Trước
Sau

Chương 66

Long Vũ

Chương 66: Long Vũ

Trầm Thiên Hổ thở phào nhẹ nhõm. Nếu như Trầm Tường ở tuổi này đã bước vào Phàm Võ Cảnh tầng chín, thì những lão gia hỏa trong bọn họ chỉ có thể tìm một khối đậu hũ đâm chết mình cho xong. Bất quá, Trầm Tường có thể tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng tám, vẫn khiến bọn họ kinh ngạc không thôi.

Bọn họ đều biết thực lực của Trầm Tường không thể dùng lẽ thường để đối đãi. Khi Trầm Tường chỉ ở Phàm Võ Cảnh tầng năm đã có thể đánh bại Phàm Võ Cảnh tầng bảy là Trầm Nhất Hàn. Nghĩ đến điểm này, mấy cường giả Trầm gia đều không khỏi nổi da gà.

Bọn người Trầm Thiên Hổ rời đi, họ muốn xuất lĩnh ba trăm tinh anh đang ẩn nấp ở ngoài sân Dược gia vào ngày mai. Trong khi đó, Trầm Tường cũng điều chỉnh tốt trạng thái, chuẩn bị ứng phó với mọi tình huống có thể xảy ra.

Sáng sớm, khí trời thoáng đãng. Vương Thành náo nhiệt như thường ngày, chỉ là rất nhiều người đã nhận được tin tức: lần Vương thành Võ Đạo Hội này cuối cùng còn một cửa tranh tài, đó là tỷ thí với một đệ tử đến từ môn phái võ đạo. Chỉ có thắng được đệ tử kia mới có thể giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Nghe được tin tức đó, trong lòng Trầm Tường thầm mắng thầm. Hắn đoán chắc chắn là Trầm Phú Vinh kia gây ra, chính là để hắn không thể nào giành được quán quân Vương thành Võ Đạo Hội.

– Yên tâm, không thể nào là nội môn đệ tử được. Nội môn đệ tử mới không có thời gian rảnh rỗi đến đây. Ta nghĩ hẳn là ngoại môn đệ tử có thực lực khá mạnh, có thể là Phàm Võ Cảnh tầng tám.

Tô Mị Dao nói. Đối với sự tình trong môn phái, nàng cùng Bạch U U đều phi thường rõ ràng.

– Như vậy cũng tốt, chỉ cần đừng làm ta quá thất vọng là được.

Trong lòng Trầm Tường dâng lên một trận chiến ý cao vút.

Trên quảng trường trước đại môn Dược gia, đã tụ tập mấy vạn người. Đây là trận chung kết, hơn nữa lại là hai tên đệ tử tuổi trẻ tỷ thí, cả hai đều là thiếu niên cường giả danh chấn một phương.

Trong đám người, Trầm Thiên Hổ, Trầm Nhất Hàn, Trầm Hạo Hải… đã ẩn mình ở đó. Mỗi người bọn họ đều dẫn theo năm mươi tên con cháu tinh anh của Trầm gia. Chỉ cần có một gió thổi cỏ lay, bọn họ sẽ lập tức động thủ.

Trầm Tường bước lên luận võ đài, trong đám người nhất thời phát sinh rối loạn tưng bừng.

– Hắn còn dám đến? Nghe nói Dược gia có thể sẽ bắt giữ hắn sau khi kết thúc trận chung kết.

Một người kinh ngạc nói.

– Có người nói sự việc thiên tài Dược gia cùng trưởng lão mất tích có liên quan đến hắn. Hình như chính là hắn đã giết chết họ. Dược gia sẽ dùng chuyện này làm cớ để đối phó hắn.

Một người trung niên nói.

– Tuổi còn trẻ đã có dũng khí như vậy. Hai ngày trước, hắn còn giết chết Dược Thông ngay trước mặt trưởng lão Dược gia. Có thực lực là được, cần gì phải sợ người khác uy hiếp.

Một tên thiếu niên đầy ngưỡng mộ nói.

– Đó là đương nhiên. Thế giới này vốn dĩ thực lực vi tôn. Chỉ cần có thực lực, thì sẽ có tất cả.

Nghe nhiều người phía dưới bàn tán, Trầm Tường biết Dược gia đã thả ra tin tức muốn chuẩn bị khai chiến cùng Trầm gia. Đây là một loại tín hiệu. Trong nội bộ tranh đấu rất thông thường, một số thế lực đều thông qua tin tức ngầm để cảnh cáo hoặc uy hiếp những thế lực khác.

Cách luận võ đài không xa, có một tòa tháp. Trong tháp ngồi rất nhiều người ăn mặc hào hoa phú quý, bên cạnh bọn họ còn có rất nhiều thị nữ cùng thị vệ. Vừa nhìn đã biết địa vị của bọn họ không phải tầm thường.

– Hoàng đế Nam Vũ quốc cũng tới quan sát chiến đấu, đến tiếp sức cho nhi tử mình. Nghe nói có không ít đại nội cao thủ, phi tần bên trong hoàng cung cũng tới.

Nhãn lực của Trầm Tường lợi hại đến mức nào, hắn có thể thấy rõ người ở bên trong tòa tháp kia. Hắn có thể thấy một trung niên mặc long bào, vẻ mặt uy nghiêm, khí vũ bất phàm. Đó chính là hoàng đế.

Hoàng quyền chỉ ngự trị ở trên đầu bách tính bình dân, nhưng đối với những gia tộc có thực lực cường đại kia mà nói, căn bản không đáng giá nhắc tới. Trong mắt những gia tộc kia, hoàng đế chỉ là người quản lý một quốc gia, để quốc gia có trật tự phát triển, không rơi vào hỗn loạn, giúp những gia tộc kia có thể từ bên trong bình dân an ổn thu hoạch lợi ích.

Thái tử tới. Hắn bay đến từ tòa tháp xa xa kia. Trên người hắn mặc một bộ trang phục màu đỏ hoa lệ, thi triển khinh công phiêu dật, đáp xuống trên đài tỷ võ, khiến cho rất nhiều nữ tử phát ra từng trận rít gào.

Trầm Tường âm thầm xem thường, thầm nghĩ:

– Liền để ngươi uy phong một thoáng. Chờ một lát, ta nhất định đánh cho lão tử hoàng đế kia cũng không nhận ra ngươi.

Tống Nam Minh dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Trầm Tường, nhàn nhạt nói:

– Nếu như ngươi không muốn chịu một ít nỗi khổ da thịt, ngươi bây giờ vẫn còn kịp.

Tống Nam Minh đương nhiên biết thực lực của Trầm Tường không tầm thường, nhưng hắn rất có tự tin có thể giành chiến thắng.

Trầm Tường nhìn khuôn mặt tràn đầy kiêu ngạo cùng âm hiểm kia của Tống Nam Minh, trong lòng suy đoán Tống Nam Minh này nhất định còn có thủ đoạn ti tiện khác. Lúc này hắn càng cẩn thận hơn, bằng không sẽ bị ám toán.

– Yên tâm đi, da ta dầy lắm. Chỉ sợ thời điểm ngươi đánh ta sẽ đau tay.

Trầm Tường đáp, hắn nói là lời nói thật.

– Hừ, không biết trời cao đất rộng.

Tống Nam Minh lạnh lùng hừ nói, cố ý tăng cao âm thanh để mọi người trong sân có thể nghe được.

Thấy Tống Nam Minh cố làm ra vẻ, trong lòng Trầm Tường âm thầm buồn cười. Nếu như không có thực lực nhất định, trang bức làm sao cũng vô dụng.

– Bắt đầu đi. Nếu như có người xúc phạm quy tắc, hậu quả các ngươi tự nhìn đi!

Một lão giả mặc áo xám nói. Hắn không phải người Dược gia, mà là một võ giả có bối phận rất cao, nghe nói là hậu nhân của người khởi đầu Võ Đạo Hội.

Tống Nam Minh đã xúc phạm quy tắc, chỉ là không có chứng cứ mà thôi, vì lẽ đó Trầm Tường cũng không thể làm gì hắn lúc này.

Vừa bắt đầu, Tống Nam Minh liền cởi y phục màu đỏ bên ngoài ra, bên trong mặc một bộ quần áo bó màu vàng kim, giày màu vàng, xem ra phú quý bức người.

– Ngày hôm nay liền để ngươi kiến thức võ công hoàng thất Nam Vũ quốc chúng ta một chút, cho ngươi biết lợi hại của Long Vũ một chút!

Tống Nam Minh nói. Cả người hắn đột nhiên tuôn ra một cỗ khí tức kỳ lạ. Thứ này rất giống Thanh Long chân khí của Trầm Tường, chỉ bất quá ít đi một loại cổ lão cùng khí thế uy nghiêm.

Long Vũ, đây là một loại vũ cổ lão kỹ. Trong truyền thuyết, nó là võ học được Thần Long hóa thành người du lịch dân gian truyền thừa xuống. Sau khi thi triển, có thể nắm giữ khí thế cùng sức mạnh giống như Rồng.

Đây chẳng qua chỉ là truyền thuyết. Lợi hại là nhất định, nhưng lợi hại như Long thế là không thể nào.

Thấy trên nắm tay Tống Nam Minh kia gân xanh lưu động, mọi người không khỏi kinh hô lên. Bọn họ không nghĩ tới có thể chính mắt thấy được Long Vũ.

1,461 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 66: Long Vũ — Mê Tiên Hiệp