Chương 20
Cờ thế hiểm nguy
Chương 20: Giá cả đàm phán cùng nguy cơ tiềm ẩn
Thẩm Dật Thần ánh mắt sáng quắc, gắt gao nhìn chằm chằm Ngô Tổng, trong ánh mắt toát lên sự chân thành và kiên định đáng tin cậy. Hắn hơi khom người, hai tay chống lên bàn, từng câu từng chữ nói:
– Ngô Tổng, mức giá ngài đưa ra thực sự quá thái quá. Xét thực tế nhà xưởng này, mức 30 triệu, ta thật sự khó chấp nhận. Ngài nên suy xét lại một chút, đưa ra mức giá hợp lý hơn.
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực của Thẩm Dật Thần lan tỏa trong căn phòng tối tăm, mang theo một loại áp lực vô hình.
Nụ cười trên mặt Ngô Tổng cứng đờ, hắn không ngờ Thẩm Dật Thần lại từ chối thẳng thừng đến vậy, thái độ lại kiên quyết như thế. Hắn bản năng liếm môi, trong mắt thoáng hiện lên sự hoảng loạn, nhưng nhanh chóng khôi phục trấn định. Hắn cười gượng hai tiếng, cố gắng làm dịu không khí căng thẳng:
– Thẩm Tiên sinh, ngài cũng biết, vị trí nhà xưởng này khá rộng, tiềm lực phát triển sau này không nhỏ. 30 triệu thực sự không đắt, nếu ngài thành tâm muốn mua, ta có thể nhường một bước, giảm 3 triệu, còn 27 triệu, đây đã là mức giá tối thiểu của ta.
Vừa nói, Ngô Tổng vừa quan sát biểu cảm của Thẩm Dật Thần, hy vọng tìm thấy dấu hiệu mềm mỏng.
Thế nhưng, Thẩm Dật Thần không hề lay động. Trong lòng hắn đã có tính toán rõ ràng, giá trị nhà xưởng này hắn nắm rất rõ. Hắn ngồi thẳng người, thong thả nói:
– Ngô Tổng, tiềm lực phát triển ta thừa nhận, nhưng giá cả phải dựa trên thực tế. Nhìn nhà xưởng này, vị trí hẻo lánh, dù giao thông không xa đường chính, nhưng đường đất khó đi, chi phí vận chuyển cao hơn hẳn, điều này ngài rõ hơn ta. Hơn nữa, nhà xưởng cũ nát, chi phí cải tạo là một khoản không nhỏ. Xét cả thời hạn quyền sử dụng đất còn lại không nhiều, tất cả đều ảnh hưởng đến giá trị thực tế. Theo ta, giá trị nhà xưởng này nhiều nhất chỉ nằm trong khoảng 10 đến 15 triệu.
Thẩm Dật Thần phân tích mạch lạc, mỗi câu đều đánh trúng yếu huyệt, khiến Ngô Tổng không thể phản bác.
Sắc mặt Ngô Tổng hơi đổi, hắn không ngờ Thẩm Dật Thần hiểu rõ tình hình nhà xưởng đến thế. Ánh mắt hắn bắt đầu chao đảo, trong lòng thầm kêu khổ. Ban đầu định hớt một phát lớn, không ngờ đối phương lại khôn khéo như vậy. Hắn vẫn cố giãy giụa:
– Thẩm Tiên sinh, ngài chém giá cũng quá độc ác. Dù những vấn đề ngài nêu đều tồn tại, nhưng quy mô và diện tích đất nhà xưởng này cũng không đến mức chỉ đáng giá ngần ấy tiền.
Thẩm Dật Thần lạnh lùng cười:
– Ngô Tổng, ta không chém giá bừa bãi. Ta chân thành muốn mua nhà xưởng này, nên mới thẳng thắn, thành khẩn giải quyết vấn đề. Nếu ngài vẫn kiên trì mức giá này, e rằng chúng ta khó có thể đàm phán tiếp.
Giọng nói của Thẩm Dật Thần mang theo sự quyết tuyệt, khiến Ngô Tổng cảm nhận được quyết tâm của đối phương.
Ngô Tổng trầm mặc một lát, thầm cân nhắc lợi hại. Hắn biết Thẩm Dật Thần nói đều là sự thật, nếu không giảm giá, nhà xưởng này e khó bán. Nhưng giảm quá nhiều thì hắn không cam lòng. Đang lúc do dự, Thẩm Dật Thần đột ngột chuyển đề:
– Ngô Tổng, còn một việc ta nghĩ ngài nên rõ. Nhà xưởng này ngài còn nợ dân làng 3 triệu tiền lương, chuyện này nếu lan ra, e rằng không tốt cho ngài lắm.
Nghe câu nói đó, sắc mặt Ngô Tổng trắng bệch, hắn hoảng sợ nhìn Thẩm Dật Thần, lắp bắp:
– Ngươi... Ngươi làm sao biết?
Tay hắn không tự chủ run rẩy, trán bắt đầu toát mồ hôi.
Thẩm Dật Thần mỉm cười nhẹ:
– Ngô Tổng, trên thương trường, biết thêm tin tức luôn là tốt. Ta quan tâm đến nhà xưởng này, tất nhiên sẽ điều tra rõ mọi tình huống. Việc nợ lương dân làng đã gây bất mãn, nếu không giải quyết nhanh, e sẽ có phiền toái.
Lời nói của Thẩm Dật Thần như búa tạ, nện mạnh vào lòng Ngô Tổng.
Ngô Tổng ngồi bệt xuống ghế, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Hắn biết, bài chủ lực đã bị Thẩm Dật Thần thăm dò hết, quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay đối phương. Hắn thở dài bất đắc dĩ:
– Thẩm Tiên sinh, ngài lợi hại. Vậy ngài nói giá đi, chỉ cần không quá thái quá, ta chấp nhận.
Đúng lúc này, từ bên ngoài nhà xưởng truyền đến tiếng ồn ào. Ngô Tổng nghe thấy, sắc mặt biến đổi, hoảng sợ nói:
– Không ổn, dân làng tới rồi!
Giọng hắn run rẩy, cả người bắt đầu run bần bật.
Thẩm Dật Thần đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Chỉ thấy một đám dân làng tay cầm côn bổng, chổi, thậm chí cả dao, hùng hổ tiến về phía nhà xưởng. Trên mặt họ tràn đầy phẫn nộ, miệng hô:
– Ngô Tổng, ngươi là kẻ độc ác, mau trả tiền lương cho chúng ta!
– Hôm nay không trả tiền, chúng ta không đi!
Thẩm Dật Thần nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng lại vô cùng bình tĩnh. Hắn nhận ra đây vừa là phiền toái, vừa là cơ hội giải quyết vấn đề. Hắn quay đầu nhìn Ngô Tổng đang hoảng loạn, nói:
– Ngô Tổng, xem ra ngài nên giải quyết vấn đề này trước. Nhưng đây cũng là cơ hội để chúng ta đàm phán lại. Sau khi xử lý xong dân làng, chúng ta sẽ nói chuyện giá cả nhà xưởng.
Giọng nói thong dong của Thẩm Dật Thần tạo nên sự tương phản rõ rệt với sự hoảng loạn của Ngô Tổng.
Ngô Tổng nhìn Thẩm Dật Thần, như thấy được cây cứu mạng. Hắn vội vàng nói:
– Thẩm Tiên sinh, ngài giúp tôi một tay đi. Chỉ cần ngài giải quyết được chuyện này, giá nhà xưởng, chúng ta có thể thương lượng hết!
Ánh mắt Ngô Tổng tràn đầy cầu xin, giờ đây hắn đã hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo trước đó.
Thẩm Dật Thần thầm suy nghĩ, nhà xưởng này rất quan trọng với hắn, đây là thời cơ ép giá tốt. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra những nguy cơ tiềm ẩn. Nếu không giải quyết ổn thỏa vấn đề dân làng, sau khi mua nhà xưởng có thể gặp nhiều phiền toái. Hơn nữa, Ngô Tổng là người thiếu tín nhiệm, hợp tác sau này cần cẩn trọng. Dù vậy, hắn không dễ dàng bỏ lỡ cơ hội này, muốn tận dụng nó để tranh thủ lợi ích lớn nhất cho công ty.
Tiếng bước chân dân làng càng lúc càng gần, không khí trong văn phòng càng thêm căng thẳng. Thẩm Dật Thần hít một hơi sâu, đã có kế hoạch ứng phó. Hắn nhìn Ngô Tổng, kiên định nói:
– Ngô Tổng, đừng hoảng hốt. Chúng ta cùng ra ngoài xem xét cách giải quyết. Nhưng ngài nhớ lời mình nói, chỉ khi vấn đề được giải quyết, giá nhà xưởng ngài không được phũ phàng.
Ánh mắt Thẩm Dật Thần toát lên sự tự tin và quyết đoán,仿佛 mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Ngô Tổng bất đắc dĩ gật đầu, hắn biết hiện tại chỉ có thể dựa vào Thẩm Dật Thần. Hai người cùng hướng về phía cửa, sắp đối mặt với đám dân làng phẫn nộ bên ngoài. Một cuộc đấu giá căng thẳng hơn sắp diễn ra, không chỉ liên quan đến giao dịch nhà xưởng, mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển tương lai của công ty Thẩm Dật Thần.
Mọi người sáng tác không dễ, mỗi chương đều là thành quả thức đêm. Nếu các bạn thấy hay, hãy tặng một món quà nhỏ để động viên tác giả tiếp tục đổi mới nhé~