Trước
Sau

Chương 242

Bất Ngờ Gặp Gỡ

Chương 242: Bất ngờ gặp nhau

Trầm Tường gật đầu, cẩn thận từng li từng tí đi theo chỉ dẫn của Long Tuyết Di. Hắn nhẹ nhàng nhảy lên tàng cây, không phát ra chút tiếng vang nào.

Đệ tử Ma Dương tông kia trốn dưới lòng đất, chủ yếu dựa vào thính giác để phán đoán có người tới gần hay không. Trầm Tường đứng trên cành cây, người kia hoàn toàn không thể nghe thấy động tĩnh.

– Chính là phía dưới, hắn nằm ở đó. Chỉ là mặt trên bị che kín bởi một lớp bùn đất mỏng manh, ngươi hãy dùng móng vuốt đâm xuống.

Long Tuyết Di lên tiếng.

Trầm Tường thả thần thức ra, rất nhanh phát hiện có một người bị chôn vùi bên dưới. Chân khí trong cơ thể hắn vô cùng nồng hậu, lại rất sinh động, cỗ chân khí kia rục rịch, tựa như một con mãnh hổ đang vận sức chờ phát động.

Trên lòng bàn tay Trầm Tường xuất hiện một tầng chân khí trong suốt lượn lờ, đó là Huyền Cương Chỉ, hơn nữa còn sử dụng Càn Khôn chân khí. Hắn đồng thời vận chuyển Thái Cực Hàng Long Công, thu liễm toàn bộ khí tức, nhẹ nhàng nhảy một cái từ trên không rơi xuống. Một tay hắn thẳng tắp hướng xuống đất, năm ngón tay khép lại, giống như một mũi nhọn, nhắm ngay vị trí người kia nằm mà đâm tới.

Vị trí Trầm Tường nhắm tới là nơi có chân khí nồng hậu nhất của đối phương, cũng chính là đan điền. Đừng nói là bùn đất mềm mại, cho dù là tấm sắt cứng ngắc, Huyền Cương Chỉ của hắn cũng có thể dễ dàng xuyên thấu. Nếu không có Linh khí hết sức lợi hại, người kia nhất định sẽ bị đâm thủng.

Khi bàn tay Trầm Tường đâm xuống, mặt đất khẽ nhúc nhích một chút, tựa như người kia phát hiện ra, nhưng đã chậm một bước. Bởi vì Trầm Tường có thể cảm giác được, sau khi tay xuyên thấu bùn đất, hắn đã chạm vào một vật thể nóng bỏng.

Đó là một cỗ chân khí hùng hậu. Trầm Tường lập tức vận chuyển Thôn Phệ Ma Công, cỗ chân khí bạo ngược này lập tức từ cánh tay tràn vào kinh mạch trong cơ thể hắn. Tốc độ hấp thu cực nhanh, mà người kia cũng từ trong mặt đất xông ra, nhưng bụng hắn lại bị một bàn tay của Trầm Tường đâm xuyên.

Đây là một người trung niên dung mạo rất phổ thông, trên mặt hắn tràn đầy thống khổ cùng sợ hãi. Hắn chỉ cảm thấy chân khí bên trong đan điền không ngừng trôi đi, đồng thời còn có một cỗ lực lượng tràn vào thân thể, ma túy thần kinh của hắn, làm cho cả người hắn vô lực.

– Ngươi... Ngươi là Trầm Tường!

Người kia từ kẽ răng nặn ra mấy chữ này.

Trầm Tường không hề trả lời, chuyên tâm áp chế cỗ chân khí bạo ngược tiến vào trong cơ thể. Người kia rất nhanh đã nghĩ ra, chuyện mình mai phục ở nơi đây sớm đã bị Trầm Tường nhìn thấu.

– Tại sao ngươi biết!

Người kia gian nan hỏi, hắn không thể hiểu nổi. Hắn đối với bản lĩnh ẩn nấp của mình vô cùng tự tin.

Trầm Tường vẫn không đáp, điên cuồng thu lấy chân khí của đối phương. Thân thể người kia dần dần khô quắt lại, nhưng chưa chết.

– Sự tình Thái Vũ môn Thanh trưởng lão cấu kết ma đạo ta đã biết. Ta chiếm được lực lượng của ngươi, sẽ để ngươi chết rõ ràng. Ta đã sớm biết nơi này sẽ có người mai phục ta, cho nên ta tương kế tựu kế.

Trầm Tường cười lạnh nói.

Người kia một mặt oán hận, nhưng trong ánh mắt lại toát ra một loại ước ao. Hắn vô cùng khao khát loại võ công có thể hấp thụ chân khí người khác này, đây là môn phái ma đạo vô cùng mong đợi.

– Nếu như ngươi thích trốn dưới mặt đất, vậy ngươi cẩn thận ẩn núp đi!

Trầm Tường cười ha ha, một chưởng đánh chết người kia, đốt cháy hắn thành tro bụi, cuối cùng lấy đất lấp lên.

Cắn nuốt chân khí của Chân Võ Cảnh năm đoạn, Trầm Tường phải nhanh chóng tìm nơi tiêu hóa. Tuy rằng chân khí rất nhiều, nhưng sau khi luyện hóa chỉ có thể đạt được ba bốn thành mà thôi. Bởi vì bên trong những chân khí kia có rất nhiều tạp chất, Trầm Tường phải luyện hóa rất nhiều lần, sau khi trở nên phi thường tinh thuần mới có thể hòa vào bên trong năm tôn thú tượng.

Ba ngày trôi qua, Trầm Tường tỉnh lại. Nguyên bản mỗi tôn thú tượng của hắn chỉ sáng lên mười lăm hạt chân nguyên, nhưng hiện tại là toàn bộ sáng lên mười bảy hạt, tổng cộng tăng thêm mười hạt. Tuy rằng hắn thôn phệ chân khí của đối phương rất hùng hậu, nhưng cuối cùng được hắn hòa vào trong cơ thể không nhiều.

Sau khi tỉnh lại, hắn tiếp tục đi đến vị trí mỏ quặng kia. Đi hơn nửa giờ, hắn đột nhiên nghe được thanh âm vô cùng quen thuộc.

– Là âm thanh của U Lan!

Trong lòng Trầm Tường vui vẻ, hắn tăng nhanh bước tiến.

Trầm Tường không nghĩ tới Lãnh U Lan dĩ nhiên cũng ở chỗ này, điều này làm cho hắn hơi nghi hoặc một chút. Điều làm hắn sốt ruột chính là, Lãnh U Lan dĩ nhiên đang chiến đấu cùng người khác.

Trầm Tường nhảy lên một cây đại thụ, nhất thời nhìn thấy một nữ tử tóc trắng.

Tóc bạc của Lãnh U Lan tung bay, trên khuôn mặt mỹ lệ tràn đầy lãnh ngạo. Phía dưới hàng mi cong hơi nhíu lại là một đôi mắt sáng rực, đôi mắt này bao hàm uy nghiêm, đang quét mắt nhìn mấy đại hán đang vây quanh nàng. Trên người nàng mặc một bộ áo giáp màu đen uy vũ, nhưng cũng không che giấu nổi vóc người nóng bỏng, thành thục của nàng. Sau lưng nàng mang theo một thanh kiếm rất lớn, nàng làm cho người ta cảm giác chính là thành thục, lãnh diễm, thô bạo, cao ngạo, tràn ngập một loại mị lực kỳ dị.

– Hình như U Lan còn chưa tới hai mươi tuổi, không ngờ lại mạnh mẽ như vậy!

Trầm Tường âm thầm than thở.

– Tóc bạc yêu nữ, ngươi lại nhiều lần ngăn cản chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta đông người, ngươi nhất định phải chết!

Một đại hán nói, vung kiếm liền chém về phía Lãnh U Lan. Nắm đại hán khác cũng đồng thời phát động công kích.

Trầm Tường vừa muốn nhảy xuống, nhưng liền cảm thấy một cỗ hàn khí kéo tới. Chỉ thấy thân thể mềm mại kia của Lãnh U Lan tràn ra từng đợt hàn khí bức người, xung quanh cơ thể nàng nhất thời ngưng tụ ra mấy tường băng, chặn lại những thanh kiếm đâm tới kia. Cùng lúc đó, Lãnh U Lan biến mất không thấy, đó là di động với tốc độ cao. Trầm Tường chính là từ chỗ nàng học được, từ lúc trước đó, Lãnh U Lan đã rất am hiểu tốc độ.

Trầm Tường có thể sử dụng thần thức bắt được tung tích của Lãnh U Lan, nhưng nếu như muốn cho hắn ra tay, cũng không nhất định có thể đuổi tới.

Hàn quang lóe lên, Lãnh U Lan xuất hiện, hơn nữa nàng đã rút ra đại kiếm sau lưng, chém một đại hán thành hai nửa.

Xoạt xoạt xoạt, Lãnh U Lan nhanh chóng bổ ra mấy kiếm, chém giết từng đại hán vây hãm mình kia. Huyết dịch nóng bỏng che kín mặt đất băng sương, mùi máu tươi cũng bị đóng băng lên.

Trầm Tường hít sâu một hơi, hắn không nghĩ tới một nữ tử dĩ nhiên cũng có thể cuồng bạo như vậy. Bất quá hắn biết phụ thân của Lãnh U Lan chính là một Tướng quân, là một quân nhân bách chiến sa trường, Lãnh U Lan tự nhiên cũng là như thế.

– Còn ẩn núp, khẩn trương lăn ra đây cho ta, ta không ngần ngại giết thêm một người!

Lãnh U Lan âm lãnh nói, trong thanh âm lãnh ngạo mang theo một cỗ uy nghiêm.

1,455 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 242: Bất Ngờ Gặp Gỡ — Mê Tiên Hiệp