Trước
Sau

Chương 320

Hỏa Hồn Hồi Sinh

Chương 320: Hỏa Hồn Tái Hiện

Liễu Mộng Nhi thấy Trầm Tường ở đây, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Đặc biệt là tư thế ngồi của hắn, khiến Cổ Đông Thần và Vũ Khai Minh đều im lặng không nói gì. Điều này càng làm nàng nghi hoặc, bởi nàng nhận ra quan hệ giữa Trầm Tường và hai đại cự đầu này không bình thường, giống như bản thân nàng vậy.

Vũ Khai Minh liếc mắt ra hiệu cho Trầm Tường. Hắn mới phản ứng lại, vội vàng đứng dậy cung kính hành lễ với Liễu Mộng Nhi. Điều này khiến nàng thầm buồn cười, nhưng cũng có chút hài lòng. Vì trước đây khi ở bên Trầm Tường, hắn chẳng bao giờ có chút quy củ nào.

Trầm Tường cảm thấy phiền muộn. Quan hệ giữa hắn và ba vị cự đầu này đều rất tốt, vậy mà giờ lại phải giả vờ khách sáo.

– Liễu nữ vương, ngươi đến tìm sư muội sao?

Cổ Đông Thần cười hỏi, nhìn ra quan hệ giữa hắn và Liễu Mộng Nhi không tệ, bằng không đã không xưng hô như vậy.

– Đan trưởng lão không ở đây sao?

Liễu Mộng Nhi hỏi.

– Đã lâu không thấy bóng dáng rồi.

Vũ Khai Minh thở dài.

Liễu Mộng Nhi hơi thất vọng:

– Ta định tìm nàng, cùng đi Đan Hương Đào Nguyên nhờ nàng giúp thu thập một ít linh dược. Thật đáng tiếc.

Trầm Tường sáng mắt lên, vội nói:

– Liễu tiền bối, tiểu tử cũng đang định đi Đan Hương Đào Nguyên. Chưởng giáo bọn họ không yên tâm cho ta đi một mình, không biết có thể đồng hành cùng người hay không? Tiểu tử cũng hiểu biết một chút về linh dược.

Nghĩ đến việc đồng hành với tiểu bại hoại Trầm Tường, Liễu Mộng Nhi trong lòng mâu thuẫn. Nàng rất muốn ở bên hắn, nhưng lại sợ hắn chiếm tiện nghi, đặc biệt là khi không có người khác.

– Liễu cô nương, tiểu bại hoại này gây ra phiền phức lớn lắm. Hắn vội đi Đan Hương Đào Nguyên, một mình chúng ta không yên tâm. Dù đường không quá xa.

Vũ Khai Minh nói.

Liễu Mộng Nhi thầm mắng Trầm Tường. Lần trước hắn đến Thần Binh Thiên quốc của nàng vẫn an toàn mà.

Đi Đan Hương Đào Nguyên Phiêu Hương thành quả thực xa hơn, hơn nữa trên đường dễ bị mai phục. Nàng cũng hơi lo lắng cho Trầm Tường, nên gật đầu đồng ý. Điều này khiến Trầm Tường trong lòng hồi hộp.

Thấy Trầm Tường vui vẻ, Liễu Mộng Nhi hừ nhẹ một tiếng.

– Bây giờ đi thôi.

Trầm Tường nói, cảm giác khách sáo này khiến hắn thật khó chịu.

– Liễu đại tỷ, tiểu tử này nhờ ngươi trông nom.

Cổ Đông Thần nhìn Trầm Tường gật đầu, cười nói.

Trầm Tường không ngờ tuổi Liễu Mộng Nhi lại lớn hơn Cổ Đông Thần. Liễu Mộng Nhi cười nhạt, nói:

– Hai vị yên tâm đi.

Trầm Tường theo Liễu Mộng Nhi rời khỏi Thái Vũ môn. Hắn cùng Liễu Mộng Nhi đứng trên một phi bàn hình hoa sen của nàng. Phi bàn rất lớn, sau khi rời xa Thái Vũ môn, Trầm Tường nằm xuống, phát ra tiếng rên rỉ thích thú:

– Thật sảng khoái!

– Tiểu bại hoại, quan hệ của ngươi với đám người Cổ Đông Thần không tệ nhỉ!

Liễu Mộng Nhi duỗi chân khẽ ngắt cánh tay Trầm Tường, trách hắn tùy ý ngủ trên phi bàn của nàng.

– Đương nhiên mà. Chẳng phải quan hệ giữa ta và Mộng Nhi tỷ cũng không tệ sao?

Trầm Tường nằm trên phi bàn hoa sen, nhìn bầu trời xanh nói:

– Mộng Nhi tỷ, đa tạ tỷ hỗ trợ ta luyện thể, tiểu tử đã dễ dàng giết chết gia hỏa kia!

Liễu Mộng Nhi thấy Trầm Tường hít mạnh mùi thơm cơ thể trên người nàng, mặt hơi đỏ bừng:

– Tiểu bại hoại, gia hỏa ngươi giết chết rất mạnh sao? Kể cho ta nghe xem.

Trầm Tường kể lại cuộc xung đột với Lữ Kiệt cho Liễu Mộng Nhi nghe, khiến nàng vô cùng giật mình.

– Gia hỏa kia chắc chắn sử dụng Quỷ Vũ. Cha mẹ ta từng nói, người tu luyện Quỷ Vũ cuối cùng đều sẽ phát điên. Hiện tại chỉ có Ma Dương tông mới có, dù vậy tông môn này cũng đã cấm chế tu luyện. Đây là võ học cấm kỵ!

Liễu Mộng Nhi hơi biến sắc.

Tiếp đó, Liễu Mộng Nhi nghe Trầm Tường kể lại các sự việc liên quan đến Lữ gia. Nàng khẳng định chắc chắn:

– Lữ gia nhất định cấu kết với Ma Dương tông. Không ngờ Thái Vũ môn các ngươi lại có loại người nguy hiểm như vậy ẩn giấu.

– Nhưng vẫn bị ta trừ khử!

Trầm Tường lặng lẽ cười nói.

Đối với việc Trầm Tường giết chết một trưởng lão Chân Võ Cảnh cửu đoạn, Liễu Mộng Nhi vốn cho là hắn may mắn, nhưng giờ lại có chút hoài nghi.

– Đúng là dựa vào thực lực của ngươi giết sao? Ta nhớ lúc chuyện xảy ra, thực lực của ngươi chưa tới Chân Võ Cảnh ngũ đoạn chứ?

Liễu Mộng Nhi nói.

– Có tin hay không tùy tỷ!

Trầm Tường không giải thích, vì hắn mượn lực lượng của Long Tuyết Di. Hắn cười cợt nói:

– Mộng Nhi tỷ, tỷ cũng nằm xuống đi, còn một đoạn đường rất dài đó!

Liễu Mộng Nhi hé miệng, dịu dàng nói:

– Có tin ta ném ngươi xuống hay không?

960 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 320: Hỏa Hồn Hồi Sinh — Mê Tiên Hiệp