Trước
Sau

Chương 30

Quyền Bạo Thiên Hổ

Chương 30: Thiên Hổ Bạo Sát Quyền

Linh Đan Các chủ chỉ biết khẽ thở dài. Bị người ta coi như món tiền đặt cược, hắn vô cùng khó chịu, nhưng nghĩ lại việc gia nhập Trầm gia cũng chẳng có gì thiệt thòi, không chừng còn có cơ hội trao đổi Địa Ngục Linh Chi cùng Trầm Tường.

– Ngươi lấy binh khí ra đi!

Dược Thiên Hoa đung đưa bảo kiếm trong tay, lạnh lùng nói.

Trầm Tường lắc đầu:

– Ta không dùng binh khí.

– Vậy thì đừng trách ta không khách khí.

Dược Thiên Hoa vung kiếm, bước chân thận trọng, mỗi bước đạp lên đài cao đều khiến mặt đất rung chuyển. Chỉ nhìn thôi đã biết công kích của hắn tràn ngập sức mạnh cuồng bạo.

Đêm đã khuya, nhưng mọi người chẳng hề buồn ngủ, trái lại vô cùng phấn khích vì hai thiên tài luyện đan sắp bắt đầu luận võ.

Nhiều người lầm tưởng luyện đan sư không mạnh mẽ, nhưng đây là suy nghĩ sai lầm. Muốn trở thành luyện đan sư chính hiệu, trước hết phải khống chế chân khí thuần thục, thần thức phải đủ cường đại để thao túng hỏa diễm và ứng phó với các tình huống nguy hiểm khi luyện đan.

Đôi khi, luyện đan sư còn phải tự mình đi hái thuốc, một việc vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa, họ sở hữu rất nhiều đan dược, nên thực lực tuyệt đối không yếu. Chỉ là đa số luyện đan sư có người bảo hộ, nên ít khi phải ra tay.

Nhìn thanh kiếm sắc bén đâm tới, Trầm Tường đột ngột đạp chân xuống, tung quyền ra. Chân khí màu xanh bao phủ cánh tay hắn, trong nháy mắt ngưng tụ thành hình một đầu hổ.

– Thiên Hổ Bạo Sát Quyền! Đứa nhỏ này đã bước vào Phàm Võ Cảnh tầng sáu!

Trầm Thiên Hổ kinh hô. Thiên Hổ Bạo Sát Quyền là võ công Linh cấp thượng thừa do hắn sáng tạo, uy lực như mãnh hổ bay nhào, kèm theo sức mạnh chân khí nổ tung.

Chỉ cần không mù đều có thể nhận ra Trầm Tường đã tiến vào Thần Thức cảnh. Hắn có thể dùng thần thức khống chế chân khí ngưng tụ thành hình thái, tạo thành đầu hổ, điều mà chỉ những người đạt Thần Thức cảnh mới làm được.

Mười sáu tuổi, không chỉ luyện chế được Tẩy Tủy Đan, mà còn nắm giữ thực lực Phàm Võ Cảnh tầng sáu. Thiên phú này ngàn năm khó gặp, chỉ có thể so sánh với Tiết Tiên Tiên của Tiết gia. Trong truyền văn, Tiết Tiên Tiên từng đánh với trưởng lão Tiết gia bất phân thắng bại. Dù chỉ là nghe đồn, nhưng nhiều người vẫn tin tưởng.

Thực lực của những trưởng lão kia đều ở Phàm Võ Cảnh tầng sáu trở lên, thân kinh bách chiến. Một thiếu nữ mười bốn, mười lăm tuổi có thể sánh ngang, thiên phú này chỉ sợ chỉ có Trầm Tường mới đủ tư cách so sánh.

Nắm đấm của Trầm Tường như mãnh hổ nổi giận, chân khí cuồng bạo xé toạc không khí, tạo ra từng đợt nổ vang. Kiếm mang phun ra nuốt vào, đâm thẳng vào thanh kiếm của đối phương.

Quyền và kiếm va chạm, khí thế uy mãnh cuồn cuộn bốn phía, thanh mang bùng lên. Thanh kiếm của Dược Thiên Hoa bị Trầm Tường chấn trực tiếp vỡ tan, phát ra tiếng động sắc bén.

Thế công của Thiên Hổ Bạo Sát Quyền không thể đỡ nổi, uy thế chân khí hừng hực kèm theo quyền kình cuồng bạo đập mạnh, ép tới mức Dược Thiên Hoa không thở nổi, cả người khó nhúc nhích.

– Dừng tay!

Dược gia trưởng lão chợt quát lớn, nhưng nắm đấm của Trầm Tường vẫn như sấm sét xung kích. Trong sự kinh ngạc của mọi người, thân thể Dược Thiên Hoa bay ra khỏi đài cao theo luồng cuồng phong, máu tươi bắn ra, hắn đã ngất đi.

Dược gia trưởng lão cùng mấy hộ vệ vội vàng bay lên, đón lấy Dược Thiên Hoa đang rơi xuống.

– Ngươi… Ngươi lại đánh hắn trọng thương như vậy!

Dược gia trưởng lão phẫn nộ quát, nhanh chóng nhét một viên đan dược vào miệng Dược Thiên Hoa, rồi giao cho hộ vệ, tự mình nhảy lên đài cao.

Trầm Tường chỉ một quyền đã đánh nát kiếm của Dược Thiên Hoa, khiến hắn trọng thương. Thực lực này khiến người ta thán phục. Tâm tình của các con cháu gia tộc càng thêm kích động, vì họ biết Trầm gia đã kết thù với Dược gia, và trưởng lão Dược gia vừa chuẩn bị ra tay với Trầm Tường.

Trầm gia trưởng lão cùng thống lĩnh chi nhánh đều rục rịch, nhưng bị Trầm Thiên Hổ ngăn cản. Hắn thấp giọng nói:

– Các vị đừng vội. Ta ở dưới xem kịch vui là được.

Sắc mặt Trầm Nhất Hàn hơi khó xử:

– Tiểu tử này ở Phàm Võ Cảnh tầng năm đã đánh bại ta, giờ hắn đã lên tầng sáu. Trưởng lão Dược gia tuyệt đối không chiếm được chút lợi nào.

Thực lực trưởng lão Dược gia chỉ ở Phàm Võ Cảnh tầng bảy. Trầm Tường mang thần công cùng Âm Dương thần mạch, đánh bại hắn cũng không khó.

Một người có tiềm lực lớn đồng nghĩa với tiền cảnh của gia tộc sẽ vô cùng rực rỡ. Dù Trầm gia đã cường đại, nhưng đối thủ trong bóng tối cũng không ít. Bây giờ, nhiều gia tộc có ý định gây rối sẽ phải thu liễm, đồng thời Trầm gia cũng có thể kết giao với các gia tộc khác để xây dựng quan hệ lợi ích.

– Thế nào? Hậu bối đánh không lại, lão bối tự thân xuất mã?

Trầm Tường cười lạnh, đôi nắm đấm thỉnh thoảng bắn ra những tia sét xanh. Điều này khiến nhiều người khiếp sợ. Chẳng phải Trầm Tường tu luyện hỏa diễm sao? Sao giờ lại dùng được chân khí sấm sét cuồng bạo?

Dược gia trưởng lão không ngốc, hắn nhận ra thực lực Trầm Tường không đơn giản như bề ngoài. Điều khiến hắn bất ngờ là cao thủ Trầm gia vẫn chưa ra tay. Điều này khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục, bị xem thường khi cao thủ Trầm gia cho rằng Trầm Tường có thể tự đối phó hắn.

Trầm Tường nhìn thẳng Dược gia trưởng lão, ánh mắt lạnh lùng:

– Dược gia trưởng lão, rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Muốn luận bàn với ta sao?

Luận bàn? Một lão bối gần trăm tuổi muốn luận bàn với một thiếu niên mười sáu tuổi? Chuyện này đúng là trò cười. Bất luận thắng thua, Dược gia trưởng lão đều mất mặt.

– Ngươi… Ngươi đã đả thương Thiên Hoa!

Dược gia trưởng lão cũng chẳng biết nói gì, vì lúc nãy hắn quá tức giận nên mới lao tới.

Trầm Tường chậm rãi nói:

– Vậy thì sao? Nếu ta không đánh hắn, kiếm của hắn đã đâm vào yết hầu ta! Ta không giết hắn đã là nhân từ rồi!

1,222 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 30: Quyền Bạo Thiên Hổ — Mê Tiên Hiệp