Trước
Sau

Chương 5

Tiết Tiên Tiên (Phần 2)

Chương 5: Tiết Tiên Tiên (2)

Sau khi Trầm Tường leo lên, hắn bước những bước chân trở về nhà.

Hắn không thể thấy Bạch U U cùng Tô Mị Dao trong giới chỉ, nhưng lại có thể cảm ứng được sự hiện diện của các nàng.

– Hai vị tỷ tỷ, khi nào các người có thể truyền thụ thần công và ma công cho ta?

Trầm Tường nóng lòng hỏi, đối với những thần công, ma công kia, hắn vô cùng tò mò.

– Thân thể ngươi quá yếu, vẫn chưa thể tu luyện ma công của ta.

Thanh âm lạnh như băng của Bạch U U truyền đến.

Tô Mị Dao lên tiếng:

– Thần công của ta bất cứ lúc nào cũng có thể tu luyện, ngươi trở về liền bắt đầu luyện tập đi. Đến lúc đó, ta còn có thể dạy ngươi luyện chế đan dược.

Trong lòng Trầm Tường vui mừng, liền chạy như bay lên đường.

Nam Vũ Quốc, phía nam Ngọa Hổ Thành, nhân khẩu lên đến trăm vạn, đây là một tòa thành phố phồn vinh khổng lồ. Bên trong tọa lạc một võ đạo thế gia có tiếng ở Nam Vũ Quốc – Trầm gia!

Trầm gia có lịch sử mấy ngàn năm, đến nay thực lực vẫn cường đại như cũ, nội tình phong phú. Có thể sừng sững không ngã trước gió mưa mấy ngàn năm, chính là minh chứng cho sự hùng mạnh của Trầm gia.

Trầm gia phú khả địch quốc, là thế lực cường đại nhất trong Ngọa Hổ Thành. Diện tích Trầm gia sơn trang lên đến mấy ngàn mẫu, trong sơn trang đình viện vô số, hoa viên đông đúc, hữu sơn hữu thủy. Dù có người muốn lẻn vào, cũng sẽ lạc lối ngay bên trong.

Thiên Hổ Viên, từ tên gọi đã biết đây là phủ đệ của Trầm Thiên Hổ. Là người có địa vị hiển hách trong Trầm gia, việc sở hữu một trạch viện to lớn là chuyện rất bình thường.

– Cha, ta đã trở về!

Trầm Tường vừa về đến nhà, liền vội vàng chạy về phía thư phòng, hắn biết phụ thân mình đang ở đó.

Trầm Thiên Hổ cười ha hả:

– Tiểu tử thối, rốt cuộc ngươi cũng trở lại. Ngươi có biết có một tiểu mỹ nhân đang đợi ngươi không? Ngươi còn nhớ rõ tiểu nha đầu nhà Tiết không? Sau này nàng sẽ là tiểu thê tử của ngươi.

Trầm Tường hơi nhướng mày, trong đầu nhất thời hiện ra hình ảnh một tiểu nha đầu xinh đẹp, đó là ký ức từ thời hắn năm, sáu tuổi.

– Cha… Cha là nói Tiết Tiên Tiên?

Trầm Tường hỏi. Đây là một thiên chi kiều nữ của Tiết gia. Khi còn bé, nàng từng đến Trầm gia sống một quãng thời gian. Lúc đó, Trầm Tường cả ngày chơi đùa cùng nàng, hai người rất vui vẻ, sau đó liền đính hôn.

Trầm Thiên Hổ gật đầu:

– Đúng vậy, tiểu nha đầu kia đang ở trong sơn trang. Ngươi vừa đi thì nàng đã tới, nàng muốn gặp ngươi.

Nói xong, Trầm Thiên Hổ mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ. Trầm Tường cũng nghiêng đầu nhìn theo, chỉ thấy ngoài sân đang có một nữ tử thân thể như ngọc bước tới.

Nữ tử tóc dài xõa vai, toàn thân bạch y, trên đầu đeo trang sức tỏa ánh kim quang. Nhìn thấy nữ tử này với trang phục giống như tiên nữ, Trầm Tường không khỏi nhìn sững. Nữ tử kia chừng mười bốn, mười lăm tuổi, da thịt trắng hơn tuyết, dung mạo tú lệ, khiến người ta không dám nhìn gần.

Thiếu nữ xuyên qua cửa sổ nhìn thấy Trầm Tường, khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp tràn đầy vui mừng, nàng hô:

– Tiểu Tường ca!

Âm thanh nhẹ nhàng uyển chuyển, rung động lòng người. Trầm Tường thừa nhận, tuy thiếu nữ này đang tuổi dậy thì, nhưng bất kể khí chất hay dung mạo, đều có thể sánh vai với hai mỹ nhân trong giới chỉ của hắn, huống chi thiếu nữ này vẫn chưa phát dục hoàn toàn.

Trầm Tường nuốt nước bọt, cười khan nói:

– Đúng là nữ nhân ba ngày là khác! Tiểu nha đầu năm đó dĩ nhiên đã biến thành tiểu tiên nữ.

Thiếu nữ này chính là thiên chi kiều nữ của Tiết gia, Tiết Tiên Tiên.

– Nha đầu này là vị hôn thê của ta!

Trong lòng Trầm Tường kích động hô lên.

Nếu là trước đây, trong lòng Trầm Tường chắc chắn sẽ có chút bứt rứt, bởi vì hắn không có Linh mạch. Nhưng hiện tại, hắn đã có Âm Dương Thần Mạch! Chỉ cần cho hắn thời gian, đặt chân lên đỉnh cao võ đạo cũng không phải là không có khả năng.

Tiết Tiên Tiên nở nụ cười nhạt, gò má khả ái với lúm đồng tiền hiện lên sắc đỏ ửng mê người. Trầm Tường nhìn thấy thế lại càng thất thần.

Trầm Thiên Hổ cười lớn một tiếng, vỗ vai Trầm Tường, nói:

– Các ngươi tự ôn chuyện đi.

Trầm Tường lặng lẽ cười một tiếng, liền vội vã chạy ra khỏi thư phòng.

Bước vào trong sân, Trầm Tường không nói hai lời, nắm lấy bàn tay ngọc mềm mại không xương của Tiết Tiên Tiên, rời khỏi tầm mắt phụ thân, giống như khi còn bé, bọn họ lén lút làm chuyện xấu.

Trầm Tường dẫn theo một tiểu tiên nữ đi về trạch viện của mình. Dọc đường đi, khiến rất nhiều con cháu Trầm gia mê mẩn.

– Tiên Tiên, nàng muốn ở Trầm gia ngốc bao lâu?

Trầm Tường cười cợt, xoa xoa lúm đồng tiền nhỏ trên mặt Tiết Tiên Tiên.

Tiết Tiên Tiên chỉ e thẹn, nhẹ giọng nói:

– Tiểu Tường ca, ta và phụ thân đi ngang qua Ngọa Hổ Thành mới tới thăm ngươi một chút, vì lẽ đó sẽ không ở lại lâu.

Khi còn bé, Tiết Tiên Tiên mắc phải quái bệnh nên mới đến Ngọa Hổ Thành cầu y. Lúc đó thân thể nàng rất suy yếu, dung mạo xấu xí, lại nhỏ con, thường bị người khi dễ ở cả Trầm gia lẫn Tiết gia. Lúc đó chỉ có Trầm Tường chiếu cố nàng, thường xuyên chơi đùa cùng nàng. Đoạn thời gian ấy khiến nàng rất vui vẻ. Hơn nữa, Trầm Tường thường xuyên cổ vũ nàng, giúp nàng kiên cường đấu tranh với ốm đau, còn đưa cho nàng mấy hạt đan dược trân quý.

Những chuyện này đều được Tiết Tiên Tiên ghi nhớ trong lòng. Mặc dù nàng biết Trầm Tường không có linh mạch, không có bất kỳ tiền đồ nào, nàng vẫn quyết định gả cho hắn.

Trầm Tường có chút mất mát. Hắn cũng vô cùng yêu thích Tiết Tiên Tiên. Khi còn bé, sau khi gia tộc xác định Trầm Tường không có linh mạch, hắn cũng không có bạn chơi. Cho nên, hắn và Tiết Tiên Tiên ở bên nhau rất vui vẻ.

– Tiểu Tường ca, nguyên bản gia tộc muốn giải trừ hôn ước giữa ta và ngươi, nhưng ta không đồng ý. Cho nên bọn họ cho ta cùng cha đi Dược gia gặp gỡ thiên tài luyện đan kia.

Thấy sắc mặt Trầm Tường thay đổi, Tiết Tiên Tiên khẽ cười nói:

– Yên tâm đi, ta chết cũng không gả cho gã nhà Dược gia kia. Nghe nói hắn rất xấu.

Tiết Tiên Tiên mười bốn, mười lăm tuổi đã có thực lực Phàm Võ Cảnh tầng sáu, trong toàn bộ Nam Vũ Quốc, nàng quả thực là thiên tài trong thiên tài. Còn Dược gia cũng có một thiên tài mười sáu tuổi đã có thể luyện chế ra đan dược. Trong mắt rất nhiều người, bọn họ mới là một đôi xứng đôi.

1,338 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 5: Tiết Tiên Tiên (Phần 2) — Mê Tiên Hiệp