Trước
Sau

Chương 67

Ăn miếng trả miếng

Chương 67: Ăn miếng trả miếng

Trầm Tường híp mắt, thả lỏng thần thức cường đại mà vô hình bao phủ lên người Tống Nam Minh. Hắn có thể rõ ràng cảm ứng được phương thức lưu chuyển chân khí trong cơ thể đối phương, đồng thời âm thầm ghi nhớ trong bóng tối, sau đó điều khiển chân khí của mình cũng lưu động theo đúng phương thức ấy.

– Không nghĩ tới Long Vũ lại xuất hiện ở thế tục, ngươi cố gắng học một chút.

Tô Mị Dao truyền âm cho Trầm Tường.

Trầm Tường đã học xong. Lúc này, Tống Nam Minh đang thông qua một phương thức vận chuyển huyền ảo, khiến chân khí trong cơ thể phát sinh biến hóa, sản sinh ra uy lực càng thêm cường hãn.

– Long Cương quyền!

Đột nhiên, Tống Nam Minh đánh ra một đấm, tựa như một đạo kim mang bay vụt tới Trầm Tường. Chỉ thấy hai nắm đấm của hắn như ưng trảo nhanh chóng biến hóa, không ngừng đánh ra. Từng đạo khí cương màu vàng cách không bay đến, rung động không khí, phát sinh từng trận âm bạo, cuồng bạo va vào lồng ngực Trầm Tường.

Theo luồng khí cương màu vàng va chạm, Tống Nam Minh xuất hiện ngay trước mặt Trầm Tường. Song quyền hắn nhanh chóng đánh ra, quyền này nối tiếp quyền kia, tốc độ phi thường nhanh. Xa xa nhìn lại, phảng phất như hắn có hơn ngàn cánh tay, trong nháy mắt liền tung ra mấy ngàn quyền.

Mỗi một đấm của Tống Nam Minh đều là khí cương, hơn nữa còn sản sinh khí bạo, khiến luận võ đài rộng lớn rung chuyển từng trận. Âm thanh âm bạo kinh khủng kia càng khiến người ta sợ run.

Điều khiến mọi người há hốc mồm không phải là Tống Nam Minh thi triển Long Vũ, mà là Trầm Tường dĩ nhiên lấy quyền đối quyền, dùng nắm đấm của mình chống lại Tống Nam Minh, hơn nữa còn tỏ ra ung dung tự tại.

Tống Nam Minh ra quyền nhanh đến mức khiến người ta không nhìn rõ, lại mang theo khí cương cực kỳ cường hãn. Nhưng Trầm Tường có thể đuổi theo tốc độ của hắn, tinh chuẩn phán đoán vị trí ra quyền, sau đó chuẩn xác dùng nắm đấm của mình đánh trả, oanh kích thẳng vào nắm tay Tống Nam Minh.

Trầm Tường sử dụng Thanh Long chân khí, lập loè sấm sét cuồng bạo. Sau khi đánh ra, đều bùng nổ ra tiếng oanh minh, hơn nữa sau khi nổ vang, còn sản sinh một cỗ khí cương phong bạo. So với cái gọi là Long Cương quyền của Tống Nam Minh, nó càng mạnh hơn, càng thêm có khí thế.

Tốc độ ra quyền của hai người trên đài tỷ võ khiến người ta nhìn hoa cả mắt, giống như hai người đang dùng vô số nắm đấm đối kích.

Tống Nam Minh là người ra tay trước, nhưng bây giờ hắn đã từ từ lùi về sau. Một mặt hắn ngưng trọng, song quyền cũng trở nên đau đớn không ngừng. Hắn có thể cảm nhận được cỗ chân khí mà Trầm Tường đánh trả kia vượt xa mình. Hắn vốn tưởng rằng thi triển Long Cương quyền này sẽ nhanh chóng đánh bại Trầm Tường, vì vậy cũng liều lĩnh, tiêu hao lượng lớn chân khí điên cuồng ra quyền. Nhưng bây giờ lại bị Trầm Tường ung dung chống đối.

– Võ học thượng cổ thất truyền không phải là dùng như ngươi. Ngươi quả thực chính là bôi nhọ Long Vũ.

Đột nhiên, Trầm Tường cười lạnh nói. Chỉ thấy hắn đột nhiên thu quyền, lùi về sau vài bước, trên người bỗng bốc lên từng trận khí tức màu vàng.

Trên song quyền của hắn, trong kinh mạch cũng đột nhiên lưu động chân khí màu vàng kim, giống như vừa nãy Tống Nam Minh sử dụng Long Vũ vậy, hơn nữa còn lợi hại hơn hắn rất nhiều.

Hai mắt Trầm Tường phát ra hào quang màu vàng kim, hai tay giống như được đúc bằng hoàng kim, trong mơ hồ biến ảo thành ưng trảo cứng cáp mạnh mẽ. Trên mặt hắn bốc lên từng mảng kim lân, từng cỗ sát khí chấn động hồn phách bộc phát.

Long Vũ này rất thích hợp để chân khí Kim thuộc tính sử dụng. Chân khí Kim thuộc tính của Trầm Tường đối ứng với Bạch Hổ, bí mật mang theo sát ý. Lúc này, hắn thông qua Long Vũ thi triển ra, bên trong khí thế chẳng những có sát khí bức người, còn có một cỗ uy thế bễ nghễ thiên hạ, phảng phất duy ngã độc tôn.

Hoàng đế ở trong tòa tháp xa xa, đột nhiên đứng dậy từ ghế dựa, mở to mắt, một mặt kinh ngạc nhìn về phía Trầm Tường, trong miệng thì thào:

– Không thể nào, không thể nào. Long Vũ chỉ có hoàng gia chúng ta mới có thể sử dụng. Hắn đến cùng là học được thế nào?

Trên mặt Hoàng đế nhất thời lộ ra sát khí:

– Bên trong Nam Vũ quốc tuyệt đối không thể chứa những người khác nắm giữ Long Vũ. Chúng ta mới là nhi tử của Chân long.

Trầm Tường cũng không nghĩ tới Long Vũ này lại huyền ảo như vậy. Vừa nãy hắn liền ghi nhớ kỹ phương thức vận chuyển chân khí trong cơ thể Tống Nam Minh. Mặc dù có chút phức tạp, nhưng thần thức của hắn cường đại, có thể khắc sâu vào trong đầu. Hiện tại hắn thi triển, dĩ nhiên có thể bùng nổ ra uy thế kinh người như vậy.

– Ngươi... Ngươi... Làm sao có thể? Ngươi đến cùng là từ nơi nào học được? Chỉ có chúng ta nắm giữ Long huyết truyền thừa mới có thể học tập, loại người phàm phu tục tử như ngươi...

Lời còn chưa nói hết, Trầm Tường liền đột nhiên đạp xuống đất. Một tiếng vang ầm ầm kinh thiên bạo phát, luận võ đài bằng gỗ nhất thời nát tan, sụp xuống phía dưới. Khói bụi nổi lên bốn phía, chấn động tâm linh mỗi người.

Loại sức mạnh khủng bố này khiến mọi người đều âm thầm sợ hãi. Những người tới gần luận võ đài đều không khỏi chậm rãi lùi về sau, lo lắng gặp phải tàn khí lan đến.

– Tuy rằng tiêu hao chân khí, nhưng uy lực lại rất lớn. Không hổ là võ học cổ lão thất truyền!

Trong lòng Trầm Tường cũng kinh thán không ngớt. Hắn không nghĩ tới hôm nay lại có thu hoạch lớn như vậy, học được loại võ công lợi hại này.

Tống Nam Minh sợ ngây người, vừa ước ao lại vừa căm hận. Hắn biết Trầm Tường có thể phát huy ra uy lực của Long Vũ, để hắn thấy được sức mạnh khủng bố như vậy, nhưng hắn không thể đạt đến trình độ như Trầm Tường.

– Trầm Tường, ngươi đừng trách ta, chỉ trách ngươi quá mức hơn người.

Đột nhiên, đôi mắt Tống Nam Minh hiện ra một vệt hào quang dữ tợn hung tàn. Chỉ thấy hắn đột nhiên vung tay lên, chừng mười kim thép bé nhỏ xuyên thấu bụi mù, vọt tới Trầm Tường.

Tuy nơi này tràn đầy bụi mù, nhưng thần thức Trầm Tường cường đại đến mức nào, tất cả động tĩnh bốn phía đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Cho dù là kim thép bé nhỏ bay vụt tới, hắn cũng có thể cảm ứng được.

Trong thời gian kim thép bay tới, Trầm Tường quát một tiếng. Chỉ thấy một bức tường cực nóng xuất hiện ở trước người hắn. Đây cũng là chân khí chi hỏa luyện đan, có thể dung hợp một ít dược liệu so với thiết còn chịu nhiệt hơn, chớ nói chi là những tiểu kim thép này.

Kim thép đâm vào bên trong tường nhiệt, trong nháy mắt hòa tan đi. Tường nhiệt biến mất, bụi mù tản ra, chỉ thấy Trầm Tường lao tới Tống Nam Minh, trong song quyền tràn đầy Long khí.

– Long Cương quyền!

Trầm Tường quát lạnh một tiếng, song quyền bay múa, giống như ngàn vạn kim quang đập tới.

Tống Nam Minh vẫn còn chìm đắm trong kinh ngạc vì Trầm Tường có thể tránh thoát kim thép kia, đã bị Long Cương quyền như mưa rào bao phủ lại. Chỉ trong nháy mắt, khắp toàn thân hắn liền bị hơn trăm lần trọng quyền công kích. Từng đợt âm bạo kia giống như phích lịch kinh thiên, như họng pháo liên tiếp nổ vang,

1,482 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 67: Ăn miếng trả miếng — Mê Tiên Hiệp