Trước
Sau

Chương 243

Chính tà câu kết

Chương 243: Chính tà cấu kết

Trầm Tường thở dài thườn thượt. Lãnh U Lan đã đạt Chân Võ Cảnh bốn đoạn, chân khí vô cùng hùng hậu, lại sở hữu Song mạch Băng Hỏa thiên mạch, tồn tại dưới Thần mạch.

Vừa rồi vây công Lãnh U Lan đều là Chân Võ Cảnh hai đoạn, nhưng bị nàng chặt đứt hai ba lần. Điều khiến Trầm Tường cảm thán là Lãnh U Lan giết người ngay cả mắt cũng không chớp, vô cùng thô bạo.

Trầm Tường từ trên cây bay xuống, đáp trước mặt Lãnh U Lan, quan sát tỉ mỉ nàng. Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ lãnh ngạo kia, xem ra mỹ nhân tóc bạc này vô cùng cuồng dã. Cả người nàng tỏa ra mùi thơm cơ thể tràn ngập dã tính, mỗi một điểm trên người đều vô cùng hấp dẫn. Mái tóc trắng, khí chất lãnh ngạo, dung nhan xinh đẹp thành thục. Tuy bộ ngực ngạo nghễ kia bị áo giáp chăm chú bao bọc, nhưng vẫn khiến người ta không khỏi nhìn thêm hai mắt.

– Ngươi lại nhìn nhiều hai mắt, ta liền chọc mù con mắt của ngươi!

Lãnh U Lan cả giận nói, bởi vì ánh mắt Trầm Tường dừng lại trên người nàng rất lâu, đặc biệt là bộ ngực ngạo nghễ kia.

Lãnh U Lan không hề nhận ra Trầm Tường. Trầm Tường qua dịch dung, xem ra giống như một trung niên, còn khi Lãnh U Lan gặp Trầm Tường lần trước, hắn vẫn còn là một thiếu niên.

– Nếu như không phải trên người ngươi có một cỗ chính khí, ta đã sớm làm thịt ngươi! Thân phận ngươi là gì, tới nơi này làm gì? Ngươi sẽ không phải là những kẻ vô dụng Ngạo Kiếm tông kia đi!

Lãnh U Lan liếc nhìn thanh kiếm bên hông Trầm Tường.

Trầm Tường nhìn quanh, cười nói:

– U Lan, ta là Trầm Tường a! Không nhận ra sao?

Lãnh U Lan đột nhiên giật mình, lùi lại mấy bước, chăm chú nhìn Trầm Tường, cuối cùng dán mắt vào đôi mắt hắn.

– Ngươi thực sự là… ca ca!

Lãnh U Lan vẫn còn chút không tin. Nàng không nhận ra Trầm Tường, tuy rằng âm thanh rất quen thuộc. Nàng biết quan hệ giữa mình và Trầm Tường không nhiều, nhưng trong lòng vẫn mang theo cảnh giác.

– Khà khà, Thái tử kia dùng độc châm trọng thương muội, sau đó ta cứu muội, đưa cho muội Kim Linh quả, để cho muội tới Thái Vũ môn!

Trầm Tường cười nói, bàn tay hắn nhất thời bốc lên một trận hơi nước, lau đi lớp trang dung trên mặt, lộ ra khuôn mặt anh tuấn với những đường nét góc cạnh rõ ràng.

– Ca!

Lãnh U Lan thấy khuôn mặt này, đôi mắt nhất thời ươn ướt, đột nhiên nhào vào lồng ngực Trầm Tường. Có lẽ là quá cao hứng, mỹ nhân quật cường lãnh ngạo này dĩ nhiên bắt đầu khóc lớn.

– Tiểu nha đầu, khóc cái gì a! Cười đi chứ!

Trầm Tường cười nói, dùng tay sờ xoạng khuôn mặt lãnh diễm kia của nàng. Tuy rằng bọn họ ở chung không lâu, nhưng không biết tại sao, cả hai đều vô cùng tưởng niệm đối phương.

Lãnh U Lan lau khô nước mắt, khẽ mỉm cười, xem ra vô cùng mê người, như cầu vồng sau mưa, khiến Trầm Tường hơi thất thần.

– U Lan, muội cao lớn hơn không ít a! Hơn nữa còn lợi hại như vậy, mới vừa rồi còn nói muốn thiến ta!

Trầm Tường trêu ghẹo nói, điều này làm cho Lãnh U Lan hơi cúi đầu, trên mặt lãnh ngạo cũng hiện ra hồng hào hiếm thấy. Nàng nhẹ nhàng kiều thối.

Trầm Tường hì hì nở nụ cười, âu yếm vuốt mái tóc của nàng, hỏi:

– U Lan, muội ở bên trong Băng Phong cốc trải qua có khỏe không? Người ở bên trong nơi kia có bắt nạt muội hay không!

– Ta trải qua rất tốt, ngươi không cần phải lo lắng cho ta!

Lãnh U Lan ngọt ngào nở nụ cười. Mặc dù nàng không giống như một nữ tử thích cười, nhưng lúc này cười lên vô cùng mỹ lệ.

– Vậy thì tốt, chuyển sang nơi khác lại nói!

Trầm Tường nhìn những thi thể trên mặt đất kia một chút, nặn nặn gương mặt của nàng.

Lãnh U Lan như cô bé gật đầu. Đối với Trầm Tường, trong lòng nàng chỉ có cảm kích, bởi vì là Trầm Tường thay đổi vận mệnh của nàng, bằng không nàng không có ngày hôm nay.

Nàng thả ra một mồi lửa, thiêu hủy những thi thể kia đi, sau đó kéo tay Trầm Tường, quen thuộc lui tới trong rừng rậm, cuối cùng đi tới một sơn động rất bí ẩn.

– Ca, chuyện của ngươi ta đều nghe nói, ta rất lo lắng cho ngươi. Ta nguyên bản muốn đi Thái Vũ môn tìm ngươi, thế nhưng Cốc chủ không cho. Nàng nói thực lực của ta còn chưa đủ!

Lãnh U Lan đưa cho Trầm Tường một ly rượu có mùi hoa nhàn nhạt. Trầm Tường không nghĩ tới Lãnh U Lan dĩ nhiên thích uống rượu.

Trầm Tường cười cười:

– U Lan, muội cố gắng tăng thực lực lên là được. Sự tình ca có thể tự mình giải quyết, muội không cần lo lắng cho ta!

Lãnh U Lan nghịch ngợm le lưỡi. Cũng chỉ có ở trước mặt Trầm Tường, nàng mới có tính cách một nữ nhân bình thường nên có.

– Hừ, ca ca đối với ta tốt như vậy, lại nhiều lần đưa cho ta Trúc Cơ đan. Đây cũng là thứ thèm chết rất nhiều người trong cốc, ta chỉ là muốn trợ giúp ca ca một thoáng.

Lãnh U Lan là một nữ nhân rất kiên cường. Nàng không muốn cả ngày bị Trầm Tường coi như Tiểu muội muội che chở như thế. Nàng vẫn nỗ lực tăng thực lực lên, chính là vì sẽ có một ngày có thể trợ giúp Trầm Tường, tuy rằng nàng biết Trầm Tường rất lợi hại.

Trầm Tường cười nói:

– Cho nên muội đến nơi này trợ giúp Thái Vũ môn đánh những võ giả ma đạo kia?

Lãnh U Lan gật đầu:

– Ma đạo cấu kết Ngạo Kiếm tông, muốn sớm mười năm đuổi Thái Vũ môn các ngươi đi.

Trầm Tường hơi nhướng mày, hắn đã sớm suy đoán chuyện này có ẩn tình khác.

– Đây là sự thực sao?

Trầm Tường hỏi.

– Thật sự là, ta ở lại chỗ này hai tháng, nghe được những người Ma Dương tông kia đối thoại cùng người Ngạo Kiếm tông! Bất quá ta nghe Cốc chủ nói qua, hình như Ngạo Kiếm tông nội chiến rất nhiều năm, liên thủ với Ma Dương tông hẳn là người phe đối lập phụ trách, chỉ là hiện tại không có chứng cứ, vì lẽ đó Cốc chủ không thể ra tay.

Lãnh U Lan nói.

Trầm Tường nhìn sơn động được một ít tảng đá chiếu sáng này một chút, nói:

– U Lan, một mình muội ở lại chỗ này hai tháng, thực sự là không dễ dàng nha!

– Vậy thì có cái gì, so với thời điểm ta ở bên trong hiểm địa tu hành thì kém xa.

Lãnh U Lan một mặt không thèm để ý nói, sau đó hì hì nở nụ cười:

– Ca ca, ngươi bây giờ khẳng định không có lợi hại bằng ta. Ta là Chân Võ Cảnh bốn đoạn, hơn nữa còn là Băng Hỏa thần mạch! Bất quá Cốc chủ vì bảo vệ ta, đối ngoại nói chỉ là Băng Hỏa thiên mạch.

1,328 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 243: Chính tà câu kết — Mê Tiên Hiệp