Chương 143
Cây Quả Thanh Huyền
Chương 143: Thanh Huyền Quả Thụ
Trầm Tường cùng đám người Vân Tiểu Đao uống rượu trở về, lúc ấy đã là đêm khuya. Hắn trở lại Thái Đan Vương Viện quạnh quẽ, vào trong phòng nghỉ ngơi. Trầm Tường lấy ra một trái cây màu xanh, đó chính là Thanh Huyền Quả, dược liệu hiếm nhất trong Trúc Cơ Đan. Loại dược liệu này khó gieo trồng, chỉ có thể ngưng tụ ra từ một số ít cổ thụ.
– Chẳng lẽ Thanh Huyền Quả thật sự không thể trồng được sao?
Đột nhiên, trong đầu Trầm Tường nảy sinh một ý nghĩ: muốn lợi dụng trái Thanh Huyền Quả này để trồng ra một gốc cây.
– Có một số Linh Dược chỉ có thể sinh trưởng trong hoàn cảnh đặc biệt, ví dụ như Địa Ngục Linh Chi, chỉ xuất hiện ở những nơi tử khí nặng nề. Còn Thanh Huyền Quả này tuy là do cổ thụ thai nghén mà ra, nhưng không nhất thiết cần hoàn cảnh đặc biệt, bởi vì nguyên tố chủ yếu đều thông qua cổ thụ chuyển hóa thành một loại linh khí đặc thù khác mà thành.
Tô Mị Dao nói.
Nếu Trầm Tường muốn trở thành Luyện Đan Tông Sư, trước tiên phải có được lượng lớn Linh Dược. Tuy hắn ở Thái Đan Vương Viện, nhưng vẫn không cách nào đạt được nguồn dược liệu dồi dào để luyện đan, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Vừa nâng cao thực lực bản thân, hắn cũng cần tăng cường luyện đan thuật. Về sau, nơi cần đến đan dược thực sự rất nhiều. Nếu có thể luyện chế ra nhiều đan dược quý hiếm, sau này có thể thu phục được rất nhiều người, khiến họ vì hắn mà làm việc.
Những năm gần đây, Trầm Tường ngẫu nhiên sẽ ngưng tụ ra một ít Long Tiên để cất giữ. Theo thực lực tăng lên, Long Tiên Công cũng trở nên lợi hại hơn. Hiện tại, hắn đã thu thập đủ năm bình, dự định dùng toàn bộ số Long Tiên này để bồi dưỡng một gốc cây có thể sinh ra Thanh Huyền Quả.
Nghỉ ngơi một buổi tối, Trầm Tường tinh thần sảng khoái, khôi phục về trạng thái đỉnh phong. Hắn rời khỏi Thái Đan Vương Viện, tiến về đệ nhất nội viện mới.
Võ viện vẫn là số năm trăm, chỉ có điều biển đề trước cửa đã đổi thành số mười sáu. Sáng sớm, Chu Vinh đã có mặt. Bọn họ vừa tới liền vội vàng đi nhận phúc lợi.
Phúc lợi của nội viện thứ mười sáu vô cùng phong phú: một năm năm hạt Chân Nguyên Đan, một tháng một trăm hạt Chân Khí Đan, cùng một vạn tinh thạch. Dĩ nhiên, bọn họ cũng biết nhiệm vụ sẽ vô cùng gian khổ, nhưng có Trầm Tường biến thái như vậy ở đây, bọn họ hoàn toàn không lo lắng.
Kể từ khi nhận được phúc lợi, nụ cười trên khuôn mặt béo ú của Chu Vinh chưa từng tắt. Hắn lộ vẻ cực kỳ hưng phấn, bởi vì từ nay mỗi tháng hắn đều có thể nhận một trăm hạt Chân Khí Đan!
Từ Vĩ Long và Vân Tiểu Đao đều rất hậu hĩnh. Bọn họ biết đây đều là công lao của Trầm Tường, nên mỗi người đều tặng hắn hai hạt Chân Nguyên Đan, chỉ có Chu Vinh là một hạt.
– Trầm lão đệ, ngươi thật sự là một tài thần. Ta càng ngày càng hy vọng ngươi có thể làm phò mã nhà ta, ha ha. Không chừng mỗi ngày ta có thể ngủ trên đống tinh thạch, ha ha.
Chu Vinh cười đến không ngậm miệng được:
– Nếu có nhiệm vụ, một mình Trầm lão đệ đi làm là ổn thỏa.
– Mập mạp chết bầm, thân thịt mỡ này của ngươi chỉ biết ăn, nhìn ngươi lười đến mức này, không chừng có ngày gặp nguy hiểm, thân thịt mỡ này sẽ liên lụy ngươi mất.
Vân Tiểu Đao hừ nói.
Chu Vinh không để ý, cười đáp:
– Vân tiểu quỷ, thân thịt này của ta cũng không phải thứ gì cũng tệ. Nó từng cứu mạng ta mấy lần. Nếu ta ngưng tụ toàn bộ chân khí vào thịt, khi người khác đánh ta, ta căn bản sẽ không cảm thấy đau.
– Trầm đại ca, đánh hắn hai quyền xem.
Vân Tiểu Đao cười nói.
Chu Vinh vội vàng tránh né:
– Đừng xằng bậy. Trầm Tường, cái đó miễn đi.
Trầm Tường cười nói:
– Hai ngươi thật sự... Đúng rồi, tỷ tỷ và muội muội của các ngươi nói thế nào? Có nguyện ý cùng nhau hầu hạ ta không?
– Ngươi đừng có mơ. Muội muội ta biết ngươi đã có hôn thê, liền dứt khoát từ chối.
Chu Vinh thở dài. Đối với chuyện này, trong lòng hắn cũng rất mâu thuẫn. Tuy hắn biết nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, nhưng muội muội hắn lại không đồng ý.
– Tỷ tỷ ta chê ngươi quá nhỏ, nhưng lại nói ngươi là quái vật. Ta nghĩ chắc nàng không dám lấy ngươi, uổng phí ta có ý tốt.
Vân Tiểu Đao cũng giận dữ nói.
Trầm Tường cười cười:
– Vậy cũng tốt. Nếu có nhiệm vụ, các ngươi làm được thì đi làm, không làm được thì cứ để đó. Ta muốn bế quan một thời gian ngắn.
Từ Vĩ Long nói:
– Ta cũng muốn bế quan. Đợi xuất quan, ta sẽ tự giác đi hoàn thành một số nhiệm vụ.
Vân Tiểu Đao bĩu môi:
– Ta cùng lão Chu đều bị thương, phải dưỡng thương một thời gian ngắn.
Cứ như vậy, mỗi người trong đệ nhất nội viện đều có việc phải làm. Võ viện số mười sáu này cũng trống rỗng như trước, nhưng giờ đã không còn ai dám cười nhạo người trong đó.
Trầm Tường quay về Thái Đan Vương Viện. Trong một tiểu viện, hắn đào một cái hố, chôn xuống một trái Thanh Huyền Quả, sau đó nhỏ lên một giọt Long Tiên.
Năm bình Long Tiên này đủ sức thúc ép một cây Kim Linh Quả, ít nhất có thể thu hoạch mười quả Kim Linh Quả. Đó là tất cả những gì Trầm Tường tích lũy được trong hai năm qua. Nếu không thành công, số Long Tiên này sẽ vô cùng lãng phí.
Trầm Tường tưới xong một lọ, sau đó dùng thần thức dò xét vào bên trong khỏa Thanh Huyền Quả. Hắn phát hiện quả thuốc đang chậm rãi tiêu hóa lượng Long Tiên kia, phóng thích ra những linh khí kỳ lạ. Hắn biết điều này cần một quá trình.
Trầm Tường trở lại phòng, lấy ra mười hạt Chân Nguyên Đan. Tuy Chân Nguyên Đan là Linh cấp thượng phẩm, nhưng hiện tại đối với hắn mà nói lại không có nhiều tác dụng. Hắn cần chính là Trúc Cơ Đan!
Dù vậy, hắn vẫn ăn. Lần đầu tiên, hắn ăn ba hạt, sau đó bắt đầu luyện hóa dược lực.
Giá một hạt Chân Nguyên Đan gấp mười lần Chân Khí Đan, tương đương năm ngàn tinh thạch. Đệ tử nội môn bình thường một năm nhận tinh thạch cũng chỉ có ba ngàn. Có thể thấy Chân Nguyên Đan này thập phần trân quý, hơn nữa là một môn phái phải có, bởi vì nó giúp môn hạ đệ tử tăng lên rất nhanh, cũng là một loại phần thưởng khích lệ đệ tử tốt.