Trước
Sau

Chương 100

Chẳng hề lùi bước

Chương 100: Không nản chí

Giọng nói của nàng tuy lạnh lẽo, không mang theo chút tình cảm nào, nhưng cũng đủ để người ta nghe ra sự kinh ngạc của nàng trước chuyện này.

Trầm Tường cảm thấy giọng điệu băng giá kia của nàng có chút không tự nhiên, kỳ lạ như đang giả vờ. Bởi vì hắn cùng Bạch U U sống chung đã lâu, biết rõ mỹ nhân lãnh khốc chân chính là thế nào, âm thanh của Bạch U U lạnh lẽo một cách tự nhiên đến mức phi thường.

– Trầm Tường, ra đây!

Đan trưởng lão quát lên, âm thanh lạnh lẽo kia tựa như nổ vang bên tai, khiến linh hồn mỗi người đều run rẩy, tai vang ù ù.

Trầm Tường đứng dậy, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nói:

– Đệ tử Trầm Tường!

– Hừ, đừng có chút năng lực đã muốn diễu võ dương oai. Ta nghe nói ngươi vừa tiến vào đã gây rối, hơn nữa ở thế tục cũng rất không an phận. Người như ngươi tốt nhất nên ở ngoại môn mài giũa một phen rồi mới vào nội môn, kẻo nháo ra chuyện lớn hơn! Ngươi có chắc muốn tham gia bài kiểm tra thứ hai không?

Lời của Đan trưởng lão khiến mọi người thầm kinh ngạc. Ai cũng nhìn ra, bà ta dường như cố ý nhắm vào Trầm Tường!

Đan trưởng lão là nhân vật nào? Là người mạnh nhất dưới tay Thái Vũ chưởng giáo, lại là một luyện đan sư! Bị người như vậy nhắm vào, nghĩa là sau này Trầm Tường ở Thái Vũ môn chắc chắn sẽ nếm không ít vị đắng!

– Ta muốn tham gia bài kiểm tra thứ hai!

Lông mày Trầm Tường khẽ nhíu lại, giọng nói không chút biểu cảm:

– Những việc ta làm ở thế tục và nơi này, đều là điều ta cho là đúng.

– Hừ!

Đan trưởng lão hừ lạnh một tiếng:

– Các ngươi qua quảng trường kia. Khi ta ra hiệu, ngươi bắt đầu đi!

Nói xong, Đan trưởng lão bay lên, lướt qua một quảng trường khác với tốc độ nhanh đến mức khiến người ta kinh hô.

Trầm Tường biết nội dung kiểm tra là gì, đó là dưới áp lực, đi từ quảng trường này sang phía bên kia, có thể đi qua thì coi như thông qua bài kiểm tra thứ hai.

Quảng trường rộng hơn ba trăm trượng, việc đi qua thực ra rất đơn giản, nếu dùng khinh công thì càng nhanh hơn!

Ba trăm đệ tử ngoại môn xếp hàng ngang, đứng trên một sợi dây, chờ lệnh Đan trưởng lão.

– Trầm Tường ở lại chỗ cũ, hắn phải kiểm tra đơn độc!

Lời này của Đan trưởng lão khiến Trầm Tường có dự cảm không lành, hắn thầm hối hận vì nghe theo Bạch U U, bộc lộ toàn bộ thực lực.

Lúc này Trầm Tường xác định, Đan trưởng lão này cố ý nhắm vào hắn. Hắn biết sau này ở Thái Vũ môn sẽ nếm mùi đau khổ, hắn nghi ngờ bà ta có quan hệ với gia tộc Dược, nếu không sẽ không bao giờ “đặc biệt chiếu cố” một tiểu nhân vật như hắn.

– Trầm đại ca, bảo trọng nha! Ta sẽ ở nội môn chờ ngươi.

Vân Tiểu Đao mặt mày ủ rũ nói, giọng đầy bất đắc dĩ, vì hắn biết trong mấy năm tới Trầm Tường sẽ không thể vào nội môn.

– Bắt đầu!

Đan trưởng lão hô lớn, tuy cách xa mấy trăm trượng nhưng âm thanh của nàng truyền đến rất rõ ràng.

Cùng lúc đó, Trầm Tường cảm nhận được một cỗ uy áp vô hình giáng xuống, khiến người ta không khỏi cúi đầu gối xuống, tựa như trên vai khiêng núi nặng.

– Người không kiên trì được, chỉ cần hô từ bỏ, ta sẽ lập tức đưa hắn ra khỏi quảng trường.

Đan trưởng lão kia lạnh lùng nói.

Trầm Tường thầm chửi rủa trong lòng, bởi vì hiện tại hắn cũng chịu đựng loại áp lực này, mà hắn lại là người tham gia kiểm tra riêng, có thể thấy Đan trưởng lão này thật sự rất “chiếu cố” hắn!

Vừa mới bắt đầu không bao lâu, đã có rất nhiều người ngã xuống đất, miệng phun máu tươi, trực tiếp bỏ cuộc. Họ bị một cổ lực lượng đẩy ra ngoài quảng trường.

Đây là lần đầu Trầm Tường thấy thực lực người mạnh mẽ như thế động thủ, tùy tiện thả ra loại lực lượng này. Đừng nói người thường, ngay cả những Phàm Võ Cảnh tầng chín, tầng mười như bọn họ, trong mắt Đan trưởng lão kia, chẳng khác gì giun dế.

Trầm Tường không nghi ngờ gì, chỉ cần bà ta nguyện ý, một cái nhìn cũng có thể giết chết hắn!

Đây chính là thực lực của võ giả đứng đầu Phàm Vũ thế giới!

Người đi đầu tiên là Vân Tiểu Đao và Trương Đức, nhưng họ đi rất gian nan, mỗi bước đều nặng nề như vậy. Sau lưng họ, ban đầu có gần ba trăm người, nhưng hiện tại chỉ còn lại một trăm.

Trên quảng trường còn rất nhiều vết máu, đều là những đệ tử kia không chịu nổi mà phun ra!

Hơn nửa giờ trôi qua, toàn thân Trầm Tường đẫm mồ hôi. Tuy hắn chưa đi, nhưng áp lực chịu đựng cũng không nhỏ. Hiện tại người đi trên quảng trường chỉ còn hơn mười người.

Vân Tiểu Đao và Trương Đức đều có thể đi phía trước, nhưng khóe miệng họ đã tràn máu tươi, người đẫm mồ hôi. Đây quả nhiên là một bài kiểm tra chịu đựng khủng bố!

Trầm Tường từng nghe Vân Tiểu Đao nói, bao năm qua có rất nhiều người không thể qua bài kiểm tra thứ hai!

Thời gian trôi qua từng chút một, Vân Tiểu Đao và Trương Đức cách Đan trưởng lão chỉ còn chừng mười trượng, nhưng mỗi bước họ đi đều gian nan, như thể hai chân nặng hàng vạn cân.

Trương Đức không chịu nổi, quỳ xuống đất, phun một ngụm máu tươi, nhưng hắn vẫn quỳ mà đi, chậm rãi tiến về phía trước. Ở cái tuổi này mà lăn lộn bên ngoài lâu như vậy, từ lâu bị nhiều người chê cười, bây giờ chỉ kém chút nữa là qua bài kiểm tra thứ hai, hắn quyết không thể từ bỏ!

Trước đó, Vân Tiểu Đao và Trương Đức đều bị loại ở cửa ải này. Họ hiểu rõ độ khó của nó, nên vừa nãy khi biết Trầm Tường bị “chiếu cố đặc biệt”, họ cũng biết Trầm Tường không thể qua nổi!

Tuy Vân Tiểu Đao mới mười sáu tuổi, nhưng hắn lợi hại hơn Trương Đức rất nhiều, lại có thể đi thông qua. Hắn đi tới phía sau Đan trưởng lão, áp lực lập tức biến mất không tăm hơi. Hắn nằm trên đất, thở hổn hển từng ngụm, nuốt một viên đan dược để nhanh chóng khôi phục, vì sau đó là bài kiểm tra thứ ba còn kinh khủng hơn!

– Trương lão đầu, cố lên nha!

Vân Tiểu Đao nắm chặt song quyền hô, hắn biết nỗi khổ này, nên mới có thể lý giải tâm tình muốn vượt qua kiểm tra.

– A…

Một tiếng rống to vang lên, hắn rốt cục dùng đầu gối “đi” đến đầu kia của quảng trường. Lúc này, những người khác đều dồn dập ngã xuống, lựa chọn từ bỏ, thậm chí còn trọng thương.

Trong ba trăm người, dĩ nhiên chỉ có hai người có thể qua kiểm tra! Trầm Tường vẫn đứng phía sau họ, hắn tận mắt nhìn thấy cảnh những người này từ bỏ rời đi chật vật và bất đắc thế nào!

1,330 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 100: Chẳng hề lùi bước — Mê Tiên Hiệp