Trước
Sau

Chương 142

Trồng Cây

Chương 142: Trồng Cây

Nắm đấm của Trầm Tường bỗng chốc trở nên cứng rắn như hoàng kim, tỏa ra một luồng khí cương khủng bố chưa từng có.

– Một quyền này là của Chu Vinh.

Nắm đấm Trầm Tường đập mạnh vào gương mặt Mạc Vũ Văn, vang lên một hồi tiếng nổ đanh gọn. Chỉ thấy hàm răng của Mạc Vũ Văn theo một ngụm máu bắn ra, gương mặt hắn hoàn toàn bị nhấn chìm.

– Đây là của Tiểu Đao!

Trầm Tường lại tung thêm một quyền. Lúc này, Mạc Vũ Văn đã hôn mê, thất khiếu chảy máu, toàn thân nhuốm đầy huyết sắc.

– Trước kia đã nói với ngươi, ta tuyệt đối sẽ không lưu tình!

Trầm Tường ngưng tụ Long cương, một cước chính xác đá vào bụng Mạc Vũ Văn, đá hắn bay văng ra ngoài.

Doãn Lâm, Lục Vĩnh Minh, Lôi Trì thấy Trầm Tường hung tàn như vậy, cũng không dám ra tay giúp Mạc Vũ Văn, ngược lại còn lẩn trốn vào đám đông.

Mặc dù Mạc Vũ Văn đã bị đánh bại, nhưng hơn vạn người phía sau lại lao tới Trầm Tường như thủy triều. Trong tay bọn họ đều cầm theo binh khí lợi hại.

– Cần phải bức ta dùng thủ đoạn tàn khốc mới được sao?

Lưng Trầm Tường bốc lên ánh sáng đỏ, một đôi Hỏa Dực khổng lồ hiện ra. Hắn bật người lên không, Chu Tước Hỏa Dực phiêu động, khiến hắn lơ lửng giữa không trung. Toàn thân hắn tràn ngập ánh sáng xanh hồng, nhiệt khí bức người cùng với luồng khí cương cuồng bạo từ cơ thể bạo dũng mà ra.

– Chấn Thiên Chưởng!

Trầm Tường gào thét một tiếng, từ trên cao bổ xuống một chưởng về phía mặt đất. Một luồng khí cương vô hình từ lòng bàn tay hắn điên cuồng tuôn ra, hóa thành một áp lực cuồng bạo đè xuống.

Trầm Tường phóng thích Thanh Long chân khí cùng Chu Tước chân khí, dùng để thôi phát một chưởng Chấn Thiên Chưởng này!

Tại thời khắc này, đệ nhất nội viện rộng lớn bắt đầu điên cuồng lay động. Quảng trường xuất hiện từng đường vết rách, tất cả phòng ốc đều sụp đổ. Quảng trường rộng lớn kia lập tức trở nên phập phồng như biển gầm, những người đứng trên mặt đất bị luồng khí cương cường hãn kia chấn động, trong miệng phun ra từng đợt máu tươi.

– Chấn Thiên Chưởng!

Mắt Trầm Tường đỏ bừng, trán bạo phát gân xanh, phóng thích vô tận lửa giận, lần nữa gào thét.

Những người đến quan sát thi đấu đã sớm bay ra ngoài tường cao, mang theo sự rung động và sợ hãi rời xa mảnh đất thị phi này. Khi nghe thấy Trầm Tường muốn phóng thích Chấn Thiên Chưởng vô cùng kinh khủng lần nữa, trong lòng bọn họ đều không khỏi than thở.

Lúc này, Trầm Tường dùng Thổ thuộc tính Voi Thần chân khí cùng Kim thuộc tính Bạch Hổ chân khí để phóng thích toàn bộ, dung hợp hai loại chân khí hùng hậu khủng bố này lại với nhau, công kích xuống phía dưới đệ nhất nội viện.

Rầm rầm rầm oanh!

Trầm Tường bổ ra Chấn Thiên Chưởng thứ hai, khiến đệ nhất nội viện phía dưới rung chuyển mãnh liệt. Lúc này, hơn vạn người phía dưới đã sụp đổ, không ít người bị bùn đất cuồn cuộn che lấp. Toàn bộ đệ nhất nội viện đã biến thành một đống phế tích, nhóm người này đều phát ra những tiếng rên rỉ thê thảm.

Trầm Tường hầu như đã cạn kiệt Chu Tước chân khí, Chu Tước chi dực cũng không thể chống đỡ lâu hơn. Hắn từ trên không trung rơi xuống, đến gần cửa, đào bới bùn đất, tìm được thiết bài số mười sáu. Nhìn đống phế tích phía sau, hắn hừ lạnh một tiếng, rồi nghênh ngang rời đi.

Rất nhiều người trong lòng đều hô lên không thể tin nổi. Trong mắt bọn họ, chỉ có Chân Vũ Cảnh mới có thể làm được điều này, nhưng Trầm Tường lại không phải Chân Vũ Cảnh!

Đệ nhất nội viện rộng lớn như vậy, trong ngắn ngủi vài hơi thở đã biến thành đống phế tích. Hơn vạn người hùng hổ kia giờ đây đang kêu la thảm thiết, bọn họ vẫn còn đắm chìm trong sợ hãi. Vừa rồi Trầm Tường dùng chân khí hùng hậu trong người phóng thích Chấn Thiên Chưởng, uy lực cực lớn, lại còn liên tục hai chưởng. Dù là Chân truyền đệ tử của Thái Vũ Môn, cũng khó lòng ngăn cản luồng khí cương khủng bố này.

– Này… Người này còn là người sao?

Một nội môn đệ tử nhìn thấy tất cả trước mắt, dụi dụi mắt, lòng vẫn còn sợ hãi. Nếu bọn họ tiếp tục ở lại nơi đó, e rằng cũng sẽ bị liên lụy.

– Nhu Nhu, tiểu tử này lợi hại không!

Chu Vinh vỗ vỗ đầu của thiếu nữ đáng yêu kia, cười đắc ý nói.

– Rất lợi hại, thực lực tiếp cận Chân Vũ Cảnh.

Chu Nhu Nhu dùng đôi mắt trong veo nhìn theo bóng lưng Trầm Tường, mỉm cười nói:

– Ca ca của ngươi có bằng hữu thất khó lường.

– Đương nhiên rồi, lão ca đi đây!

Chu Vinh vội vã chạy về phía Trầm Tường.

Vân Tiểu Đao giật nhẹ tay áo tỷ tỷ Vân Tố Di, nói:

– Đại tỷ, tuy hắn nhỏ hơn ngươi rất nhiều, nhưng Trầm đại ca chắc chắn sẽ không chú ý đến chuyện này. Có cơ hội ta sẽ bảo hắn gặp ngươi.

Vân Tố Di vẫn còn đắm chìm trong sự rung động vừa rồi, nàng khẽ hít một hơi, nói:

– Thôi đi, người như vậy quá kinh khủng, ta không thích hợp!

Vân Tiểu Đao bĩu môi, rồi chạy về phía Trầm Tường.

Lúc này, Từ Vĩ Long đã bị thực lực của Trầm Tường thuyết phục sâu sắc. Bất quá hắn cũng không yếu thế, chỉ thấy hắn kéo Doãn Lâm cùng Lôi Trì đang hôn mê, đi đến bên cạnh Trầm Tường, nói:

– Hai người này định chạy, nhưng bị ta ngăn lại, sau đó bị ta ném vào.

– Hắc hắc, làm tốt lắm.

Trầm Tường cười nói. Vẻ mặt hắn lúc này đầy mệt mỏi, có thể thấy hắn đã tiêu hao cực lớn.

Vân Tiểu Đao đi tới, đạp Doãn Lâm cùng Lôi Trì vài cái, cười lớn nói:

– Đi, đi uống rượu!

Mặc dù Trầm Tường rất mệt mỏi, nhưng sau khi ăn vài viên Chân Khí Đan, hắn đã khôi phục không ít. Sau đó, hắn cùng đám người Vân Tiểu Đao rời đi.

– Chưởng giáo lão đại, ngươi xem!

Vũ Khai Minh cười khổ nói:

– Tiểu tử này đã làm nên trò trống gì đây, càn rỡ như thế, hủy diệt đệ nhất nội viện. Nếu muốn trùng kiến cũng cần rất nhiều tinh thạch, lại còn có nhiều đệ tử bị thương như vậy.

Cổ Đông Thần cũng cười khổ nói:

– Ta vốn muốn xem tiểu tử này bị đánh bại như thế nào, lại không ngờ thực lực của hắn vượt xa tưởng tượng của ta! Về phương diện bồi thường, để những đệ tử kia ra là được. Những gia tộc này đều giàu đến chảy mỡ.

Nếu như Trầm Tường không phải là Tiểu sư thúc của bọn họ, bọn họ mới chẳng muốn đến xem loại chiến đấu này. Tuy trong mắt nhiều đệ tử, trận chiến này vô cùng rung động, nhưng trong mắt những người tu luyện Chân Vũ Cảnh, đó chỉ là một bữa ăn sáng. Đây cũng là vì nguyên nhân ít khi chứng kiến Chân Vũ Cảnh chiến đấu. Nếu Chân Vũ Cảnh so đấu, bình thường đều đi vào thâm sơn dã ngoại, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến rất nhiều người.

1,357 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 142: Trồng Cây — Mê Tiên Hiệp