Chương 265
Ứng viên
Chương 265: Ứng cử viên
Trên cây Cửu Dương Liệt Diễm Quả vẫn còn hai trái, vì thế Đan trưởng lão có thể xác định đây không phải do Trầm Tường vừa trồng ra.
Nàng vừa bế quan xuất quan, đối với chuyện bên ngoài cũng không rõ, bằng không chỉ cần hỏi thăm một chút, đã không cần phải hỏi Trầm Tường.
– Ngươi phải giữ bí mật, không được nói cho người khác!
Trầm Tường dặn dò.
– Chuyện này đương nhiên, chúng ta biết nhiều bí mật của đối phương, điểm này không cần ngươi nhắc nhở.
Trầm Tường cười hì hì:
– Đây là ta cấy ghép lại từ Dược Vương sơn, phỏng chừng bây giờ Lữ gia kia đã đi tìm ta ở xung quanh.
Đan trưởng lão sửng sốt, Trầm Tường lại đi tịch thu Lữ gia? Nàng biết thực lực Lữ gia cũng không kém, tuyệt đối không thể để Trầm Tường lấy đi nhiều đồ vật như vậy.
– Ta sẽ gia cố trận pháp nơi này! Nhanh đi ra ngoài đi, chưởng giáo lão đại đang tập hợp đệ tử thực lực trên Chân Võ Cảnh.
Đan trưởng lão nói.
Hóa ra Đan trưởng lão này bị Cổ Đông Thần gọi ra, Trầm Tường ở phía sau lưng nàng, rời khỏi Thái Đan Vương Viện.
Nơi tập hợp là một mảnh đất trống bên trong Huyền Cảnh. Trên đường đi, Trầm Tường đã nhìn thấy đám người Vân Tiểu Đao, khí sắc của họ rất tốt, vừa nhìn đã biết bọn họ lại có vận may.
– Lão Chu, có phải ngươi lại gặp may mắn gì không?
Trầm Tường cười hỏi.
– Không kém bao nhiêu đâu, chỉ là ta hoàn thành một nhiệm vụ cao cấp rất dễ dàng.
Chu Vinh cười nói, hắn là một người làm ăn, nhìn vấn đề này rất chính xác, đương nhiên cũng cần một ít vận may.
– Trầm đại ca, lần này chưởng giáo triệu tập Chân Võ Cảnh như chúng ta, xem ra là muốn khai chiến cùng ma đạo. Đúng rồi, Lữ gia lại treo giải thưởng năm triệu tinh thạch cho ngươi, giá trị bản thân ngươi lại tăng!
Vân Tiểu Đao nói với vẻ bội phục:
– Lúc nào ta mới có thể khiến người khắp thiên hạ treo giải thưởng, đó mới là chuyện phong quang cỡ nào!
Trầm Tường lắc đầu cười, Lữ gia không treo giải thưởng cho hắn mới là chuyện lạ, hắn đã triệt để phá hủy căn cơ của người ta.
– Trầm Tường, ngươi làm gì với Lữ gia? Tại sao bọn họ lại đột nhiên treo giải thưởng cho ngươi nhiều như vậy? Trước đó ngươi giết trưởng lão Lữ gia, bọn họ cũng không treo giải thưởng!
Từ Vĩ Long hỏi.
Trầm Tường cười nói:
– Không làm gì cả, ta chỉ đi Lữ gia quay một vòng!
Thấy nụ cười kia của Trầm Tường, đám người Vân Tiểu Đao liền hiểu rõ “quay một vòng” là ý gì. Từ mức giải thưởng Lữ gia treo cho Trầm Tường, có thể thấy hắn chắc chắn vơ vét được một khoản rất lớn.
– Trầm Tường, chia hoa hồng đi, ta là người giúp ngươi điều tra tư liệu Lữ gia!
Chu Vinh vội vàng nắm lấy cánh tay Trầm Tường. Trầm Tường đưa cho hắn một hộp ngọc.
Chu Vinh vội vàng mở ra, nhất thời phát ra tiếng kêu quái dị, cả khuôn mặt đầy kinh ngạc và hưng phấn. Nhưng rất nhanh, hắn liền đậy hộp ngọc lại, bình tĩnh trở lại, giả vờ như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, bởi vì Trầm Tường cho hắn hai hạt Trúc Cơ đan.
– A, nếu như ta có thể có nhiều hơn tỷ tỷ muội muội một chút thì tốt rồi!
Chu Vinh than thở. Trong mắt hắn, Trầm Tường chính là một nhà giàu mới nổi, hơn nữa rất hào phóng, sảng khoái.
Dù thực lực của Vân Tiểu Đao và Từ Vĩ Long trong cùng lứa đều rất tốt, nhưng Trầm Tường cảm thấy bọn họ vẫn còn chênh lệch một chút, vì vậy cũng cho mỗi người hai hạt Trúc Cơ đan, giúp bọn họ nhanh chóng tăng thực lực.
Khi Vân Tiểu Đao và Từ Vĩ Long mở hộp ngọc ra, họ cũng kinh ngạc không kém gì Chu Vinh. Bọn họ đương nhiên biết Trầm Tường cũng cho Chu Vinh hai hạt Trúc Cơ đan, vừa ra tay đã là sáu hạt, điều này khiến họ vô cùng kinh ngạc. Lẽ nào Trầm Tường cũng nhặt được rất nhiều Trúc Cơ đan?
– Khà khà, tổng cộng 500 ngàn tinh thạch, các ngươi có mua không?
Trầm Tường cười nói. Để bọn họ yên tâm, Trầm Tường cũng phải thu hồi một chút tinh thạch.
– Ngươi có bao nhiêu ta muốn bấy nhiêu!
Chu Vinh vội vàng hô.
– Lăn!
Vân Tiểu Đao cười mắng:
– Đương nhiên mua, nhưng có thể giảm bớt một chút không?
– Ngươi lại cò kè với ta, quả nhiên là gần mực thì đen!
Trầm Tường nhìn Chu Vinh, cười nói.
Chu Vinh bĩu môi:
– Cái gì gần mực thì đen, đây là thói quen tốt.
Còn Từ Vĩ Long rất gọn gàng lấy ra 500 ngàn tinh thạch giao cho Trầm Tường, hắn khẽ thở dài:
– Đây cũng là ta vừa tích góp lại, lập tức đã không còn.
Trúc Cơ đan của Trầm Tường đối với bọn họ rất hữu dụng, giúp họ nhanh chóng thu nạp lượng lớn chân khí.
Sau khi bọn họ đi vào một sân lớn, thấy chừng trăm người đang tụ tập. Những người này đều là Chân Võ Cảnh mà Thái Vũ môn có thể triệu tập được. Toàn bộ Thái Vũ môn cũng chỉ có hơn trăm Chân Võ Cảnh, vì vậy Chân Võ Cảnh trên Thần Vũ đại lục cũng không nhiều. Lần trước Trầm Tường ở trong Huyền Vũ Huyền Cảnh diệt hơn trăm người, tác động khổng lồ như vậy, đến nay vẫn khiến người ta cảm thấy chấn động.
– Mấy ngày trước, môn phái chính đạo chúng ta và môn phái ma đạo đã đàm phán có kết quả! Nhưng cũng có một điều kiện, đó là hẹn gặp ở Nam Hoang khai chiến. Người tham chiến phải là dưới Chân Võ Cảnh ngũ đoạn. Người tiến vào Nam Hoang sẽ đối mặt với sinh tử tranh đấu, ở trong sơn mạch Nam Hoang hai tháng. Cuối cùng, đệ tử bên nào may mắn còn sống sót nhiều nhất sẽ là người thắng lợi!
Cổ Đông Thần nói.
Vũ Khai Minh nói tiếp:
– Chính đạo môn phái phải phái ra năm mươi tên đệ tử, đệ tử ma đạo cũng như vậy. Thái Vũ môn chúng ta cần phải phái ra mười tên đệ tử.
Trước đó Chân Vũ môn và Thú Vũ môn tổn thất nặng nề, vì vậy không thể phái ra quá nhiều. Mà Thái Vũ môn là đệ nhất đại môn phái của Thần Vũ đại lục, đương nhiên phải phái nhiều đệ tử hơn.
– Môn phái Ma đạo muốn chứng minh bọn họ bên trong Ma châu nhỏ bé cũng có tiềm lực rất lớn. Vì vậy, một khi bọn họ thắng lợi, chính đạo chúng ta phải cung cấp lượng lớn tài nguyên cho bọn họ. Nếu ma đạo lớn mạnh, sẽ gây ra uy hiếp rất lớn cho chính đạo chúng ta.
Vũ Khai Minh nói với giọng điệu trầm trọng.
– Dưới Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, bao gồm cả ngũ đoạn đều có thể tham gia. Các ngươi ai đi? Chiến đấu này vô cùng nguy hiểm, hơi bất cẩn một chút là sẽ chết.