Trước
Sau

Chương 29

Xin mời kiểm tra (2)

Chương 29: Mời kiểm tra đi (2)

Dược Thiên Hoa cũng đang đợi Trầm Tường, trong lòng thầm kinh hỉ. Hắn cho rằng Trầm Tường chắc chắn sẽ thua, hắn rất nhanh sẽ giành được Huyết Linh Chi ngàn năm cùng Địa Ngục Linh Chi, hơn nữa còn có thể dương danh Nam Vũ quốc.

Trầm Tường không để người ta chờ lâu, hắn thở dài một hơi, nói:

– Cuối cùng cũng luyện xong rồi!

Thấy Trầm Tường lên tiếng, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, chỉ nghe Dược Thiên Hoa châm chọc:

– Thế thì sao? Ngươi chẳng phải vẫn sẽ thua sao!

Trầm Tường cười nhạt, xoa mồ hôi trên trán, nói:

– Ta luyện chế ra ba hạt Tẩy Tủy Đan, mời các vị kiểm tra!

Ba hạt Tẩy Tủy Đan!

Điều này khiến tất cả mọi người ngây người, khó có thể tin nổi. Bọn họ đều hoài nghi mình nghe lầm. Trầm Tường luyện chế ra lại là Phàm cấp trung phẩm Tẩy Tủy Đan, đây là đan dược quý giá hơn rất nhiều so với Linh Nguyên Đan kia!

– Không thể nào! Hắn mới mười sáu tuổi, tuyệt đối không thể luyện chế ra Tẩy Tủy Đan!

Linh Đan Các chủ hét lên đầy quái dị, một bên nhảy lên đài cao, một số trưởng lão khác cũng dồn dập bay nhanh lên. Trầm Thiên Hổ sớm đã đi tới bên cạnh Trầm Tường.

– Trầm Tường, hiện tại không phải lúc nói đùa.

Dược Thiên Hoa cũng không thể tin Trầm Tường có thể luyện ra Tẩy Tủy Đan, phần lớn mọi người ở đây cũng vậy.

Trầm Tường mặt lộ vẻ mỉm cười, hờ hững nói:

– Mời các vị kiểm tra đi!

Hai lò luyện đan đồng thời mở ra. Lò của Dược Thiên Hoa là năm viên dược hoàn màu xanh, còn lò của Trầm Tường là ba viên đan dược màu đen.

– Dược Thiên Hoa luyện chế ra năm hạt Linh Nguyên Đan, còn Trầm Tường... là ba hạt Tẩy Tủy Đan!

Một tên trưởng lão Trầm gia nói, giọng rất kích động. Trầm gia xuất hiện một thiên tài luyện đan, bất kỳ người Trầm gia nào cũng sẽ kích động như hắn.

Dược Thiên Hoa cùng các trưởng lão Dược gia nhìn ba viên đan dược đen thui kia, ngửi thấy hương đan dược, đây đúng là Tẩy Tủy Đan. Linh Đan Các chủ cũng cầm lên một viên để xem xét tỉ mỉ.

– Đây đúng là Tẩy Tủy Đan, hơn nữa phẩm chất rất tốt! Thật khó có thể tiếp thu! Một tiểu hài tử lại có thể luyện ra loại đan dược này.

Linh Đan Các chủ kinh thán liên tục, trên mặt là thần tình phức tạp. Đột nhiên hắn cảm giác mình sống bảy tám mươi năm qua đều là uổng phí.

Trong quảng trường dâng lên một trận kinh hô. Sau khi được xác nhận, mọi người khiếp sợ không gì sánh nổi. Bọn họ tận mắt nhìn xem quá trình luyện đan, Trầm Tường xác thực không có làm trò gì, đúng là luyện ra Phàm cấp trung phẩm Tẩy Tủy Đan!

Việc Trầm Tường không có linh mạch sớm đã bị người ta quên lãng, lúc này hắn trong lòng mọi người chính là một luyện đan sư tiềm lực to lớn!

Mặt Dược Thiên Hoa xám như tro tàn, trên gương mặt tuấn tú kia tràn ngập phẫn nộ, đố kị và hung tàn. Nếu có thể, hắn hận không thể giết chết Trầm Tường, bởi vì hắn cảm thấy thua Trầm Tường là một loại sỉ nhục.

– Đánh cược thua! Lấy đồ vật ra!

Trên mặt Trầm Tường mang nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong mắt Dược Thiên Hoa đó là sự khinh miệt và cười nhạo, khiến lòng hắn phẫn hận không ngừng.

Trưởng lão Dược gia run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận. Chỉ vì thua cuộc mà tức giận, Dược gia bọn họ không chỉ thua vật chất, còn thua danh tiếng. Thiên tài Dược gia bọn họ lại không bằng một người không có linh mạch của Trầm gia.

Trưởng lão Dược gia rất miễn cưỡng giao tiền cược cho Trầm Tường.

Thú Đan ngàn năm to bằng trứng gà, trông giống như một viên lục bảo thạch, lưu động bên trong đều là tinh nguyên của yêu thú ngàn năm. Thiên Văn Quả kia lớn như quả táo, cầm lên rất nặng, nắm trong tay có thể cảm nhận năng lượng ẩn chứa bên trong.

Đạt được hai loại tài liệu luyện đan trân quý này, trong lòng Trầm Tường thầm mừng. Nếu luyện thành đan dược, thực lực của hắn có thể tăng lên rất nhanh.

– Trầm Tường, ta muốn luận võ với ngươi!

Dược Thiên Hoa rút bảo kiếm bên hông ra, đằng đằng sát khí nói.

Trầm Tường có thể đánh bại Phàm Võ Cảnh thất tầng, Dược Thiên Hoa tự nhiên không thể thắng, vì thế người Trầm gia cũng cực kỳ yên tâm.

Trầm Thiên Hổ khẽ thở dài:

– Người trẻ tuổi, tuyệt đối đừng tự đại, bằng không sẽ chịu thiệt.

Lúc này tâm tình Trầm Thiên Hổ hết sức kích động. Con trai mình chẳng những có thể luyện ra Tẩy Tủy Đan, còn kiếm được hai phần tài liệu luyện đan trân quý.

– So thì so. Nếu như thương gân động cốt, cũng đừng trách ta, dù sao quyền cước không có mắt.

Trầm Tường chậm rãi nói. Trưởng lão Trầm gia cùng Trầm Thiên Hổ đã lui về một bên.

Trưởng lão Dược gia có chút bận tâm. Hắn sống mấy chục năm, nhìn ra Trầm Tường bất phàm, không phải kẻ bất lực không có linh mạch như trong truyền thuyết.

– Thiên Hoa, ngươi có nắm chắc thắng hắn không?

Dược gia trưởng lão trầm giọng hỏi.

– Mười phần nắm chắc. Ta là Phàm Võ Cảnh ngũ tầng, hơn nữa đều tu luyện võ công thượng thừa.

Dược Thiên Hoa nén giận nhìn Trầm Tường, hận không thể giết chết hắn.

– Được. Chỉ là đơn giản luận bàn, ngươi đừng lấy tính mạng hắn. Dù sao chúng ta đều đang ở trong Trầm gia.

Dược gia trưởng lão nói xong liền rời khỏi đài cao.

Trầm Tường cảm thấy có chút buồn cười. Trước đó người khác cho rằng hắn không thể luyện chế ra Tẩy Tủy Đan, hiện tại Dược Thiên Hoa lại cho rằng thực lực hắn rất yếu.

– Nếu như tỷ thí, vậy phải có chút tiền đặt cược mới được?

Trầm Tường cười lớn nói.

Thấy Dược Thiên Hoa không nói gì, Trầm Tường biết Dược gia đã đánh cược không nổi.

Trầm Tường cười nói:

– Nếu như ngươi thắng, Thú Đan ngàn năm cùng Thiên Văn Quả sẽ trả lại cho các ngươi. Nếu như thua, Linh Đan Các Các chủ phải gia nhập Trầm gia chúng ta, trở thành luyện đan sư của Trầm gia, hơn nữa ta còn muốn một nửa linh dược của Linh Đan Các. Như thế nào?

Linh Đan Các trở thành sản nghiệp của Dược gia, đã nói lên Các chủ bị Dược gia lôi kéo. Các chủ Linh Đan Các ở phương diện luyện đan cũng có trình độ nhất định, vì thế Trầm Tường muốn kéo người này về Trầm gia.

– Không thành vấn đề! Linh Đan Các là sản nghiệp của Dược gia chúng ta.

Dược gia trưởng lão đáp ứng rất sảng khoái. Dưới cái nhìn của hắn, chỉ là một người luyện đan cùng một ít linh dược mà thôi. Dược gia bọn họ không thiếu những thứ này, huống chi Dược Thiên Hoa có mười phần nắm chắc sẽ thắng.

1,314 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 29: Xin mời kiểm tra (2) — Mê Tiên Hiệp