Trước
Sau

Chương 332

Bộ Thú

Chương 332: Bộ Thú

Ba ngày trôi qua, Liễu Mộng Nhi vẫn chưa trở về. Trầm Tường không đợi thêm nữa, rời khỏi Thần Binh điếm, hướng về Đan Hương Tháp mà đi. Vừa đặt chân vào nơi này, Trầm Tường đã cảm nhận được sự hiện diện của Hoa Hương Nguyệt, và ngược lại, nàng cũng lập tức phát hiện ra hắn.

– Tiểu bại hoại, lâu như vậy mới đến tìm tỷ tỷ, bây giờ ngươi đã khá hơn chút nào chưa?

Hoa Hương Nguyệt cười cợt nói. Hôm nay nàng ăn mặc giản dị, chỉ là bộ quần áo thường ngày, tóc cột đuôi ngựa, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lệ tuyệt mỹ.

Trầm Tường cười đáp:

– Ta đã khá hơn rất nhiều. Ta muốn đi bắt linh thú, nhưng e ngại sẽ gặp phải những con lợi hại, nên muốn nhờ tỷ tỷ giúp đỡ.

– Ồ? Ý ngươi là đã luyện thành Bách Thú đan rồi? Mấy ngày nay ngươi làm gì vậy?

Hoa Hương Nguyệt kinh ngạc, đôi mi thanh tú nhíu lại, đưa bàn tay ngọc ngà ra:

– Cho ta xem Bách Thú đan một chút.

Trầm Tường lấy ra vài hạt đưa cho nàng:

– Có gì đâu, ta đã luyện xong hết dược liệu rồi.

Hoa Hương Nguyệt nhìn mấy hạt Bách Thú đan màu xanh kia, sững sờ nói:

– Khó mà tin nổi. Thất bại không quá năm mươi lần, hơn nữa chỉ trong vài ngày đã thành công. Trước đây ngươi có luyện qua hay không?

– Không có. Việc này có gì khó khăn chứ?

Trầm Tường bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ: Hắn chỉ cần một ngày là đã thành công.

Hoa Hương Nguyệt nắm lấy tay Trầm Tường, từ trên đỉnh Đan Hương Tháp phóng lên trời. Chỉ trong nháy mắt, hai người đã bay ra khỏi Phiêu Hương thành. Tốc độ kinh khủng này khiến thân thể Trầm Tường suýt chút nữa không chịu nổi.

Dưới tốc độ cực nhanh ấy, quần áo của Trầm Tường bị gió xé rách tả tơi, tóc tai rối bù. Điều này khiến Hoa Hương Nguyệt cười đến run cả người.

– Đúng lúc ta cũng muốn ra ngoài dạo chơi, không ngờ ngươi lại đến tìm ta.

Hoa Hương Nguyệt cười cợt, vừa nói vừa giúp Trầm Tường chỉnh đốn lại mái tóc rối bời.

Trầm Tường nhìn dáng vẻ của nàng, thầm nghĩ không ngờ một nữ nhân như vậy lại tẻ nhạt đến thế. Nàng là chủ quản Đan Hương Đào Nguyên, nhưng trước kia lại xuống Tục giới, thậm chí còn lén lút thu thập một số hạt giống luyện đan tốt. Trầm Tường cũng suýt chút nữa bị nàng dụ dỗ theo.

– Tỷ tỷ, trước kia tỷ xuống Tục giới làm gì vậy?

Trầm Tường hỏi.

– Đương nhiên là đi điều tra vụ việc người Tục giới mất tích kia. Tuy không tra ra được gì, nhưng lại phát hiện ra bảo bối như ngươi. Chỉ trách lúc đó ta chưa đủ lòng dạ ác độc, bằng không đã dùng thủ đoạn cưỡng ép đưa ngươi về Đan Hương Đào Nguyên rồi.

Hoa Hương Nguyệt thở dài u oán.

Trầm Tường nghi ngờ rằng Hoa Hương Nguyệt đã nhìn ra hắn là Âm Dương thần mạch, nên mới cố ý lôi kéo hắn, lại còn cố tình ăn mặc gợi cảm để kích thích huyết mạch nam nhân. Nghĩ đến đây, mặt Trầm Tường hơi đỏ lên.

Hoa Hương Nguyệt đi trước, cười nói:

– Ngươi phải bám thật sát. Tỷ tỷ ta muốn xem thực lực của ngươi đến mức nào.

Đang nói chuyện, nàng đã lượn vào sâu trong rừng rậm. Trầm Tường cong miệng, vội vàng đuổi theo.

Khinh công của Trầm Tường cực kỳ nhanh nhạy. Dù thân hình hắn khôi ngô, nhưng loại thân pháp mềm mại này lại thâm ảo hơn Hoa Hương Nguyệt rất nhiều. Nguyên nhân là do hắn vận dụng Thanh Long chân khí, bên trong chứa đựng lực lượng thuộc tính Phong, giúp thân thể hắn trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Trong rừng rậm, một nam một nữ nhanh chóng lướt trên tán cây, tựa như đang chạy trên mặt đất phẳng, tốc độ cực nhanh. Trong chớp mắt, hai người đã bay lượn hơn trăm dặm.

Trầm Tường căn bản không đuổi kịp Hoa Hương Nguyệt, trong khi Hoa Hương Nguyệt cũng thầm cảm thán về thân pháp phiêu dật của hắn. Đương nhiên, tốc độ của Trầm Tường còn khiến nàng kinh ngạc hơn, nhanh hơn rất nhiều so với những gì nàng tưởng tượng.

Chạy vội hơn nửa ngày, khí tức của Trầm Tường vẫn bình ổn, chân khí trong cơ thể không hề dao động, cũng không hề tiêu hao. Hoa Hương Nguyệt nhìn thấy vậy, trong lòng thầm lấy làm kỳ lạ.

– Tiểu bại hoại, thực lực khá tốt. Thân thể và chân khí phối hợp vô cùng ăn ý, đây không phải ai cũng làm được, ngay cả ta hiện tại cũng chưa chắc đã làm được.

Hoa Hương Nguyệt đột ngột giảm tốc độ, chạy song song với Trầm Tường trên tán cây.

Trước đó, nàng nắm tay Trầm Tường và phóng ra khỏi Phiêu Hương thành trong tích tắc. Nếu không phải là người có thân thể cường hãn, sớm đã bị lực kéo khủng khiếp ấy xé nát. Vì lẽ đó, Hoa Hương Nguyệt kết luận rằng thân thể Trầm Tường vô cùng mạnh mẽ.

– Đương nhiên mà.

Trầm Tường đắc ý cười nói.

– Chẳng trách Mộng nhi lại coi trọng ngươi như vậy. Aii, bảo bối này quả nhiên đã bị người khác phát hiện, tranh đoạt trước một bước.

Hoa Hương Nguyệt bất đắc dĩ thở dài.

Trầm Tường không muốn câu chuyện này tiếp tục, liền nói:

– Hảo tỷ tỷ, khi nào mới có thể gặp linh thú lợi hại?

– Vẫn còn ở bên trong. Đúng rồi, ngươi muốn bắt linh thú, vậy có túi huyền thú không?

Hoa Hương Nguyệt hỏi.

Trầm Tường vốn định quay lại mua, nhưng ai ngờ ngay khi hắn nói muốn đi bắt linh thú, Hoa Hương Nguyệt đã lôi hắn bay ra khỏi thành qua cửa sổ.

– Không ai dạy tỷ không chào hỏi đã kéo người khác đi sao?

Ngay lúc Trầm Tường định quay trở lại mua, Hoa Hương Nguyệt hì hì cười:

– Cho ngươi đây, tính là tặng lễ vật cho tiểu bại hoại ngươi đó. Ta nhớ rõ lúc ngươi ở Tục giới đã đưa cho ta một mảng nhỏ Địa Ngục linh chi.

1,118 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 332: Bộ Thú — Mê Tiên Hiệp