Chương 203
Đắc Thủ Thần Giáp
Chương 203: Thần Giáp tới tay
Bọn họ tiếp tục chạy tới, lúc này đã gần trung tâm tiểu đảo. Phía trước hiện ra một ngọn núi nhỏ, hình thái của nó rất giống tiểu đảo, cũng tựa như Huyền Vũ Sơn thu nhỏ lại. Dưới chân núi nhỏ là một sơn động.
Thấy sơn động, Trầm Tường cùng Liễu Mộng Nhi bước nhanh hơn. Bọn họ cảm giác càng lúc càng gần Huyền Vũ Kim Cương Giáp.
Chỉ đứng ở cửa sơn động nhìn một chút, hai người cẩn trọng đi vào. Đã đến nơi đây, dù phía trước là đầm rồng hang hổ, bọn họ cũng phải tiếp tục tiến lên.
Trong sơn động rất tối tăm. Liễu Mộng Nhi đi phía trước, bước rất chậm, gần như mỗi bước đều phải dừng lại để quan sát, nàng lo lắng sẽ có cơ quan.
Nửa canh giờ trôi qua, cuối cùng bọn họ cũng tới cuối sơn động. Tại đây, có một chiếc quan tài đá!
– Đồng thời mở ra!
Liễu Mộng Nhi đi tới một bên quan tài, giọng nói có chút kích động. Bên trong rất có thể lưu giữ một Thần khí.
Trầm Tường gật đầu, tâm trạng cũng kích động không kém.
Hai người đồng thời dùng sức, xốc nắp quan tài lên. Một trận bạch quang mãnh liệt tuôn ra, chói lòa đôi mắt Trầm Tường và Liễu Mộng Nhi. Bạch quang nhanh chóng biến mất, hai người lập tức nhìn vào bên trong. Chỉ thấy trong quan tài còn có một chiếc rương thủy tinh trong suốt, giống hệt như thời điểm Trầm Tường đoạt được Thanh Long Đồ Ma Đao.
Trong rương thủy tinh có một bộ quần áo làm từ vảy cá màu vàng kim nhạt, gồm cả quần và áo. Bên trong rương còn có một hộp nhỏ, Trầm Tường đoán đó là một viên đan dược, cùng một tấm da thú.
Liễu Mộng Nhi hít sâu một hơi, khuôn mặt mang theo hưng phấn cùng khiếp sợ:
– Ngươi xem những mảnh vảy kia kìa, mỗi một mảnh đều có vô số linh văn. Rốt cuộc là làm sao để luyện chế thành vậy?
Nói xong, nàng đưa tay vuốt ve chiếc rương thủy tinh. Nhưng ngay khi ngón tay ngọc vừa chạm vào, nàng kêu lên một tiếng, đột ngột thu tay về. Trên mặt tràn đầy thống khổ, khiến người ta nhìn mà đau lòng.
– Không có sao chứ?
Trầm Tường quan tâm hỏi.
Liễu Mộng Nhi cắn môi, chậm rãi lắc đầu, hơi thở hổn hển nói:
– Mặt trên có lực lượng bài xích rất cường đại. Nếu ta chạm lâu hơn chút nữa, e rằng sẽ tan thành mây khói! Ngươi cẩn thận một chút, ngay cả ta cũng không chịu nổi, ngươi có Bạch Ngọc Tán không?
Trầm Tường gật đầu, vội vàng lấy ra hai hộp đưa tới:
– Nghiêm trọng lắm sao?
– Cũng còn tốt, chỉ là kinh mạch cùng bắp thịt bị tổn thương chút ít. Có Bạch Ngọc Tán, có thể khôi phục rất nhanh!
Sắc mặt Liễu Mộng Nhi hơi tái nhợt, trông rất suy yếu, khiến Trầm Tường rất lo lắng.
– Huyền Vũ Kim Cương Giáp này quả nhiên không phải tùy tiện là có thể lấy đi!
Trên mặt Liễu Mộng Nhi mang theo sợ hãi, nàng dám khẳng định, dù có dùng chân khí, nàng cũng không dám thử lần nữa.
Trầm Tường không phải lần đầu tiên thấy chiếc rương thủy tinh này. Khi hắn đoạt Thanh Long Đồ Ma Đao, hắn cũng đã chạm vào, lúc đó hắn trực tiếp lấy đồ ra. Nhưng thấy Liễu Mộng Nhi như vậy, hắn cũng không dám dễ dàng thử nghiệm.
Hiện tại, hắn có thể xác định rằng, có một người thực lực cực kỳ cường đại đã cố ý để Tứ Tượng Thần Binh lại Thần Vũ Đại Lục. Chu Tước Thần Binh đã bị cha mẹ Liễu Mộng Nhi đoạt được từ rất lâu trước đó.
– Ngươi tu luyện Tứ Tượng Thần Công, ta nghĩ đây là thứ dành cho người tu luyện loại công pháp này. Bất quá hiện tại ngươi không thể dùng chân khí, cũng khó mà xác định.
Tô Mị Dao lên tiếng, giọng điệu không chắc chắn.
Trầm Tường hít một hơi, lấy ra một mẩu Địa Ngục Linh Chi ngậm trong miệng. Liễu Mộng Nhi vội vàng khuyên can:
– Ngươi vẫn là đừng thử, rất nguy hiểm!
Nhưng Trầm Tường vẫn đưa tay chạm vào chiếc rương thủy tinh, lấy nó ra khỏi quan tài!
– Ha ha, Huyền Vũ Kim Cương Giáp là của ta rồi!
Trầm Tường đột nhiên cười như điên. Liễu Mộng Nhi khó tin nhìn về phía hắn, không khỏi đưa tay sờ vào chiếc rương. Lần này, nàng lại gào lên một tiếng, thân thể như bị sét đánh, đau nhức tột cùng, khóe miệng tràn ra huyết dịch.
Trầm Tường vội vàng đặt chiếc rương xuống, ôm lấy thân thể mềm mại của Liễu Mộng Nhi, đưa một mẩu nhỏ Địa Ngục Linh Chi cho nàng ăn. Sắc mặt nàng mới dần ổn định, từ từ tỉnh lại.
– Cảm tạ!
Liễu Mộng Nhi khẽ thở dài, quái dị nhìn Trầm Tường. Hắn chạm vào chiếc rương thì không sao, còn nàng thì suýt chút nữa mất mạng.
Trầm Tường cười hì hì:
– Tỷ làm ta lãng phí một mẩu Địa Ngục Linh Chi, lát nữa chia Kim Cương Ngạc Mãng, tỷ phải phân nhiều cho ta một chút!
Liễu Mộng Nhi hừ một tiếng:
– Hừ, thật hẹp hòi!
Nàng kiến thức rộng rãi, nhưng cũng không giải thích được hiện tượng kỳ lạ này. Nàng chỉ có thể cho rằng trên người Trầm Tường có rất nhiều bí mật.
Vừa rồi nàng như sắp chết, nếu không phải Trầm Tường cho Địa Ngục Linh đúng lúc, e rằng đã chết rồi. Hắn cứu nàng một mạng! Nàng không thể không thừa nhận sự thật này.
Tiếp đó, Liễu Mộng Nhi trợn mắt nhìn, thấy Trầm Tường vung nắm đấm đập mạnh xuống chiếc rương thủy tinh, làm nó nát bét, sau đó lấy bộ quần áo ra.
Khi chạm vào Huyền Vũ Kim Cương Giáp, linh hồn Trầm Tường run lẩy bẩy. Huyền Vũ chân khí trong cơ thể cuồn cuộn chảy vào bên trong bộ giáp, khiến nó nhất thời nhấp nhoáng kim quang chân thực.
Liễu Mộng Nhi nhìn mãi, nhưng không nhìn ra Trầm Tường dùng thủ đoạn gì. Hắn không nhỏ máu nhận chủ, cũng không tế luyện, chỉ cần cầm trong tay đã khiến Huyền Vũ Kim Cương Giáp sinh ra dị tượng, như thể vật này đã chọn hắn làm chủ.
Kịch tiếp theo càng khiến Liễu Mộng Nhi khiếp sợ. Huyền Vũ Kim Cương Giáp tỏa kim quang, đột nhiên lay động, như nước chậm rãi tan vào thân thể Trầm Tường. Hắn nhắm mắt lại, rơi vào một trạng thái kỳ lạ.
Môi anh đào Liễu Mộng Nhi khẽ nhếch, trừng lớn đôi mắt đẹp, nhìn Huyền Vũ Kim Cương Giáp lưu chuyển khắp người Trầm Tường, rồi chậm rãi rót vào trong quần áo hắn. Hào quang dần dần ảm đạm xuống.
Nàng đã từng nghe nói, Huyền Vũ Kim Cương Giáp mỗi vạn năm thức tỉnh một lần để tìm kiếm chủ nhân. Bây giờ xem ra, Trầm Tường chính là người mà bộ giáp chờ đợi nhiều năm!
Chuyện gì đã xảy ra? Liễu Mộng Nhi nghĩ không thấu, nàng chỉ cảm thấy bí mật trên người Trầm Tường thật nhiều!