Chương 248
Bị bại lộ thân phận
Chương 248: Bại lộ thân phận
Khi Trầm Tường đến nơi, từ Thanh trưởng lão, hắn biết được người trú thủ tại đây là Đan Nguyên, một tu sĩ Chân Võ Cảnh ngũ đoạn. Tuy nhiên, lúc này Đan Nguyên lại đang bị thương. Trầm Tường đưa cho hắn một hộp Bạch Ngọc Tán, loại bảo vật có thể trợ giúp chữa thương.
Đan Nguyên cảm kích nói:
– Ta vừa nãy đã nghe thấy động tĩnh, biết bên ngoài có chiến đấu. Hiện tại bên ngoài thế nào rồi?
Đan Nguyên nhận ra Lãnh U Lan, hơn nữa hắn đã cầu viện về Thái Vũ môn, nên biết hiện tại đã có người đến giúp đỡ họ.
Trầm Tường đáp:
– Sự việc đã giải quyết. Bất quá, ta khó mà đoán được sau này bọn họ có quay lại hay không. Chuyện này hẳn là do Ma Dương tông cùng Ngạo Kiếm tông liên hợp làm ra. Ta sẽ về thông báo cho nội môn trưởng lão, để họ phái người mạnh hơn đến giải quyết triệt để.
Đột nhiên, một người chạy vào báo:
– Đan lão đại, bên ngoài có người của Ngạo Kiếm tông đến, bọn họ nói muốn tìm ngươi nói chuyện.
Đan Nguyên hơi sững sờ, nói:
– Chúng ta ra ngoài xem xét một chút!
Trong mắt Đan Nguyên, Trầm Tường là người mạnh hơn hắn, bằng không cũng không thể giải quyết được những tên Ma Dương tông bên ngoài kia.
– Người Ngạo Kiếm tông chẳng phải không quản chuyện này sao?
Trầm Tường hỏi.
– Cũng không hẳn. Chỉ là Ngạo Kiếm tông đang nội đấu, bọn họ không có thời gian rảnh để quản người khác. Bất quá, Ngạo Kiếm tông có một thống lĩnh Bắc Biên cấu kết với Ma Dương tông, nên bọn họ không thể không đến. Tuy Ngạo Kiếm tông kiêu ngạo, nhưng cũng không muốn trên lưng bị bêu danh là cấu kết với Ma môn.
Lãnh U Lan giải thích.
Mấy người Trầm Tường đi đến một sơn động khá đơn sơ. Nhìn thấy vài người bên hông mang kiếm, trên vỏ kiếm tràn đầy bảo thạch quý giá, loè loẹt những tia hào quang đẹp mắt. Mấy người này đều ăn mặc hoa lệ, trên mặt đầy vẻ ngạo khí, đều là thanh niên, vừa nhìn đã biết là đệ tử của Ngạo Kiếm tông.
– Đan Nguyên, chúng ta lại gặp mặt!
Một thanh niên lạnh nhạt nói. Thấy Đan Nguyên đi tới, hắn vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không đứng dậy, vô cùng ngạo mạn, khiến Trầm Tường cùng Lãnh U Lan nhìn thấy mà cảm thấy khó chịu.
Đan Nguyên cũng có chút căm tức, nhưng vì thường xuyên giao thiệp với người Ngạo Kiếm tông, hắn đã quen thuộc từ lâu.
– Lãnh U Lan!
Thanh niên kia đột nhiên thấy một mỹ nhân tóc bạc phía sau, không khỏi kinh hô lên.
– Cam Cửu Kiếm, ngươi tới làm gì?
Lãnh U Lan nói một cách lạnh lùng, mặt đầy sương lạnh, cho thấy nàng đối với thanh niên tên Cam Cửu Kiếm này vô cùng phản cảm.
Trầm Tường đánh giá Cam Cửu Kiếm. Tuy hình dáng tuấn tú, nhưng vẻ ngạo mạn của hắn khiến người ta căm ghét.
Cam Cửu Kiếm cũng không chú ý đến Trầm Tường, bởi vì Trầm Tường trông giống như một trung niên bình thường. Lúc này, sự chú ý của hắn đều đặt trên người Lãnh U Lan, bốn đệ tử Ngạo Kiếm tông khác cũng vậy.
Mặc dù nơi đây đơn sơ, nhưng vẫn rất sáng sủa, ai nấy đều thấy được vẻ không cao hứng của Lãnh U Lan. Nàng không thích có người không chút kiêng kỵ nhìn mình như thế, đương nhiên, ngoại trừ Trầm Tường.
– Không hổ là nữ trung hào kiệt đại danh đỉnh đỉnh, dĩ nhiên giải quyết hơn trăm người Ma Dương tông rồi!
Cam Cửu Kiếm nói đến đây, trong mắt cũng hiện lên một vệt kinh ngạc, bọn họ vốn cho là như vậy.
– Cam Cửu Kiếm, ngươi tới nơi này lẽ nào chỉ để thả những xú thí này thôi sao? Ngươi làm ta buồn nôn, ngươi khẩn trương thả rắm xong thì cút đi!
Lãnh U Lan không cho Cam Cửu Kiếm chút mặt mũi nào, lớn tiếng quát.
Điều này làm Trầm Tường âm thầm cười, tác phong hành sự của Lãnh U Lan rất phóng túng, trong ngôn ngữ cũng rất thô lỗ.
Cam Cửu Kiếm sửng sốt, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, sau đó nhìn Đan Nguyên nói:
– Đan Nguyên, ta cũng không dài dòng. Tuy Lãnh U Lan tạm thời giúp các ngươi giải trừ nguy cơ, nhưng Ma Dương tông sẽ không giảng hòa. Chỉ cần ngươi nguyện ý cùng khai thác vùng mỏ này, Ngạo Kiếm tông chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi không có chuyện gì!
Đám người Trầm Tường đều nhíu mày. Ngạo Kiếm tông này rõ ràng đang áp chế bọn họ. Đan Nguyên vừa muốn cự tuyệt, liền nghe Trầm Tường lạnh lùng hét lên:
– Không được!
Cam Cửu Kiếm nhìn về phía Trầm Tường, cười lạnh nói:
– Tiểu lâu la từ đâu tới, chán sống rồi sao? Không nhìn thấy chúng ta đang nói chuyện sao? Lúc nào đến phiên loại gia hỏa như ngươi xen mồm...
Hắn vừa nói đến đây, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi. Bởi vì Trầm Tường đột nhiên biến mất. Hắn phản ứng cũng rất nhanh, nhưng đã chậm một bước. Một trận gió kéo tới, mọi người chỉ nghe thấy "đùng đùng" hai tiếng, Trầm Tường mạnh mẽ tát Cam Cửu Kiếm hai bạt tai.
Gò má Cam Cửu Kiếm nóng rát, bị đánh cho lăn ra khỏi ghế, khóe miệng chảy ra máu tươi. Trầm Tường ra tay rất nặng.
– Ngươi... Ngươi...
Cam Cửu Kiếm nói không ra lời. Người trong nháy mắt có thể cho hắn hai bạt tai, cũng có thể trong nháy mắt lấy mạng hắn. Thực lực như vậy vượt xa hắn rất nhiều.
– Ta muốn quyết đấu cùng ngươi! Đệ tử Ngạo Kiếm tông chúng ta tuyệt đối không thể bị người sỉ nhục!
Cam Cửu Kiếm bỗng nhiên lùi về sau vài bước, khắp khuôn mặt là vẻ giận dữ. Chỉ thấy hắn từ bên trong vỏ kiếm đẹp mắt kia chậm rãi rút ra một trường kiếm loè loẹt hàn quang.
Thanh kiếm này vừa ra khỏi vỏ, một cỗ sát khí tràn ngập, khiến lòng người kinh hãi không ngớt.
– Ngạo Huyết kiếm, xếp hạng thứ nhất trong thất đoạn Linh khí!
Lãnh U Lan nói, vội vàng đi tới bên người Trầm Tường.
Cam Cửu Kiếm thấy Lãnh U Lan cùng Trầm Tường thân mật như vậy, càng trở nên tức giận hơn, cười lạnh nói:
– Đến quyết chiến đi!
– Chân Võ Cảnh tứ đoạn!
Trầm Tường nói một cách lạnh lùng.
– Không sai, ta là Chân Võ Cảnh tứ đoạn, năm nay ta mới hai mươi lăm tuổi!
Cam Cửu Kiếm ngạo nghễ nói.
– U Lan, muội lui ra, ta đến gặp gỡ gia hỏa này! Cho hắn biết cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên.
Trầm Tường nhếch miệng nở nụ cười.
Cam Cửu Kiếm hừ một tiếng:
– Ngươi xác thực so với ta mạnh hơn một chút, nhưng ta dùng thanh kiếm này, ngươi nhất định sẽ bại!
Lãnh U Lan có chút bận tâm, nhưng nàng vẫn lui ra. Người trong tiểu sảnh cũng không ít, bọn họ đều đang hiếu kỳ vì sao Lãnh U Lan ở Băng Phong cốc lại có quan hệ thân mật như thế với một cường giả Thái Vũ môn.