Chương 4
Tiết Tiên Tiên (Phần 1)
Chương 4: Tiết Tiên Tiên (1)
– Đương nhiên là có dùng, thứ này có thể giúp chúng ta di chuyển nhanh hơn.
Trầm Tường nhếch môi cười, lấy Địa Ngục Linh Chi ra chia đôi, đưa vào miệng hai nữ nhân. Được thưởng thức mỹ nữ ăn, Trầm Tường cũng cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
Tuy Địa Ngục Linh Chi không thể làm hai nữ nhân hoàn toàn khôi phục thương thế, nhưng nó có thể chữa trị xương cốt vỡ vụn, giúp các nàng có thể đi lại. Bất quá, hiện tại các nàng vẫn chưa có thực lực.
– Hai vị tỷ tỷ, các nàng rốt cuộc có lai lịch thế nào? Cừu địch lợi hại như vậy, kẻ thù của các nàng là ai?
Đây là điều Trầm Tường vô cùng hiếu kỳ.
Bạch U U lạnh lùng liếc hắn một cái:
– Trên Khế ước không ghi chép việc ta phải nói cho ngươi những chuyện này. Ta có thể không trả lời.
Tô Mị Dao chỉnh lý mái tóc, nhẹ giọng nói:
– Những chuyện này ngươi đừng hỏi nữa, liên lụy quá rộng. Ngươi chỉ là một tiểu nhân vật, nếu vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ mà biết những thứ này, chỉ rước họa sát thân vào thân, vậy thì không tốt. Bây giờ chúng ta bắt đầu chuyển Thần mạch cho ngươi.
Trầm Tường ngồi xếp bằng trên mặt đất, tập trung tinh thần lực, chờ đợi Thần mạch truyền đến người hắn.
Bạch U U và Tô Mị Dao đặt đôi tay nhỏ nhắn lên bụng Trầm Tường. Chỉ thấy hai bàn tay ngọc của các nàng bốc lên sương mù, một trắng một đen. Màu đen là Chí Âm Thần Mạch của Bạch U U, màu trắng là Chí Dương Thần Mạch của Tô Mị Dao, xem ra vô cùng thần dị.
Trong cơ thể Trầm Tường xuất hiện hai luồng khí lưu một trắng một đen, len lỏi khắp bắp thịt, xương cốt và kinh mạch. Chúng bắt đầu tuần hoàn lưu động, kinh mạch của hắn dần mở rộng, xương cốt và bắp thịt được cường hóa. Sau vô số lần tuần hoàn, hai luồng khí lưu cuối cùng hội tụ tại đan điền, hình thành một bộ Thái Cực Âm Dương đồ. Đây chính là Âm Dương Thần Mạch!
Thấy Trầm Tường dung hợp thành công hai đại Thần mạch Chí Âm và Chí Dương, sắc mặt Tô Mị Dao và Bạch U U đều biến đổi, trong lòng hưng phấn khôn xiết. Nguyên bản các nàng còn cho rằng hai thần mạch này khó có thể tương dung, nên mới thử nghiệm trên người Trầm Tường. Không ngờ lại thành công.
Tô Mị Dao và Bạch U U chậm rãi lùi về sau, nhìn hai luồng khí lưu bao phủ người Trầm Tường, các nàng không hẹn mà cùng nhìn nhau bằng ánh mắt phức tạp và kinh ngạc. Trong nhận thức của sư tỷ muội, chưa từng có ai nắm giữ đồng thời Chí Âm và Chí Dương Thần mạch. Lúc này các nàng mới biết, tiểu tử vắt mũi chưa sạch trước mắt này, chỉ cần được bồi dưỡng, không chừng sẽ trở thành một cường giả độc nhất vô nhị.
Trầm Tường mở mắt ra, hắn cảm thấy một sự sảng khoái chưa từng có, hơn nữa còn cảm giác bản thân mạnh mẽ hơn một chút.
– Đây chính là Thần mạch sao! Cảm giác thật tốt. Sau này ta có thể bước vào Chân Vũ cảnh sao?
Trầm Tường nói với chút kích động, trên mặt dần hiện lên nụ cười tà dị, xem ra xấu xa, hoàn toàn không có dáng vẻ hiền hậu thành thật như trước kia. Điều này khiến hai mỹ nhân kia trong lòng hơi lo lắng.
Trên thế giới võ đạo này, Phàm Võ Cảnh là cảnh giới thấp nhất, chia làm mười tầng: Luyện Khí, Tôi Thể, Vũ Thể, Thông Mạch, Chân Khí, Thần Thức, Chân Cương, Thần Lực, Chân Hình và Đại Viên Mãn.
Phía trên Phàm Võ Cảnh còn có cảnh giới Chân Vũ, là cảnh giới mà vô số võ giả tha thiết ước mơ. Đến cảnh giới đó, có thể nắm giữ năng lực dời sông lấp biển, lại có tuổi thọ ngàn năm.
Trầm Tường đang bị kẹt ở tầng thứ ba Vũ Thể Cảnh, không cách nào bước vào tầng thứ tư Thông Mạch Cảnh.
– Chân Vũ Cảnh? Chuyện này quả thật là bôi nhọ Thần mạch.
Bạch U U hừ lạnh, ánh mắt khinh thường.
Sắc mặt Tô Mị Dao nghiêm túc, nói:
– Ngươi nắm giữ Chí Âm Chí Dương Thần mạch, tầm mắt phải rộng mở hơn một chút! Bên trong thế giới này, sức mạnh là vô tận, hơn nữa còn có vô số thế giới khác nhau. Thần Vũ đại lục mà ngươi đang sống chỉ là một tiểu lục địa, là thế giới phàm tục mà thôi!
– Ngươi phải nhớ Khế ước, ngươi phải trợ giúp chúng ta khôi phục thực lực đỉnh cao! Đây không phải là chuyện đơn giản!
Trầm Tường gật đầu:
– Chỉ cần ta còn sống, ta nhất định sẽ thực hiện Khế ước, giúp hai vị tỷ tỷ khôi phục thực lực đỉnh cao.
Bạch U U thỏa mãn nói:
– Con đường giúp chúng ta khôi phục thực lực nhanh nhất chính là dựa vào đan dược. Đương nhiên, loại đan dược này rất cao cấp! Chờ khi chúng ta khôi phục thực lực, Khế ước cũng coi như hoàn thành. Đến lúc đó, chúng ta sẽ đi tìm kẻ thù báo thù.
Trầm Tường cảm thấy hơi mất mát. Nếu hai tuyệt thế mỹ nhân này có thể ở bên cạnh hắn, đó mới là thiên đại hưởng thụ.
Tô Mị Dao từ trong mái tóc mỹ lệ lấy ra một chiếc nhẫn, ném cho Trầm Tường:
– Nhỏ máu nhận chủ, sử dụng giống như túi trữ vật. Đưa ta cùng sư tỷ vào đó, sau đó chính ngươi leo lên! Phía dưới không thể ở lâu, nơi này là đường đi thường xuyên của yêu thú.
Nhỏ máu tươi vào, lập tức Trầm Tường và chiếc nhẫn thiết lập liên hệ. Không gian trong giới chỉ rất nhỏ, chỉ có một phòng lớn. Trong nhận thức của Trầm Tường, trữ vật giới chỉ trong truyền thuyết hẳn phải là không gian bao la như biển mới đúng.
Nhưng pháp bảo này lại có thể chứa đồ sống! Điều này khiến Trầm Tường kinh thán không ngừng. Túi trữ vật phổ thông đã vô cùng hiếm thấy, đều là từ những môn phái trên Tiên Sơn truyền ra, huống chi là pháp bảo chứa đồ sống.
Hắn làm theo lời Tô Mị Dao, thu hai nữ nhân vào chiếc nhẫn trữ vật. Sau khi đeo nhẫn, nó có thể ẩn hình trên ngón tay, khiến Trầm Tường thầm cảm thấy kỳ lạ.
Sau đó, hắn lấy đan dược cha cho ăn vào, điều hòa thể lực sung túc, rồi bắt đầu leo lên vách núi cheo leo, rời khỏi vực sâu tràn ngập tử khí này. Đối với hắn, đây là một thử thách lớn.
Quá trình leo núi khiến Trầm Tường vô cùng phiền muộn, bởi vì trong tử khí đen kịt, hắn chẳng nhìn thấy gì, làm tăng độ khó.
Sau một ngày một đêm gian khổ leo lên, Trầm Tường rốt cuộc bò lên đỉnh. Nguyên bản hắn tưởng đây là chuyện không thể hoàn thành, nhưng nhờ có Thần mạch, khi leo lên, hắn thu nạp rất nhiều linh khí, thanh trừ mệt nhọc trong cơ thể, khiến hắn lúc nào cũng tinh thần phấn chấn, long tinh hổ mãnh.