Chương 264
Thề Đánh Cược, Thua Chịu
Chương 264: Nguyện đánh cược, chịu thua
Tô Mị Dao cắn môi. Mấy ngày qua nàng luôn tươi cười, nhưng giờ đây nụ cười đã tắt lịm, thay vào đó là sắc mặt đỏ bừng.
– Sư tỷ, bây giờ phải làm sao đây? Ta... Ta có chút sợ!
Tô Mị Dao tựa vào lồng ngực Bạch U U, giọng nói run rẩy.
– Không nhận là được!
Bạch U U tuy không cười, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ trêu chọc trước nỗi khổ của người khác.
– Không được, sẽ bị tên nhóc này xem thường chết mất.
Tô Mị Dao lắc đầu, vẻ mặt lo lắng.
– Vậy thì hôn môi với hắn đi!
Khóe miệng Bạch U U nhếch lên, nụ cười tuy hơi cứng ngắc nhưng lại vô cùng mỹ lệ.
Khuôn mặt Tô Mị Dao càng thêm đỏ rực. Nàng không ngờ Bạch U U lại có thể thốt ra lời như vậy, liền gắt giọng:
– Sư tỷ, ngươi đang cười ta hả?
– Đây là ngươi tự chuốc lấy! Ngược lại, ngươi bình thường thân thiết với tên nhóc đó như vậy, hôn môi với hắn cũng có gì đâu. Ngươi không phải đã nói mình thích hắn sao? Chỉ là thực lực của hắn hơi yếu một chút thôi.
Bạch U U thản nhiên đáp.
Nghe vậy, Tô Mị Dao bỗng nghe thấy tiếng cười khẩy đầy trêu chọc của Trầm Tường vang lên.
– Mị Dao tỷ, ta đã luyện xong Nguyên Thần đan rồi. Tỷ mau đi tắm rửa, ăn mặc thật đẹp rồi ra đây hôn ta!
Trầm Tường mở lò luyện đan, lấy ra viên Nguyên Thần đan tỏa ánh sáng vàng kim lấp lánh. Viên đan dược tinh xảo đặc sắc, bên trong còn có một luồng bạch quang như hỏa diễm đang nhảy nhót, vô cùng mỹ lệ.
Tô Mị Dao bước ra, nàng chỉ mặc vội một chiếc váy trắng, tóc tai cũng chưa chải chuốt chỉnh tề, nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng đến dung mạo của nàng, ngược lại còn tăng thêm vài phần mị lực. Nàng khẽ cắn môi, trên gương mặt kiều diễm hiện lên vẻ bất đắc dĩ. Khi thấy Trầm Tường cười xấu xa, nàng không khỏi hừ nhẹ một tiếng.
– Mị Dao tỷ, ta là người rất có kinh nghiệm, đừng lo lắng ta sẽ cắn phải lưỡi của tỷ. Ngược lại, tỷ đừng cắn ta là được!
Trầm Tường cười cợt, tiến lại gần Tô Mị Dao.
Tô Mị Dao liếc nhìn viên Nguyên Thần đan. Trầm Tường thực sự đã luyện chế thành công, hơn nữa còn là phẩm chất thượng thừa. Điều này khiến nàng trong lòng thầm tuyệt vọng.
– Phái... phải bắt đầu như thế nào?
Sắc mặt Tô Mị Dao hơi ửng hồng, nàng thấp giọng hỏi.
– Ngẩng đầu, ưỡn ngực, nhắm mắt lại. Những chuyện khác cứ giao cho ta!
Trầm Tường liếm môi, cười khẩy đáp.
Tô Mị Dao khẽ rên lên một tiếng, rồi nhắm mắt, ngẩng đầu hướng về phía Trầm Tường. Tim nàng đập thình thịch, vô cùng khẩn trương, đặc biệt là khi cảm giác được Trầm Tường đang chậm rãi tiến lại gần.
Trầm Tường nhìn vẻ đẹp phong tình vạn chủng trước mắt, hắn không khỏi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Tô Mị Dao, cảm nhận sự trắng nõn mịn màng. Lông mi Tô Mị Dao khẽ run lên, nàng hừ nói:
– Nhanh lên một chút, đừng sờ lung tung!
Trầm Tường lặng lẽ cười, đưa đầu tới gần, chậm rãi cúi xuống. Đồng thời, hắn ôm lấy thân hình mềm mại của Tô Mị Dao vào lòng. Thân thể Tô Mị Dao khẽ run lên một cái nhưng vẫn bị Trầm Tường ôm chặt. Ngay lúc nàng vừa định mở miệng nói gì, đôi môi nhỏ nhắn hình trái anh đào đã bị Trầm Tường chặn lại.
Tô Mị Dao chỉ cảm thấy lưỡi nóng hổi của Trầm Tường hấp tấp luồn vào, cạy đôi môi ngọc ra, đưa vào bên trong tìm kiếm chiếc lưỡi thơm tho của nàng. Lúc này, cả khuôn mặt mỹ lệ của nàng đỏ bừng, tim đập cực nhanh. Trầm Tường cũng vậy, chỉ khác là hắn cảm thấy kích động và hưng phấn, còn Tô Mị Dao là ngượng ngùng và khẩn trương.
– Đưa lưỡi qua đây, nguyện đánh cược thì chịu thua nha!
Trầm Tường dùng thần thức truyền âm vào tai nàng.
Tô Mị Dao rất không tình nguyện đáp lại, nhưng khi chiếc lưỡi thơm tho của nàng quấn quýt cùng Trầm Tường, thân thể nàng không khỏi khẽ run lên. Một loại sảng khoái khó tả lan tỏa từ đầu lưỡi, chảy khắp toàn thân, khiến nàng không khỏi tham lam mút vào...
Một cảm giác kỳ dị mà tuyệt vời khiến hai người bất giác chìm đắm. Họ hôn nhau ngày càng gấp gáp, hơi thở trở nên thô trọng, thân thể càng lúc càng nóng lên, dòng nước ấm kỳ lạ chảy nhanh trong cơ thể cả hai...
Chìm đắm trong cảm giác tuyệt vời, hai người không hay biết thời gian trôi qua. Không biết đã bao lâu, Long Tuyết Di bỗng kêu lên:
– Có người tới!
Lúc này, Trầm Tường mới luyến tiếc buông Tô Mị Dao ra. Tô Mị Dao cũng rời khỏi vòng tay Trầm Tường, nàng nhìn Trầm Tường, ánh mắt mê ly mà mỹ lệ, trong con ngươi tràn đầy vẻ phức tạp. Nàng cúi đầu, khẽ rên lên một tiếng rồi tiến vào trong giới chỉ.
Trầm Tường cười hì hì, liếm môi, cảm nhận dư vị còn sót lại.
Sau khi trở về giới chỉ, Tô Mị Dao ngồi trên giường, không nói gì, cúi đầu suy nghĩ điều gì đó. Trên mặt nàng còn vương nét hồng hào nhàn nhạt, khiến Bạch U U nhìn không hiểu ra sao.
– Trầm Tường, hôn môi là kiểu gì? Có ngon không? Ta muốn thử xem!
Long Tuyết Di đột nhiên hỏi, giọng nói tràn đầy hiếu kỳ.
– Ăn cái đầu ngươi đi, cả ngày chỉ biết có ăn thôi? Tiểu hài tử biết cái gì, đây là chuyện của người lớn!
Trầm Tường cười mắng.
– Hừ, ta ở trong trứng hàng ngàn, hàng vạn năm, mới là ngươi tiểu hài tử!
Long Tuyết Di nũng nịu đáp.
Trầm Tường bước ra khỏi mật thất, đi tới Dược viên hắn mới kiến tạo, liền thấy Đan trưởng lão đang ngơ ngác đứng dưới gốc cây Cửu Dương Liệt Diễm Quả.
Thấy Trầm Tường đi tới, Đan trưởng lão đột ngột quay người lại, vội vàng hỏi:
– Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Trầm Tường vò đầu, cười nói:
– Những thứ này cũng không tệ chứ!
Đan trưởng lão hừ lạnh:
– Phí lời. Ngũ Sắc Liên Hoa, Cửu Dương Liệt Diễm Quả thụ, Hỏa Hồn thảo, Thăng Hồn thảo, Linh Thần hoa, Kim Linh quả thụ, Thiên Văn quả thụ... cái nào không phải đồ tốt? Thành thật nói ra, ngươi rốt cuộc làm ra chúng từ đâu?