Chương 338
Khảo hạch năm đoạn (2)
Chương 338: Khảo hạch năm đoạn (2)
Trầm Tường và Tiết Tiên Tiên, Lãnh U Lan thoáng gặp nhau, Liễu Mộng Nhi liền dẫn hai người đi. Liễu Mộng Nhi chỉ nói với Trầm Tường rằng, hai người họ đang ở bên trong Băng Phong cốc tu luyện, nơi này giúp họ thu hoạch rất nhiều lợi ích.
Trầm Tường đoán trong đó có lẽ là một Huyền Cảnh. Nguyên bản hắn định nhờ Liễu Mộng Nhi đưa mình về Thái Vũ môn lấy Thanh Huyền quả, nhưng không ngờ nàng lại mang hai mỹ nhân của hắn tới, lúc này đành phải đưa các nàng về trước. Trầm Tường chỉ có thể tìm cách khác.
Liễu Mộng Nhi đưa Tiết Tiên Tiên và Lãnh U Lan về, sau đó trở lại cũng phải mất mấy ngày. Trầm Tường chưa nói cho nàng biết mình sắp tiến hành khảo hạch luyện đan sư năm đoạn, hắn chờ lúc Liễu Mộng Nhi trở về sẽ cho nàng một bất ngờ.
Sau khi có Thanh Huyền quả, dược liệu của Trầm Tường đã đủ, có thể đi xin khảo hạch. Liễu Mộng Nhi để Tiết Tiên Tiên và Lãnh U Lan gặp Trầm Tường, không chỉ để an ủi Tiết Tiên Tiên, còn có một nguyên nhân khác: hai người họ sẽ bế quan tu luyện trong một thời gian rất dài.
Lần trước Trầm Tường không gặp được Lãnh U Lan cũng vì lý do tương tự. Hắn từng nói với Liễu Mộng Nhi rằng lúc đó lo lắng gần chết. Nên lần này nàng rút kinh nghiệm, mang hai mỹ nhân tới cho Trầm Tường gặp mặt một chút để yên tâm.
Đan Hương Tháp chính là thánh địa của rất nhiều luyện đan sư, cũng là nơi tổ chức khảo hạch đẳng cấp, quy củ vô cùng nghiêm ngặt, áp dụng cho tất cả mọi người.
– Cái gì, bây giờ ngươi muốn tiến hành khảo hạch năm đoạn?
Trong một tiểu sảnh, Hoa Hương Nguyệt kêu lên.
Trầm Tường nhìn Hoa Hương Nguyệt mặc trang phục giống như hoàng đế, trong lòng cảm thấy kỳ lạ nhưng không hỏi, chỉ đáp:
– Tỷ không nghe sai, hiện tại ta muốn khảo hạch, ta sẽ đưa ra dược liệu cho hai loại đan dược.
Khảo hạch luyện đan khó hơn so với luyện đan bình thường. Vì khi khảo hạch sẽ có người vây xem, giám sát, gây áp lực cho luyện đan sư. Trường hợp luyện đan sư hồi hộp lo lắng dẫn đến thất bại là chuyện rất thường thấy.
– Tiểu bại hoại, đừng nói giỡn với ta, như vậy sẽ lãng phí dược liệu.
Hoa Hương Nguyệt khuyên nhủ.
Trầm Tường rất tự tin vào bản thân, nhưng yêu tinh nũng nịu trước mắt lại không tin tưởng, điều này khiến hắn hơi mất hứng. Dĩ nhiên hắn biết Hoa Hương Nguyệt là vì tốt cho hắn, lo lắng hắn lãng phí dược liệu trân quý.
– Tỷ tỷ quá coi thường ta, nếu ta có thể thông qua khảo hạch năm đoạn cấp thấp, tỷ sẽ thế nào?
Trầm Tường cười xấu xa, hắn đang có ý định đánh cược với Hoa Hương Nguyệt, để sau này có thể chiếm chút tiện nghi.
– Vậy ngươi cứ đi khảo hạch, ta sẽ giám sát.
Hoa Hương Nguyệt nói, không để ý đến việc Trầm Tường muốn đánh cược.
Trầm Tường cảm thấy kỳ quái. Nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ đánh cược một lần, nhưng Hoa Hương Nguyệt lại nhất quyết không làm vậy, khiến hắn hơi thất vọng.
Luyện đan sư năm đoạn cấp thấp chỉ cần luyện chế ra ba loại đan dược Huyền cấp hạ phẩm là được. Hoa Hương Nguyệt chỉ biết Trầm Tường có thể luyện chế Bách Thú đan và Trúc Cơ đan, hai loại này đều tương đối dễ trong Huyền cấp hạ phẩm. Nàng không nghĩ ra Trầm Tường còn có thể luyện chế loại đan dược nào khác.
Địa vị của Hoa Hương Nguyệt trong Đan Hương Đào Nguyên rất cao, theo Trầm Tường xem ra tương đương với Đan trưởng lão và Vũ Khai Minh ở Thái Vũ môn, có thể quyết định đại cục. Nàng rất nhanh gọi tới ba gã luyện đan sư năm đoạn. Tuy chỉ có ba người, nhưng đủ để chứng minh quá trình Trầm Tường luyện đan.
Giống như lần trước, Trầm Tường bước vào một mật thất. Nơi này đã có ba gã luyện đan sư chờ sẵn. Biết được Trầm Tường là thiên tài luyện đan sư trẻ tuổi nổi danh, bọn họ đều vô cùng hứng thú. Bọn họ vốn đang luyện đan trong Đan Hương Tháp nên mới đến nhanh như vậy.
Trong ba gã luyện đan sư có hai người là lão đầu tóc trắng bóng, một người là lão bà tóc bạc. Cả ba đều rất già, nhưng đều tỏ ra tôn trọng Hoa Hương Nguyệt.
Trầm Tường không biết ba người kia là ai, nhưng sau khi biết tên, hắn kinh ngạc không thôi. Trong luyện đan giới có một bài danh bảng, trên đó ghi tên rất nhiều luyện đan sư kiệt xuất. Trầm Tường từng xem qua, hắn có thể nhớ tên ba người trước mắt. Đó là những luyện đan sư xuất sắc nhất trong năm đoạn, có hy vọng lớn nhất để trùng kích lên sáu đoạn.
Trầm Tường lễ phép hành lễ với ba người kia. Bọn họ và Hoa Hương Nguyệt đều ngồi trên ghế đá trong mật thất, chờ Trầm Tường bắt đầu.
Trầm Tường chỉ cần Đan Hương Tháp cung cấp dược liệu cho Bách Thú đan, cái khác đều do hắn tự chuẩn bị.
– Không biết tiểu ca ngoài Bách Thú đan và Trúc Cơ đan ra, còn muốn luyện chế loại Huyền cấp hạ phẩm gì?
Một lão già hiếu kỳ hỏi Trầm Tường. Chưa tới ba mươi tuổi mà có thể luyện chế hai loại Huyền cấp hạ phẩm đã là thiên tài trong thiên tài. Tuy nhiên, những lão gia hỏa kia vẫn có thể chấp nhận được, vì hai loại đan dược này không quá phức tạp.
Trầm Tường cười nói:
– Luyện đan quá nhàm chán, ba vị tiền bối không bằng đoán xem ta luyện chính là loại đan dược gì.
– Tiểu tử thật nghịch ngợm... Ha hả.
Lão bà bà kia hiền lành cười nói.
Hoa Hương Nguyệt chỉ biết thầm hừ một tiếng. Nàng cũng rất tò mò, từng hỏi Trầm Tường nhưng hắn không chịu nói.
Trầm Tường định luyện chế Nguyên Thần đan, một loại đan dược lâu nay chưa từng xuất hiện, chỉ ghi lại trong điển tịch. Có thể thấy dược liệu hay đan dược này đều đã sớm tuyệt tích.
Trầm Tường trước hết luyện chế Bách Thú đan. Đây là loại đan dược tương đối dễ luyện, giúp một người nóng tính như hắn có thể bình tĩnh, không vội không chậm xử lý dược liệu. Đây là một khảo nghiệm lớn đối với người luyện đan. Tuy thoạt nhìn hắn có phần thong thả, nhưng động tác thành thạo và nhanh chóng khiến những lão gia hỏa kia âm thầm sợ hãi thán phục.
Có thể xử lý dược liệu như vậy, đây là nhân tài đã luyện rất nhiều đan dược mới làm được. Hơn nữa, cách làm này có thể tăng tốc độ luyện chế đại lượng đan dược, tiết kiệm rất nhiều thời gian.