Chương 337
Khảo hạch năm đoạn (Phần 1)
Chương 337: Khảo hạch năm đoạn (1)
Cùng lúc đó, sâu trong sơn lâm truyền đến một trận tiếng gầm rú thê lương, giận dữ. Trong lòng Trầm Tường chấn động, loại sát phạt chi khí kia khiến hắn kinh hãi, sát khí thông thiên bao phủ cả một khu vực rộng lớn. Trầm Tường vẫn luôn tự hào mình có sát phạt chi khí hơn người, trên Thần Vũ đại lục không có mấy người sánh bằng, nhưng đối mặt với tiếng rít gào kèm theo sát khí kia, hắn cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé.
– Không cần lo lắng, sau khi linh thú tiến vào túi huyền thú, sẽ cắt đứt tất cả cảm ứng với ngoại giới, lão gia hỏa kia tìm không được ngươi đâu.
Hoa Hương Nguyệt kéo Trầm Tường bay nhanh, tốc độ khiến hắn không thở nổi, thân thể bị không khí trùng kích, áp lực kích thích đến đau nhức.
Rất nhanh, họ đã tới Phiêu Hương thành.
– Nếu luận tốc độ, ở Thần Vũ đại lục không ai hơn được ta, đây không phải ta khoác lác, hi hi.
Hoa Hương Nguyệt đắc ý cười nói, thấy dáng vẻ Trầm Tường chật vật, nàng cười càng thêm vui vẻ.
Trầm Tường hừ nhẹ nói:
– Sau này ta sẽ vượt qua ngươi.
– Ta sẽ chờ ngươi vượt qua ta.
Hoa Hương Nguyệt không thèm để ý đáp, nói xong lại kéo Trầm Tường bay về Đan Hương tháp.
Trầm Tường rất mệt, nhưng hắn vẫn cự tuyệt Hoa Hương Nguyệt giữ lại, quay trở về Thần Binh điếm. Lúc này vẫn chưa thấy Liễu Mộng Nhi trở về.
Trở lại phòng, Trầm Tường ăn một ít Chân Nguyên đan, bắt đầu điều chỉnh trạng thái thân thể.
– Nữ nhân Hoa Hương Nguyệt này không phải cố ý mang ta đi tìm Bạch Hổ chứ?
Trầm Tường nghi hoặc hỏi trong lòng.
– Rất có thể, nhưng ai biết nàng nghĩ gì? Ngươi không nghe lòng phụ nữ như đáy biển sao?
Long Tuyết Di nói:
– Trầm ca ca, cho ta chút Bách Thú đan đi.
– Ngươi còn một ít chưa ăn, sao lại còn hỏi ta?
Trầm Tường cười mắng, hắn nhìn tiểu Bạch Hổ trong túi huyền thú, phát hiện tiểu gia hỏa này đã ngủ say. Bên trong túi huyền thú là một tiểu viện, có lục thảo và một ít thực vật, còn có một cái đầm nước trong, hoàn cảnh coi như không tệ.
Trầm Tường nói:
– Ta có phải quá tàn nhẫn không, bắt nàng phải rời xa phụ mẫu?
– Không sao đâu, chờ nàng quen thuộc với ngươi, ngươi cho nàng trở về thăm phụ mẫu là được. Nàng gặp ngươi cũng không phải chuyện xấu, dù sao những tiểu tử này sớm muộn gì cũng phải rời phụ mẫu, đây là quy luật sinh tồn của chúng.
Tô Mị Dao nói.
– Ta không phải cũng bị tiểu bại hoại ngươi bắt cóc sao?
Long Tuyết Di chu miệng nói.
– Tiểu Thí Long, đừng nói khó nghe như vậy được không? Chính ngươi tự nguyện theo ta, hiện tại ngươi cũng không hối hận à? Ta thấy ngươi sống còn thoải mái hơn trước đây nữa đó chứ, lòng tốt không được báo đáp.
Trầm Tường thấp giọng mắng.
Long Tuyết Di chỉ cười hì hì không nói. Trầm Tường chờ Liễu Mộng Nhi trở về, sau đó nhờ nàng đưa hắn về Thái Vũ môn lấy Thanh Huyền quả, hắn chuẩn bị đi tiến hành khảo hạch Luyện đan sư năm đoạn.
Những tài liệu khác cho Trúc Cơ đan hắn không thiếu, chỉ thiếu Thanh Huyền quả. Còn dược liệu Nguyên Thần đan hắn cũng có một ít, nhưng không nhiều, chỉ có năm phần. Đây là hai loại đan dược có dược liệu rất thưa thớt, Đan Hương tháp khẳng định không có.
Về phần Bách Thú đan, Đan Hương tháp nhất định sẽ thừa thải, lúc đó Trầm Tường nhất định sẽ để Đan Hương tháp cung cấp.
Hắn nghỉ ngơi một ngày, khôi phục tất cả chân khí tiêu hao. Lúc này hắn cảm giác chân khí có đề thăng rất lớn. Cũng vào hôm nay, Liễu Mộng Nhi trở về.
Trầm Tường vội vàng chạy ra khỏi phòng, đi tìm Liễu Mộng Nhi. Liễu Mộng Nhi ở trong phòng mình, điều khiến Trầm Tường bất ngờ là hắn còn nhìn thấy Tiết Tiên Tiên và Lãnh U Lan.
Liễu Mộng Nhi đi Băng Phong cốc, tiện thể mang hai nàng tới đây tham gia náo nhiệt.
Tiết Tiên Tiên thấy Trầm Tường, vội vàng nhào vào lòng hắn, trên mặt tràn đầy u sầu. Sau khi biết được Tục giới biến mất, nàng cũng như Trầm Tường vô cùng lo lắng.
Lãnh U Lan ở Tục giới không có người thân, nhưng Tiết Tiên Tiên và Trầm Tường đều có thân nhân ruột thịt. Thấy Tiết Tiên Tiên khổ sở, nàng cũng rất đau lòng.
Lãnh U Lan và Liễu Mộng Nhi đều tự giác rời đi để Trầm Tường và Tiết Tiên Tiên ở cùng một chỗ. Trầm Tường an ủi Tiết Tiên Tiên một phen, mới khiến nàng lộ ra nụ cười xinh đẹp.
– Tiên Tiên, ta muốn tham gia thi đấu luyện đan, nàng có tới xem hay không?
Trầm Tường ôm Tiết Tiên Tiên, cho nàng ngồi trên đùi mình.
Tiết Tiên Tiên lắc đầu nói:
– Không xem. Hiện tại ta và U Lan đều đang cố gắng tu luyện, bằng không sẽ theo không kịp quái thai như ngươi.
Nhìn khuôn mặt thanh tú thoát tục, mang theo chút phúng mị và khả ái của Tiết Tiên Tiên, Trầm Tường không khỏi đưa đầu đến gần. Tiết Tiên Tiên cũng ngẩng đầu lên nghênh đón Trầm Tường, hai người hôn nhau say đắm.
Hai người hôn môi rất lâu. Lãnh U Lan và Liễu Mộng Nhi ở bên ngoài, thấy trong phòng không một thanh âm đều đoán ra bọn họ đang làm gì. Đặc biệt là Liễu Mộng Nhi, nghĩ đến Trầm Tường đang hôn môi cùng đồ đệ của mình, lại nhớ đến trước đó Trầm Tường cùng nàng hôn môi, mặt không khỏi hơi hồng lên, âm thầm mắng Trầm Tường: Tiểu bại hoại này, cư nhiên thầy trò cùng ăn.
Tuy rằng Lãnh U Lan bình thường thoạt nhìn nóng nảy, bưu hãn, nhưng đối với phương diện này cũng rất tò mò. Nàng từ một khe nhìn thấy hai người hôn nhau, trong lòng âm thầm ước ao, nàng hết sức tò mò về loại cảm giác đó.