Chương 247
Ngạo Kiếm Tông
Chương 247: Ngạo Kiếm Tông
Đại hán kia điên cuồng gào thét tên của vài người, Trầm Tường đoán đó chính là những kẻ đã bị hắn dùng Ma Nỏ sát hại. Dù đại hán kia có gào thét thế nào, cũng không có ai từ trong những chiếc lều kia bước ra.
Những chiếc lều vải nơi đây đều bị sóng khí bạo phát trong chiến đấu thổi ngã. Khi nhận ra những người kia đã sớm bị chém giết, đại hán kia nhất thời giận dữ, quay sang bổ một đao về phía Lãnh U Lan. Nhưng Lãnh U Lan đã ung dung tránh qua, khiến hắn vừa giận vừa vội.
Trầm Tường bị một đám người vây quanh, phần lớn là Phàm Võ Cảnh thập tầng và Chân Võ Cảnh nhất đoạn. Tuy nhiên, trong mắt Trầm Tường, đám người này chẳng khác nào chuyện vặt.
– Mọi người cùng nhau tiến lên!
Một người trung niên hét lớn. Hắn vừa bước ra một bước, cánh tay Trầm Tường chợt tràn ra một trận kim quang. Hắn cách không đánh ra một quyền, một nắm đấm khổng lồ do chân khí vàng kim ngưng tụ ầm ầm lao tới. Một cỗ sát khí nghẹt thở bao phủ đám người kia, khiến họ rơi vào hoảng sợ.
Trầm Tường một quyền lại một quyền đánh ra. Từng nắm đấm do chân khí ngưng tụ mang theo sóng khí mãnh liệt, tựa như cuồng phong sóng lớn cuồn cuộn cuốn tới, hất tung từng lớp bùn đất. Nắm đấm va vào thân thể đối phương, ầm ầm nổ tung, tiếng động chấn động bát phương, vô cùng đáng sợ.
Trên tường thành đã đứng đầy người. Họ trợn mắt há hốc mồm nhìn hai nam nữ dưới kia với những đòn công kích sắc bén. Dù bản chất chân khí khác nhau, nhưng đều bá đạo uy mãnh, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Từng tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp thâm sơn, khiến lòng người sợ hãi. Công kích của Trầm Tường vô cùng hung tàn, những kẻ bị Bạch Hổ Thần Quyền tràn ngập sát phạt bắn trúng, không chết thì cũng trọng thương.
Đây chính là thực lực của võ giả siêu cường sao? Người trên tường thành kinh ngạc nhìn Trầm Tường. Quyền pháp kia khiến người ta sợ run, tim lạnh ruột rét. Một quyền có thể đánh người tan thành mây khói, loại sức mạnh này khiến họ đều hít một ngụm khí lạnh. Trong lòng họ thầm vui vẻ, vì rốt cuộc đã có người đến cứu họ.
Những đệ tử Ma Dương Tông kia đột nhiên cảm thấy mình chẳng xứng đáng là đệ tử Ma môn. Trong mắt họ, Trầm Tường tựa như Ma thần. Không ít Phàm Võ Cảnh thập tầng đều bị quyền pháp hung tàn của hắn dọa sợ. Nơi đây không chỉ phảng phất mùi máu tươi, mà còn có từng trận mùi hôi thối.
Ban đầu gần trăm người, giờ chỉ còn lại chưa đầy ba mươi. Đám người này hoảng loạn bỏ chạy, kinh hô thất thanh. Trầm Tường vẫn chưa công kích, nhưng họ đã bị dọa đến hét rầm lên.
Trầm Tường nhìn đám người bỏ chạy mà không đuổi giết. Những Chân Võ Cảnh đều đã bị hắn đánh chết, số còn lại chỉ là Phàm Võ Cảnh thập tầng, hắn chẳng hề lo lắng.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi từng làn bạo chấn truyền đến. Lãnh U Lan đang công kích đại hán kia, hắn vẫn luôn chú ý.
Lãnh U Lan không biết đã bổ ra bao nhiêu kiếm, nhưng đều bị đối phương ngăn trở hoặc tránh né. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ được bình tĩnh. Kinh nghiệm chiến đấu phong phú giúp nàng biết phải giữ sự tĩnh táo. Dù đại hán kia dùng lời lẽ độc ác mắng nhiếc, nàng vẫn coi như không nghe thấy. Thực lực của nàng tương đương với đại hán kia, không thể rối loạn trận tuyến, bằng không sẽ bại.
– Cơ hội tới rồi!
Lãnh U Lan đột nhiên thấy tốc độ của đại hán kia chậm đi một chút. Chỉ một chút như thế đã đủ để nàng chặt đứt cánh tay hắn, khiến hắn phát ra tiếng bạo hống thê thảm.
Nhân lúc đối phương sơ hở, sau khi Lãnh U Lan chém ra một kiếm, nàng lập tức biến mất, xuất hiện sau lưng đại hán. Cự kiếm đâm mạnh, tốc độ nhanh như điện, chớp nhoáng.
Hàn khí của cự kiếm kèm theo nhiệt khí phóng thích, biến thành một loại chân khí nổ vang bùm bùm. Loại chân khí này được nàng rót vào bên trong cự kiếm, đâm vào thân thể đại hán, xuyên từ trong ra ngoài, đồng thời sinh ra một trận nổ tung, đánh cho hắn nổ banh xác.
Lãnh U Lan vung tay ngọc lên, một đoàn hỏa diễm bao phủ thân thể đại hán, thiêu rụi hắn. Lúc này, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, thở hồng hộc đi tới trước mặt Trầm Tường.
Việc này lại khiến người trên tường thành run sợ trong lòng: Một nữ nhân cũng có thể hung tàn đến vậy!
Trầm Tường lấy ra một chiếc khăn, cười hì hì lau mồ hôi trên mặt nàng, nói:
– Nữ Bá Vương, phương thức chiến đấu của muội thật không giống nữ nhân.
– Ca ca, ta lợi hại không! Ta đã giết chết một Chân Võ Cảnh ngũ đoạn rồi!
Lãnh U Lan cười nói với vẻ vô cùng đắc ý.
– Đối với ta chỉ là một chút lợi hại. Nếu là ta, sẽ không tốn thời gian dài như vậy.
Trầm Tường nặn nặn mặt nàng, cười nói.
– Không tin! Vậy bây giờ chúng ta đánh một hồi!
Lãnh U Lan lập tức nói, trong đôi mắt đẹp long lanh hào quang.
Trầm Tường lắc đầu cười nói:
– Bây giờ còn chưa được, sự việc vẫn chưa xong!
Nói xong, hắn ngửa đầu nhìn về phía người trên tường thành, ôm lấy eo thon thả của Lãnh U Lan, nhẹ nhàng nhảy một cái, đã đáp xuống tường thành cao hơn hai mươi trượng.
– Đừng sợ, ta là người Thái Vũ Môn. Ta muốn gặp người phụ trách nơi này của các ngươi!
Trầm Tường nói xong, liền thả Lãnh U Lan xuống.
Đám người kia vẫn còn chìm trong cơn khiếp sợ vừa rồi. Khi sát thần Trầm Tường đột nhiên nhảy xuống, họ sợ hãi lùi lại vài bước.
Trầm Tường móc ra một lệnh bài, đây là lệnh bài chứng minh thân phận đệ tử Thái Vũ Môn. Đám người kia trước đó còn nghi ngờ Trầm Tường là người của Ngạo Kiếm Tông, nhưng không ngờ lại là Thái Vũ Môn. Tuy nhiên, họ không biết Thái Vũ Môn lại có nhân vật tàn nhẫn như vậy.
– Này, các ngươi không nhận ra ta sao? Ta đã giúp các ngươi, lẽ nào các ngươi còn hoài nghi ta?
Khắp khuôn mặt xinh đẹp của Lãnh U Lan đều là vẻ lạnh lẽo.
– Đương nhiên nhận ra. Lãnh nữ hiệp là nhân vật có tiếng vùng này, chúng ta đã sớm nghe nói.
Một người vội vàng đáp.
Lãnh U Lan ở đây thực sự rất nổi tiếng. Vì nàng thường xuyên tới Sương Kiếm Thành hỏi thăm tin tức của Trầm Tường, lại tới gần Băng Phong Cốc, đôi khi nàng còn thuận tay làm vài chuyện tốt. Thêm vào đó, nàng có mái tóc bạc chói mắt cùng khuôn mặt tuyệt mỹ, hành sự lại sấm rền gió cuốn.
Trầm Tường lúc này đang cải trang dịch dung, những người này đều không nhận ra hắn. Trầm Tường cũng chưa từng nói tên cho họ biết, hắn lo lắng bại lộ tung tích, dẫn tới phiền phức không cần thiết.
Lãnh U Lan cùng Trầm Tường theo một người từ sơn động tiến vào bên trong vùng mỏ. Bên trong có vô số đường hầm, tất cả đều có thể dùng để phòng thủ.
Trầm Tường cùng Lãnh U Lan đi tới một thạch thất không quá sáng sủa. Tại đây, hắn nhìn thấy một người trung niên sắc mặt tái nhợt, vừa nhìn đã biết là bị thương.
– Đan Nguyên?
Trầm Tường hỏi. Người trung niên kia gật đầu.