn, Tần Vũ sẽ hạ thủ ngay không chút lưu tình.

o0o

Vừa đi, vừa tu luyện, ba tháng trôi qua trong chớp mắt.

Trong ba tháng vừa qua thật là quái dị. Tộc nhân Tang tộc tựa hồ đình chỉ việc truy sát, Tần Vũ hầu như không phát hiện ra bất kỳ tộc nhân Tang tộc nào, tự nhiên đi đường cũng thoải mái hơn nhiều, cự ly đi được trong ba tháng ngắn ngủi so với nửa năm trước đây xấp xỉ nhau.

Tần Vũ đã bay được hơn một trăm vạn dặm, cứ bay mãi như thế, Tần Vũ không khỏi cảm thấy mỏi mệt.

Tiểu Hắc tuy cũng đang bay về hướng của hắn nhưng một người một ưng phi hành đã lâu mà vẫn chưa thể gặp nhau, có thể tưởng tượng Tiểu Hắc ở cách hắn xa đến cỡ nào. Hiện tại Tần Vũ cách Tiềm Long đại lục khoảng ba trăm vạn dặm. Ba tháng qua, Tiểu Hắc đã bay được một quãng đường so với của Tần Vũ không kém hơn bao nhiêu.

Nói cách khác, trong nửa năm đầu Tiểu Hắc chí ít đã bay được bốn năm trăm vạn dặm, thậm chí còn dài hơn nữa.

Tuy Tiểu Hắc trên đường không bị truy sát nhiều lần như Tần Vũ, nhưng trong nửa năm ngắn ngủi có thể bay xa như thế, thử tưởng tượng tốc độ phi hành đó khủng khiếp đến chừng nào.

Chân đạp trên phi kiếm, Tần Vũ bay qua mặt biển rông mênh mông, trong lòng tràn ngập sung sướng lẫn hoan hỉ. Hắn thử cảm giác thì biết được lúc này khoảng cách giữa Tiểu Hắc cách hắn chỉ còn vài vạn dặm mà thôi, hai huynh đệ không cần mất đến một ngày là lại có thể gặp mặt nhau. Loại cảm giác này đích thực vô cùng kỳ diệu, nhưng Tần Vũ thập phần tin tưởng vào nó.– Tiểu Hắc, ta đến đây!

Toàn thân như lưu quang cắt ngang bề mặt thủy hải vô tận như rẽ nước mà đi, tốc độ của Tần Vũ hoàn toàn đạt đến cực hạn.

o0o

Giữa biển toàn là cá tôm và san hô đầy rẫy, hai huynh đệ Tra Qua và Tra Phách chân đạp trên kiếm bay qua lại như con thoi, ba tháng nay, hai huynh đệ này chu du trên biển rất thoải mái, một mặt gấp rút đi về phía đông, một mặt ghé thăm quý phủ của mấy tu yêu giả quen biết ăn nhậu thả cửa một phen.– Nhị ca, đám tộc nhân Thanh Nhãn ngư tộc đó thật là vô dụng.

Tra Qua căm hờn nói.

Tộc nhân Thanh Nhãn ngư tộc hiện tại hiệu quả điều tra tin tức của Tần Vũ thấp hơn trước rất nhiều. Đương nhiên, khi Tần Vũ sử dụng Sưu Hồn thuật biết được các đàn cá tên biển thường xuyên tiết lộ thông tin về vị trí của mình nên luôn tìm cách né tránh, đó chính là nguyên nhân. Tộc nhân Thanh Nhãn ngư tộc hiện tại phải mất đến một, hai ngày mới có thể đem về một mẩu tin tức vô giá trị.

Hôm kia vừa mới truyền đến tin tức, Tần Vũ chỉ còn cách huynh đệ chúng một quãng gần mười vạn dặm mà thôi.

Tra Phách liền cười nói:– Đừng lo lắng, căn cứ vào tin tức hôm kia thu được về tốc độ của tu tiên giả đó, có thể phỏng đoán rằng tu tiên giả đó còn cách chúng ta không bao xa, trong hai ngày nay bất cứ lúc nào cũng có khả năng gặp hắn. Đệ đừng quên cẩn thận dùng linh thức tra xét hắn.– Yên tâm đi, đệ tuyệt đối không tha cho hắn.

Tra Qua nhếch mép cười tà dị, đối với thượng phẩm linh khí kia hắn vốn đã thèm đến chảy nước miếng.

Bỗng nhiên, mắt Tra Phách sáng lên nói:– Ah, một hắc ưng thuộc Kim Đan hậu kỳ, phi cầm không ngờ lại tìm đến vùng biển này, thật là hiếm thấy. Tam đệ ngươi ở đây, ta đã lâu rồi không nếm mùi vị của phi cầm rồi.

Nói xong, Tra Phách liền hóa thành lưu quang bắn về hướng bắc.– Nhị ca chờ đệ với, đệ cũng muốn nếm thử phi cầm!

Tra Qua bật cười ha hả, cũng hóa thành lưu quang bám theo Tra Phách.

2,207 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 108: Tiểu Hắc quy lai — Mê Tiên Hiệp