Trước
Sau

Chương 333

Bạch Hổ Bộ Tộc (Phần 1)

Chương 333: Bạch Hổ Bộ Tộc (1)

Một chiếc túi huyền thú ít nhất cũng trị giá mười triệu tinh thạch, hơn nữa còn cực kỳ khó mua. Nếu là một đại phú bà tặng, Trầm Tường cũng có thể an tâm thoải mái nhận lấy. Túi huyền thú bên ngoài nhìn qua với túi chứa đồ chẳng khác gì, nhưng bên trong lại khác xa nhau một trời một vực.

Sắc mặt Hoa Hương Nguyệt đột nhiên trầm xuống, chăm chú nói:

– Tiểu bại hoại, thế giới này không đơn giản như trong tưởng tượng của ngươi. Tuy rằng ngươi đã tiếp xúc qua rất nhiều chưởng giáo lợi hại, ở trên Thần Vũ đại lục đường đi rộng mở, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, những gì ngươi nhìn thấy chỉ là một phần nhỏ của Phàm giới. Thần Vũ đại lục ở trong Phàm giới cũng chỉ là một hạt bụi mà thôi.

– Ngươi tốt nhất nên nỗ lực lên một chút, bằng không sau này chuyện của ngươi bại lộ, không ai cứu nổi ngươi đâu.

Trong lòng Trầm Tường kinh hãi, một mặt anh ngạc nhiên nhìn về phía Hoa Hương Nguyệt. Khi tiếp xúc với đôi mắt thâm thúy và mỹ lệ kia của nàng, Trầm Tường cảm giác như mình bị nhìn thấu hết thảy.

– Ngươi ở gần Mộng Nhi tỷ và ta như vậy, mà không bị nhìn ra vài điều thì không thể nào. Chớ có xem thường chúng ta. Tuy rằng ta và Mộng Nhi không phải đỉnh phong của Thần Vũ đại lục, nhưng chỉ cần chúng ta muốn, việc hủy diệt Thần Vũ đại lục này cũng là chuyện vô cùng dễ dàng.

Giọng nói của Hoa Hương Nguyệt hết sức nghiêm túc, tựa như một vị trưởng bối nghiêm khắc đang răn dạy vãn bối.

– Mộng Nhi tỷ ấy mà biết không?

Hoa Hương Nguyệt gật đầu:

– Đừng trách nàng. Quan hệ giữa nàng và ta khác với trong truyền văn. Chúng ta rất thân thiết, nàng phân tích cho ta nghe cũng chỉ là đưa ra vài ý kiến.

Trầm Tường khẽ thở dài một tiếng. Anh và Liễu Mộng Nhi đã hôn nhau, Liễu Mộng Nhi sao lại không biết anh có Âm Dương thần mạch? Hơn nữa Liễu Mộng Nhi còn biết anh có quan hệ rất tốt với tam đại cự đầu của Thái Vũ môn, sau đó lại liên tưởng đến Hoàng Cẩm Thiên trong cấm địa Thái Vũ môn…

Trầm Tường quả thực đã nghĩ Liễu Mộng Nhi quá đơn giản. Dù sao đó cũng là một nữ nhân sống hơn vạn năm, anh nhất thời đắc ý vênh váo nên không chú ý đến những chuyện này. Nhưng tình cảm Liễu Mộng Nhi dành cho anh vẫn rất rõ ràng.

Nghĩ đến mình có thể nắm bắt được tâm ý của một đời thiên kiêu như vậy, khóe miệng Trầm Tường hiện lên nụ cười đắc ý. Hoa Hương Nguyệt nhìn thấy thế, trong lòng thầm cắn răng.

– Đến chết vẫn không đổi, ngươi tiểu bại hoại này…

Hoa Hương Nguyệt thấp giọng mắng.

Trầm Tường cười nói:

– Hảo tỷ tỷ, ta biết các ngươi lo lắng. Ta dễ bị nữ nhân xinh đẹp mê hoặc, nhưng tỷ đừng quên năm đó tỷ hầu như cởi sạch, vậy mà cũng không làm gì được ta, ha ha…

Hoa Hương Nguyệt đỏ bừng mặt, kiều thối mấy cái. Ở điểm này, nàng không thể không bội phục Trầm Tường.

Trầm Tường và Hoa Hương Nguyệt không tiếp tục bàn luận chuyện này. Trầm Tường cũng biết thủ đoạn ẩn nấp của mình còn chưa đủ cao minh, nên mới bị người khác xem thấu.

Từ lúc ở Tục giới, anh đã bị Hoa Hương Nguyệt nhìn ra là người nắm giữ Âm Dương thần mạch.

Đương nhiên, Tô Mị Dao cùng Bạch U U cũng không ngờ hai nữ nhân Hoa Hương Nguyệt và Liễu Mộng Nhi lại lợi hại đến vậy. Chính vì các nàng mà Trầm Tường mới cảm thấy thủ đoạn ẩn nấp của mình rất cao minh, nhưng hiện tại lại gây bất lợi cho anh.

Hai nữ nhân trong giới chỉ nghĩ lại, lần trước khi Trầm Tường bị Lữ Kiệt phát hiện, các nàng đã cảm thấy có chút kỳ quái.

Một ngày trôi qua, trời đã tối. Hoa Hương Nguyệt và Trầm Tường đang ngồi dưới một thân cây nướng thịt yêu thú để ăn. Trong ngày hôm nay, bọn họ không phát hiện linh thú, chỉ gặp phải một số yêu thú bình thường.

– Ăn xong thì lấy Bách Thú đan ra, không có chiêu này thì không được.

Hoa Hương Nguyệt nói. Lúc này nàng đang ăn đến miệng đầy mỡ, Trầm Tường nhìn thấy rất muốn tiến tới hôn lấy bờ môi của nàng. (DG: kinh…)

Trầm Tường lấy ra mười hạt Bách Thú đan, cười nói:

– Mười hạt này có thể thu phục được gia hỏa khá là lợi hại đấy.

Bách Thú đan còn có một tên gọi khác là Dẫn Thú đan. Đối với thú loại, nó có sức hấp dẫn cực mạnh, dù cách xa mấy vạn dặm cũng có thể bị linh thú ngửi thấy.

Bách Thú đan vừa lấy ra không bao lâu, một tiếng thú hống vang lên. Thân thể mềm mại của Hoa Hương Nguyệt run lên, khắp khuôn mặt hiện lên vẻ sợ hãi.

Thấy sắc mặt Hoa Hương Nguyệt, Trầm Tường vội vàng hỏi:

– Đây là linh thú gì?

Hoa Hương Nguyệt chỉ lắc đầu, trầm giọng nói:

– Thu Bách Thú đan cẩn thận, gia hỏa này khó đối phó.

Trầm Tường thu Bách Thú đan lại. Long Tuyết Di khinh thường nói:

– Là một con Bạch Hổ, bất quá tuổi không phải rất lớn.

– Cái gì? Bạch Hổ?

Trầm Tường kinh ngạc hỏi.

– Ừm, chính là sát phạt chi thần trong truyền thuyết Bạch Hổ. Bạch Hổ bộ tộc phân bố rất rộng, hầu như mỗi thế giới đều có. Bất quá cuối cùng Bạch Hổ có thể đạt đến cấp bậc Thần thú thì đã ít lại càng ít. Tuy nhiên, Bạch Hổ bộ tộc đều không phải là ăn chay, thực lực rất mạnh, hơn nữa sát khí rất nặng.

Long Tuyết Di giải thích.

Hoa Hương Nguyệt nhắm hai mắt lại, tựa như đang cảm ứng điều gì.

Sau đó nàng nói:

– Là một con Bạch Hổ, thực lực có lẽ ở Chân Võ Cảnh thất đoạn. Ngươi muốn thu phục linh thú không chỉ cần nắm giữ tài nguyên phong phú, mà còn phải bày ra thực lực của mình. Đầu tiên, ngươi phải đánh thắng nó.

Trầm Tường nắm chặt nắm đấm. Đây chính là linh thú thất phẩm. Ở cấp bậc này, nhân loại như anh cũng chỉ có thể miễn cưỡng ứng phó. Nhưng linh thú so với nhân loại còn mạnh hơn nhiều. Tuy rằng linh thú không có võ công gì, nhưng trời sinh có thân thể cường hãn cùng kỹ xảo tranh đấu lợi hại. Rất nhiều võ công đều được khai sáng dựa trên cách tranh đấu của yêu thú. Từ điểm đó có thể thấy được, ở cùng cấp bậc, yêu thú sẽ mạnh hơn nhân loại, đặc biệt là linh thú đã mở ra linh trí.

– Bạch Hổ cũng coi như là khá hiếm. Ngươi có thể gặp được một con cũng xem là không tệ. Nếu như ngươi sợ, ta sẽ thay ngươi đi giải quyết, gia hỏa kia sắp tới rồi.

1,281 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 333: Bạch Hổ Bộ Tộc (Phần 1) — Mê Tiên Hiệp