Trước
Sau

Chương 204

Thần Binh Chu Tước

Chương 204: Chu Tước thần binh

Trầm Tường cảm nhận Huyền Vũ kim cương giáp đã hòa làm một với hắn, như một phần cơ thể, thấm sâu vào từng thớ da. Chỉ cần hắn nghĩ, hắn có thể triệu hồi bộ giáp này bất cứ lúc nào.

Huyền Vũ kim cương giáp biến mất, thân thể Trầm Tường khôi phục nguyên dạng. Hắn mở mắt, điên cuồng cười lớn. Tiếng cười vừa dứt, kim mang bốc lên từ người hắn, một bộ quần áo ánh vàng rực rỡ hiện ra, bao phủ toàn thân, thậm chí cả đôi giày, trông vô cùng uy vũ.

– Đây chính là Huyền Vũ kim cương giáp!

Trầm Tường nhìn bộ giáp trên người mình, mừng rỡ tột độ. Lúc này, hắn tỏa ra một loại mị lực dị thường, tựa như một vị thiên thần ngạo thị thiên địa. Liễu Mộng Nhi nhìn đến ngây ngốc, lần đầu tiên nàng có cảm giác bị một nam nhân thu hút, một cảm giác kỳ diệu khó tả…

Trầm Tường không chỉ chiếm được Huyền Vũ kim cương giáp, mà còn có thể vận dụng chân khí. Điều này khiến hắn cảm thấy mình vô địch trong Huyền Vũ Huyền Cảnh, là kẻ thống trị nơi này, là thần ở đây!

Trầm Tường suy nghĩ một chút, bộ giáp màu vàng kim lập tức biến mất. Liễu Mộng Nhi đang sững sờ cũng hồi thần, khuôn mặt trắng bệch tiều tụy hiện lên vệt đỏ ửng. Trái tim nàng nhanh chóng đập thình thịch, cảm giác lo lắng, thẹn thùng, bất lực trỗi dậy, khiến nàng bối rối.

– Mộng Nhi tỷ, thương thế của tỷ khôi phục thế nào rồi?

Trầm Tường cười hì hì hỏi. Tâm trạng hắn rất tốt. Ban đầu hắn định lấy được Huyền Vũ kim cương giáp liền rời đi, nhưng giờ phát hiện có thể dùng chân khí, đương nhiên phải ở lại đây giết thêm vài con yêu thú.

Dù sao Liễu Mộng Nhi cũng là cường giả một phương, rất nhanh nàng đã đè nén được sự tâm loạn, lạnh nhạt đáp:

– Khá hơn rồi! Chúc mừng ngươi, đã đạt được Thần khí cấp bậc này!

Liễu Mộng Nhi chỉ biết đố kị và ước ao. Hiện tại Trầm Tường đã có hai Thần khí.

Trầm Tường ngồi xuống, lặng lẽ mở chiếc hộp ra. Bên trong quả nhiên là một viên đan dược. Hắn không biết đó là đan gì, liền ném cho Tô Mị Dao nghiên cứu, sau đó mở tấm da thú ra.

– Huyền Vũ cường thân thuật!

Trầm Tường cau mày thì thầm:

– Người tu luyện Huyền Vũ cường thân thuật phải chuẩn bị tâm lý, quá trình vô cùng gian khổ, nhưng cũng có thể mang lại lợi ích không nhỏ…

– Đây là thứ chúng ta cùng phát hiện. Mộng Nhi tỷ có muốn không? Ta cho tỷ một phần.

Trầm Tường nói.

– Không cần, không thích hợp ta!

Liễu Mộng Nhi từ chối.

Trầm Tường lấy Thanh Long Đồ Ma Đao ra, cười nói:

– Hiện tại có cơ hội, ta cho tỷ xem Thanh Long Đồ Ma Đao, tỷ cho ta nhìn Chu Tước thần binh kia một chút đi!

Thanh Long Đồ Ma Đao đặt trên mặt đất, thân đao thô ráp, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy vô số linh văn nhỏ xíu. Liễu Mộng Nhi chăm chú nhìn, khi đưa tay lấy lên, nàng nhíu mày vì không cầm nổi. Lúc nãy nàng bị chiếc hòm thủy tinh làm trọng thương, vẫn chưa hồi phục.

Trầm Tường không nói gì, lặng lẽ quan sát mỹ nhân tiều tụy khiến người ta thương cảm này.

Công hiệu của Địa Ngục Linh Chi rất tốt. Liễu Mộng Nhi chăm chú nhìn linh văn trên thân đao, bất tri bất giác hơn một canh giờ đã trôi qua, nàng cũng hồi phục khá nhiều. Bây giờ nàng có thể cầm lấy Thanh Long Đồ Ma Đao. Đúng như Trầm Tường nói, nó rất nặng, nàng ước chừng khoảng mấy vạn cân.

Liễu Mộng Nhi lấy ra một tinh thể hình vuông, mỉm cười nói với Trầm Tường:

– Bây giờ ta muốn ghi lại những linh văn này vào thủy tinh, được không?

– Tùy ý!

Trầm Tường cười nói. Tâm trạng hắn rất tốt, huống chi hắn và Liễu Mộng Nhi đã trải qua nhiều chuyện. Dù thực lực và địa vị cách xa nhau một trời một vực, nhưng giữa họ không có khúc mắc gì.

Liễu Mộng Nhi dùng tinh thể hình vuông lướt qua thanh đao, nhìn ánh sáng trắng nhấp nháy trên thủy tinh, mặt lộ vẻ kích động, sau đó trả lại Thanh Long Đồ Ma Đao cho Trầm Tường.

– Mộng Nhi tỷ, bây giờ đến lượt tỷ lấy Chu Tước thần binh cho ta nhìn một chút đi!

Trầm Tường cẩn thận thu Thanh Long Đồ Ma Đao, vội vàng nói, hắn chỉ là hiếu kỳ mà thôi.

Mặt Liễu Mộng Nhi hơi đỏ lên, cúi đầu suy nghĩ điều gì đó, nụ cười trên mặt càng ngày càng hồng, vẻ vô cùng e thẹn, nhưng lại mang một vẻ đẹp khác lạ.

– Không tiện, coi như thôi!

Trầm Tường nhìn ra sự e thẹn của Liễu Mộng Nhi, hắn cũng suy nghĩ miên man, điều này khiến hắn càng thêm hiếu kỳ về Chu Tước thần binh.

Liễu Mộng Nhi khẽ cắn môi, suy tính một phen, trầm giọng nói:

– Lúc ta còn nhỏ, cha mẹ ta ra ngoài trở về, liền cho ta Chu Tước thần binh này. Lúc đó họ cũng không biết đây là Chu Tước thần binh, chỉ biết đó là Thần khí rất lợi hại, có liên quan đến Chu Tước. Họ chưa từng nói cho ta biết từ đâu có được, hơn nữa lúc đó hai người trở về đều bế quan rất lâu, trông giống như bị thương.

Trầm Tường lắng nghe. Chuyện này vô cùng quan trọng với hắn, bởi vì đây là manh mối để tìm kiếm Tứ Tượng thần binh cuối cùng!

– Vật kia là một sợi tơ rất dài, ta cũng không biết có ích lợi gì. Bất quá, một lần ta… ta lấy nó bao quanh người, nó liền biến hóa. Sợi tơ kia trở nên trong suốt, vẫn bao quanh thân thể ta, khó có thể tháo ra, cho đến bây giờ vẫn ở trên người ta. Tuy nhiên, nó không ảnh hưởng ta, ngược lại còn giúp ta rất nhiều, nhiều lần cứu mạng ta.

Liễu Mộng Nhi hơi đỏ mặt nói.

Trầm Tường hiểu rõ vì sao Liễu Mộng Nhi lại e thẹn. Chu Tước thần binh đang ở trên người nàng. Nghĩ đến điểm này, Trầm Tường thấy nhộn nhạo. Trong suốt bao quanh thân thể, điều này vô cùng mê hoặc.

Trầm Tường liếc nhìn phần ngực ngạo mạn của Liễu Mộng Nhi, lặng lẽ cười nói:

– Bị ghìm chặt mà vẫn lớn như vậy…

Liễu Mộng Nhi hừ một tiếng, nói:

– Tuy rằng bao quanh thân thể ta, nhưng ta không cảm nhận được sự tồn tại của nó. Hơn nữa, khi gặp nước nó sẽ biến mất, hình như rất sợ nước.

Trầm Tường nói:

– Chẳng trách. Chu Tước thuộc Hỏa, Huyền Vũ thuộc Thủy, nên khi tỷ đụng vào Huyền Vũ kim cương giáp mới có phản ứng lớn như vậy.

Liễu Mộng Nhi gật đầu tán thành:

– Bây giờ ngươi hiểu chưa? Ta cho ngươi xem rất bất tiện. Bất quá ta không thể chiếm tiện nghi của ngươi, nhưng ngươi phải hứa với ta, không được nói ra chuyện này!

Trầm Tường bỗng nhiên nhảy dựng lên, mặt đầy kinh ngạc. Chu Tước thần binh quấn trên người Liễu Mộng Nhi, nàng lại cho xem, đây chẳng phải là…

Nghĩ tới đây, Trầm Tường nuốt nước bọt ực một cái, khiến Liễu Mộng Nhi đỏ mặt, thấp giọng mắng:

– Ta chỉ để ngươi xem phần lưng, đừng nghĩ xem phía trước!

– Có thể sờ không? Tỷ đã sờ Thanh Long Đồ Ma Đao rất lâu mà!

Trầm Tường cười xấu xa nói, trong lòng dậy sóng.

Liễu Mộng Nhi nhíu chặt đôi mày thanh tú nhìn Trầm Tường, ánh mắt đầy u oán. Nàng không hiểu vì sao thái độ của mình với Trầm Tường lại thay đổi lớn đến vậy. Nếu là trước đây, nàng sẽ không cho Trầm Tường nhìn, nhưng hiện tại nàng cảm thấy không hề mâu thuẫn. Bất tri bất giác, tâm tình phức tạp trong lòng nàng lại trỗi dậy.

Nàng khẽ gật đầu:

– Không được sờ lâu!

Trầm Tường ngẩn ra. Ban đầu hắn chỉ nói đùa, không ngờ Liễu Mộng Nhi lại đáp ứng. Hắn gật đầu cười nói:

– Có khi ta có biện pháp để Chu Tước thần binh này thức tỉnh!

Trầm Tường đoán rằng vì Liễu Mộng Nhi không có Chu Tước chân khí nên không thể làm Chu Tước thần binh thức tỉnh, nhưng Chu Tước thần binh đã nhận chủ nàng, nên mới theo nàng như vậy.

Liễu Mộng Nhi cũng hơi chờ mong. Nàng biết Trầm Tường có thể điều khiển Thanh Long Đồ Ma Đao cùng Huyền Vũ kim cương giáp kia!

1,565 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 204: Thần Binh Chu Tước — Mê Tiên Hiệp