Trước
Sau

Chương 319

Đại hội Đào Nguyên

Chương 319: Đào Nguyên thịnh hội

Toàn thân Lữ Kiệt sưng vù nằm trên mặt đất, nhưng vẫn chưa chết. Hắn căm hận nhìn Trầm Tường, ánh mắt tựa hồ muốn xé xác hắn, nhưng hiện tại hắn đã mất hết sức lực.

Trầm Tường quay lại, giẫm mạnh một cước lên đầu gối hắn, trực tiếp bẻ nát xương gối. Lữ Kiệt lần nữa thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết.

– Ngươi không phải thích bức người quỳ xuống sao? Ta liền để cho ngươi quỳ cũng không được quỳ!

Nói xong, Trầm Tường lại giẫm nát đầu gối bên kia của hắn. Thủ đoạn tàn bạo này khiến người ta tê cả da đầu, sống lưng lạnh toát. Những Chân truyền đệ tử trước đó kết giao với Lữ Kiệt đều không khỏi lùi lại xa, vừa rồi đã có một Doanh Thắng Khải bị Trầm Tường một quyền đánh bay, bọn họ không muốn nếm thử quyền đó.

– Trầm Tường... Ngươi là cẩu tạp chủng, nhất định không được chết tử tế... Ngươi đừng tưởng có thể giết được ta. Ta cho ngươi biết, ta là người được trưởng lão cùng chưởng giáo xem trọng... Ta là thể chất ba mạch, thiên phú của ta...

Không đợi hắn nói hết, Trầm Tường cười lớn, rút Thanh Long Đồ Ma Đao ra, vung đao chém thẳng vào cổ hắn. Mọi người rùng mình, nổi da gà. Lữ Kiệt quả thực là người có thiên phú rất tốt, giết loại đệ tử này, chưởng giáo nhất định sẽ trách tội.

Nhưng thì thế nào? Trầm Tường đã giết hắn, hơn nữa còn dùng lực lượng áp đảo, điều này chứng minh Trầm Tường còn thiên tài hơn hắn. Lẽ nào Thái Vũ môn sẽ phế bỏ Trầm Tường? Không thể nào. Huống chi đây là sinh tử chiến, không trách được ai.

Đám người Vân Tiểu Đao cảm giác những năm gần đây mình sống quá an nhàn. Thực lực ban đầu của họ và Trầm Tường xê xích không nhiều, nhưng giờ đây khoảng cách đã một trời một vực. Điều này khiến họ khẩn trương trở về Vương Bài Vũ viện khổ tu.

Trầm Tường ngay tại chỗ đốt cháy thân thể Lữ Kiệt. Hắn sớm cảm ứng được Cổ Đông Thần và Vũ Khai Minh ở xa quan sát. Bọn họ không ngăn cản, chính là ngầm đồng ý cách làm của hắn.

Sau khi vào Thái Vũ Huyền Cảnh, Trầm Tường bị Vũ Khai Minh kéo đến trụ sở, Cổ Đông Thần cũng có mặt.

– Tiểu sư thúc, thân thể ngươi thật cường đại! Chỉ bằng sức mạnh thể chất đã có thể đánh bại Chân Võ Cảnh tứ đoạn!

Cổ Đông Thần kinh thán nói.

– Đương nhiên rồi. Sư thúc ta trải qua rất nhiều gian khổ, không dối gạt các ngươi. Thân thể sư thúc ta bây giờ là Tiên Ma thân thể ngũ đoạn!

Trầm Tường ngồi trên ghế, bắt chéo chân, vô cùng đắc ý nói. Trước mặt sư điệt, đương nhiên phải uy phong một chút, miễn bị họ coi thường.

Nghe Trầm Tường nói, Cổ Đông Thần suýt làm rơi chén trà trong tay, khó tin nhìn hắn. Vũ Khai Minh cũng vậy.

Cổ Đông Thần chỉ biết thở dài. Năm đó sư phụ của hắn cũng không có yêu nghiệt như Trầm Tường.

– Đúng rồi, tiểu nha đầu kia sao không thấy tăm hơi? Ta rất nhớ nàng.

Trầm Tường hỏi. Đan trưởng lão vẫn chưa xuất hiện, khiến hắn vô cùng nhớ nhung.

– Sư muội nàng thường xuyên bế quan, hành tung phiêu hất, chuyện này nhiều người cũng biết.

Cổ Đông Thần đáp.

Vũ Khai Minh nói:

– Tiểu sư thúc, ngươi không phát hiện ra một chuyện sao?

Trầm Tường suy nghĩ một chút, lắc đầu:

– Chuyện gì? Ta không phát hiện.

– Đệ tử trong phái giảm đi rất nhiều, đặc biệt là Chân truyền đệ tử, bọn họ đều đi Đan Hương Đào Nguyên.

Cổ Đông Thần mỉm cười nói.

Trầm Tường hơi nhướng mày:

– Tại sao đều đi Đan Hương Đào Nguyên?

– Phiêu Hương thành trăm năm một lần đan dược thịnh hội sắp bắt đầu, còn ba tháng nữa. Nhưng hiện tại nơi này đã rất náo nhiệt. Đến thời điểm đó, ta cùng chưởng giáo lão đại đều sẽ đi, chưởng giáo môn phái khác có khả năng cũng sẽ đến.

Vũ Khai Minh giải thích.

Trầm Tường quả thực có nghe nói qua thịnh hội này. Mấu chốt của nó là thi đấu luyện đan, quy tụ rất nhiều Luyện đan sư trong Thần Vũ đại lục. Khác với lần trước Trầm Tường tham gia, quy mô lần này lớn hơn nhiều, người tham gia cũng có không ít Luyện đan sư nổi tiếng.

– Ngươi là luyện đan sư, hẳn nên đi xem. Ngươi đi bây giờ hay đi cùng chúng ta?

Cổ Đông Thần hỏi.

– Đương nhiên là đi bây giờ!

Trầm Tường đáp. Hiện tại nơi đó người tương đối đông, bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức đấu giá, hắn phải đi thu thập một ít dược liệu.

– Một mình ngươi có nguy hiểm không? Hiện tại không chỉ mấy môn phái chính đạo nhìn chằm chằm ngươi, ma đạo ngũ môn cũng hận ngươi thấu xương.

Cổ Đông Thần lo lắng nói.

– Ta mới không sợ!

Trầm Tường bất cần đời đáp. Hắn tự mình đi, rất nhanh sẽ đến nơi.

Đột nhiên, Cổ Đông Thần quay sang Vũ Khai Minh cười nói:

– Có người tới.

Trầm Tường hơi nhướng mày. Chỉ nghe Long Tuyết Di khanh khách cười:

– Là Mộng Nhi tỷ của ngươi tới, ở bên ngoài Thái Vũ Huyền Cảnh.

Vũ Khai Minh vội vã ra ngoài nghênh tiếp, mời Liễu Mộng Nhi vào. Trầm Tường cũng mặt dày muốn ở lại, hắn muốn biết Liễu Mộng Nhi đến làm gì.

Liễu Mộng Nhi mặc một bộ váy trắng, tóc dài xõa vai. Khuôn mặt trắng nõn nà kia toát lên vẻ lãnh diễm mà cao quý, khí chất thoát tục mang theo một loại ngạo khí vương giả khiếp người. Nữ nhân phong hoa tuyệt đại này khiến Trầm Tường âm thầm kinh thán. Hắn rất ít thấy Liễu Mộng Nhi trong dáng vẻ như vậy.

1,073 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 319: Đại hội Đào Nguyên — Mê Tiên Hiệp