Trước
Sau

Chương 101

Không Nản Chí (2)

Chương 101: Không nản chí (2)

Hiện tại chỉ có Trầm Tường là chưa bắt đầu. Mọi người đều không hiểu vì sao Đan trưởng lão cao cao tại thượng lại bất mãn với hắn. Dù những việc Trầm Tường làm đều khiến người ta kinh ngạc, nhưng bọn họ vẫn cho rằng đó là điều Trầm Tường nhất định phải làm.

– Trầm Tường, đến phiên ngươi rồi! Bây giờ ngươi lựa chọn từ bỏ vẫn được, bằng không ngươi nhất định sẽ chịu hết nỗi khổ da thịt, thậm chí có thể làm mất tiền đồ của mình.

Âm thanh của Đan trưởng lão cực kỳ âm lãnh. Mọi người khó có thể lý giải vì sao nàng lại hận Trầm Tường như vậy. Dù sao Trầm Tường chỉ là một tiểu nhân vật, cớ sao lại bị một nhân vật nổi danh của Thần Vũ đại lục căm ghét?

Trầm Tường cũng không biết mình đã đắc tội với vị Đan trưởng lão thần bí này ở chỗ nào.

– Quyết không từ bỏ!

Âm thanh Trầm Tường kiên định mà mạnh mẽ, vang vọng khắp tám phương. Người xung quanh nhìn hắn, dù Trầm Tường cũng chịu những áp lực dằn vặt kia, nhưng hắn vẫn thẳng tắp đứng đó. Thực lực như vậy, không phải bọn họ có thể sánh được.

Xung quanh quảng trường còn rất nhiều người chưa rời đi, có cả Chân Võ cảnh cao thủ, nội môn đệ tử, lẫn ngoại môn đệ tử vừa kiểm tra thất bại. Bọn họ đều muốn xem Đan trưởng lão sẽ đối đãi Trầm Tường như thế nào.

– Vậy thì bắt đầu đi!

Đan trưởng lão trầm giọng nói.

Tiếng nói vừa dứt, mọi người chỉ cảm thấy trong quảng trường tuôn ra một trận sóng khí cực nóng. Điều khiến họ kinh hãi nhất chính là, sàn đá rắn chắc trong quảng trường lại giống như mặt nước biển đang chập trùng lên xuống.

Ngay sau đó là những chấn động kịch liệt truyền đến, phảng phất toàn bộ Thái Vũ môn đều bị lay động. Sàn đá trên quảng trường kia theo những rung mạnh mà tan nát!

Cảnh tượng phía sau khiến tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Những gạch đá trong nháy mắt biến thành bột phấn. Điều khiến người ta không ngờ chính là, phía dưới sàn đá vẫn còn một tầng kim loại, xem ra vô cùng kiên cố.

Một lão giả nhặt lên một khối đá, thả vào trong quảng trường. Chỉ trong nháy mắt, khối đá kia liền biến thành bột phấn. Loại áp lực này so với đám người Vân Tiểu Đao vừa nãy trải qua càng mạnh hơn, hơn nữa còn vô cùng nóng bức.

– Đi tới phía sau ta, liền tính ngươi thông qua kiểm tra này!

Đan trưởng lão vẫn đứng ở nơi đó, không nhúc nhích, nhưng làm cho cả quảng trường trong nháy mắt biến thành dung nham.

Mồ hôi trên người Trầm Tường càng lúc càng nhiều. Hắn có thể cảm nhận được áp lực này so với vừa nãy nhiều đến gấp mấy lần, đây cũng là muốn đòi mạng người ta.

Mọi người nín thở, chăm chú nhìn Trầm Tường. Trên người hắn đang bốc cháy hỏa diễm, quần áo không chịu nổi chân khí nóng rực của Đan trưởng lão thả ra, trong nháy mắt bị thiêu hủy.

Bất quá Trầm Tường không sao. Hắn có thể chịu đựng được loại nhiệt độ này, hơn nữa hắn còn có thể phóng ra hỏa diễm để che chắn những vị trí yếu trên thân thể.

Cơ bắp tinh tráng trên thân thể Trầm Tường đỏ chót. Tuy áp lực tăng thêm, nhưng hắn vẫn thẳng tắp như cũ, ánh mắt vẫn trong suốt như cũ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang thiêu đốt của Đan trưởng lão ở xa xa kia.

Trầm Tường bước ra một bước, trên người chấn động mạnh. Hắn đạp lên sàn kim loại vô cùng nóng rực, nhưng nhờ tu luyện Chu Tước thần công, hắn có thể chống đỡ được loại nhiệt độ này.

Thấy Trầm Tường bắt đầu đi tới, sắc mặt mọi người đều thay đổi. Bọn họ không ngờ rằng Trầm Tường dưới tình huống như vậy còn có thể động. Phải biết đây là nội môn đệ tử cũng không dám thử nghiệm a! Mà Trầm Tường chỉ là một ngoại môn đệ tử, thực lực chỉ là Phàm Võ Cảnh tầng chín mà thôi.

Trầm Tường đi rất chậm, bởi vì mỗi một bước đều vô cùng gian nan. Hắn dùng hết thảy chân khí trên người để chống đỡ thân thể, đó chính là Càn Khôn chân khí, nhưng vẫn khiến hắn đi một cách khó khăn.

Nửa canh giờ trôi qua, mỗi một bước của Trầm Tường đều được mọi người thấy rất rõ ràng. Tuy đây là lộ trình ngắn ngủi, nhưng Trầm Tường thật giống như đi hơn trăm năm vậy.

– Hừ!

Đan trưởng lão hừ lạnh một tiếng. Chỉ thấy Trầm Tường phun ra một ngụm máu tươi. Ai nấy đều thấy được Đan trưởng lão đã tăng thêm áp lực.

Đây cũng là vô cùng bất công. Tuy trong lòng mọi người nghĩ như vậy, nhưng cũng không ai nói ra. Bọn họ biết Trầm Tường khó mà đi hết đoạn đường này, nhưng vẫn bội phục Trầm Tường không ngớt. Bởi vì Trầm Tường biết rõ đường đi vô cùng gian nan, nhưng không hề từ bỏ, cắn răng tiến về phía trước.

Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi một bước của Trầm Tường đều chấn động tâm linh mọi người. Ai cũng cho rằng sau khi Trầm Tường đi xong một bước, nhất định sẽ ngã xuống, nhưng Trầm Tường không ngã. Hắn một bước lại một bước đi tới, máu tươi hắn phun ra, trong nháy mắt bốc hơi khỏi nhân gian.

– Ta nói ngươi phải ở tại ngoại môn tôi luyện, ngươi phải thành thật ở lại, ta sẽ không để cho ngươi thông qua hạng kiểm tra thứ hai!

Âm thanh của Đan trưởng lão thậm chí có chút run rẩy, hiển nhiên là đang tức giận. Nàng cũng không nghĩ tới Trầm Tường lại có thể tiến đến trước mặt nàng.

Theo âm thanh nàng phát ra, Trầm Tường hét thảm một tiếng, hai đầu gối quỳ xuống đất. Đan trưởng lão quyết tâm không cho Trầm Tường thông qua, lần thứ hai tăng cường lực lượng.

– Tuy rằng… Tuy rằng, ta không biết tại sao ngươi lại như vậy đối với ta, nhưng ta quyết không khuất phục ngươi. Ta nhất định sẽ thông qua hạng kiểm tra thứ hai…

Đột nhiên Trầm Tường phát ra một tiếng cười nhẹ, trầm giọng nói.

Quảng trường vô cùng yên tĩnh, ai cũng nghe được hắn nói!

Sau khi Trầm Tường phun ra một ngụm máu lớn, dĩ nhiên lại đứng lên. Chỉ thấy hắn lớn tiếng hô:

– Ta chết cũng không cúi đầu!

Quyết không khuất phục! Đây là trong lòng Trầm Tường không ngừng tự nhủ với mình. Tô Mị Dao cùng Bạch U U cũng im lặng, giống như các nàng cũng ngầm đồng ý với chuyện nguy hiểm này của Trầm Tường, đồng thời cũng bị loại tinh thần bất khuất này của Trầm Tường làm cho rung động thật sâu.

– Hừ, giun dế mà thôi!

Âm thanh của Đan trưởng lão như là từ trong răng ken ken phát ra, nghe tới giống như hiện tại nàng rất tức giận.

Trầm Tường đi không vài bước, lần thứ hai ngã xuống. Lần này hắn ngã sấp trên đất, cả người đều tràn ra huyết dịch.

– Ngươi cũng không phải từ giun dế mà tới sao? Một ngày nào đó, giun dế như ta nhất định sẽ siêu việt ngươi.

Trầm Tường cắn răng nói. Tuy âm thanh yếu ớt, nhưng nghe tràn ngập hào khí.

Trầm Tường không thể đứng lên, nhưng hắn từng chút từng chút bò qua.

– Trầm đại ca...

Vân Tiểu Đao nhìn Trầm Tường, viền mắt ướt át. Hắn nhớ tới năm đó hắn chỉ vì quá mức khó chịu liền từ bỏ. Mà hiện tại Trầm Tường liều mạng cũng phải thông qua hạng kiểm tra thứ hai. Hắn chỉ là không muốn cúi đầu đối với nữ nhân cường thế kia, mặc dù hắn là giun dế.

– Trầm đại ca, ngươi nhất định có thể lại đây, chịu đựng!

Vân Tiểu Đao nguyên bản cho rằng Trầm Tường không thể qua, nhưng hắn không nghĩ tới Trầm Tường có thể kiên trì tới đây, không khỏi hô lớn lên.

– Trầm Tường, chúng ta đồng thời tiến vào nội môn. Năm đó nếu lão đầu ta có loại nghị lực như ngươi, cũng không cần ở lại ngoại môn lâu như vậy!

Trương Đức cũng bị Trầm Tường cảm hóa.

– Trầm Tường, chịu đựng! Ngươi nhất định có thể qua!

Trong quảng trường một người hô lớn lên.

Nhìn Trầm Tường trên mặt đất nóng rực kia từng chút từng chút chầm chậm bò tới, nhìn máu tươi trên người hắn bốc hơi lên, mọi người bị cảnh này làm rung động thật sâu.

– Trầm Tường... Trầm Tường... Trầm Tường...

1,575 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 101: Không Nản Chí (2) — Mê Tiên Hiệp