Trước
Sau

Chương 83

Trọng thưởng tất có dũng phu

Chương 83: Dưới trọng thưởng tất có dũng phu

Phác trưởng lão cảm nhận được uy hiếp tử vong, cắn răng nén đau, vung trường thương quét về phía đầu Lục Ly, dường như muốn đồng quy vu tận.

- Tiểu Bạch!

Lục Ly vừa quát lên một tiếng, Tiểu Bạch đã từ khe đá phóng ra, một ngụm cắn chặt lấy cánh tay Phác trưởng lão.

Phác trưởng lão đau đến mức không thể giữ chặt trường thương, Thiên Lân đao của Lục Ly liền tầng tầng lớp lớp đánh xuống, nện nát đầu ông ta như quả dưa hấu.

...

Hoàn mỹ!

Lục Ly nhìn Phác trưởng lão chết đến mức không thể chết lại, trong mắt tràn ngập vẻ mừng như điên. Hắn cảm kích nhìn Tiểu Bạch, sau đó giơ ngón tay cái lên.

- Phác trưởng lão!

Một tiếng gầm đau xót vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của Lục Ly.

Nói thì chậm, nhưng diễn biến lại cực nhanh. Từ lúc Lục Ly lao xuống núi đến khi chém giết Phác trưởng lão, chẳng qua chỉ mất vài hơi thở.

Xung quanh Phác trưởng lão còn có mấy tên võ giả Huyền Vũ cảnh, nhưng bọn họ đều bị Huyền Thú vây quanh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phác trưởng lão bị Lục Ly chém giết. Thậm chí rất nhiều người còn không nhìn thấy Tiểu Bạch, chỉ cảm thấy Lục Ly bổ hai đao liền đánh chết Phác trưởng lão.

Một tiếng kinh hô vang lên, đánh thức tất cả mọi người xung quanh. Rất nhiều võ giả đang giao chiến với Huyền Thú đều liếc nhìn về phía này, thấy Phác trưởng lão bị chém giết, họ sợ đến ngây người.

Phác trưởng lão ở Triệu gia tuy không tính là quá mạnh, nhưng cũng là cường giả Thần Hải cảnh. Lục Ly dùng hai đao đã có thể đánh chết ông ta, vậy giết bọn họ chẳng phải đơn giản như chém dưa hấu sao?

- Hưu!

Thân thể Lục Ly chuyển động, lao tới vị trí một tên võ giả Triệu gia ở gần đó. Vì tên này đã nhìn thấy Tiểu Bạch, mà Tiểu Bạch là vũ khí bí mật của Lục Ly, hắn nhất định phải giết người đã nhìn thấy nó.

Tên đó thấy Lục Ly đằng đằng sát khí tiến tới, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt. Hơn nữa, khi thấy chuột đá và Hồng Lân Ưng tự động tách ra nhường đường cho Lục Ly, hắn càng thêm khiếp đảm.

- Hưu!

Vài bóng người từ phía bắc nhanh chóng chạy tới. Đám người Triệu Duệ đã trở lại. Tên võ giả này nhìn thấy vậy thì triệt để tuyệt vọng.

Triệu Duệ tới, hắn ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Quy củ Triệu gia rất nghiêm, lúc chiến đấu mà sợ hãi rút lui có thể bị xử tử, nên hắn chỉ có thể cắn răng tử chiến, hy vọng trì hoãn được chốc lát thời gian. Ý nghĩ của hắn quá ngây thơ rồi.

Lục Ly chạy như điên tới, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, Thiên Lân đao chồng chất bổ tới, tốc độ ra đao quá nhanh. Tên võ giả này vừa mới đánh bay một con chuột đá, chỉ kịp nâng đao lên đón đỡ.

- Phanh!

Lực lượng một đao toàn lực của Lục Ly đạt đến gần bốn vạn cân, võ giả Huyền Vũ cảnh căn bản không thể ngăn cản. Tên võ giả này ăn một đao bị thương nặng, bắn vào trong đám chuột đá, sau đó bị chuột đá tươi sống cắn chết.

- Sảng khoái!

Lục Ly liếc nhìn đám người Triệu Duệ nơi xa, hoàn toàn không để ý tới bọn họ, đạp chân nhảy đến chỗ một người khác.

- Lão Phác đâu?

Triệu Duệ và Tề trưởng lão chạy như điên tới, nhưng không thấy Phác trưởng lão, trong lòng hai người đều có một dự cảm chẳng lành.

Tề trưởng lão nhìn một võ giả Triệu gia, người này vừa nhìn liền hiểu ý, bi phẫn gầm lên:

- Duệ thiếu, Tề trưởng lão! Phác trưởng lão bị Lục Ly giết ở chỗ đó.

Tề trưởng lão và Triệu Duệ lập tức nhìn sang bên kia, mơ hồ thấy trong đống đá có một cỗ thi thể đang bị chuột đá gặm, nhất thời giận tím mặt.

Ngoài giận dữ ra, nội tâm Tề trưởng lão cũng rất kinh hãi, còn mặt Triệu Duệ thì đầy vẻ nghi hoặc. Thời gian bọn họ rời đi ngắn ngủi như thế, Lục Ly đã có thể chém giết Phác trưởng lão. Chẳng lẽ Lục Ly ẩn tàng chiến lực? Lục Ly là võ giả Thần Hải cảnh sao?

- A!

Thời điểm hai người đang trầm tư, lại có một võ giả Huyền Vũ cảnh bị chém giết. Lần này hai người đã thấy rõ ràng, Lục Ly không có bất kỳ hoa chiêu gì, trực tiếp chém ra một đao, người đó đã bị đánh chết.

- Tề trưởng lão, không thể để cho hắn giết thêm nữa, chúng ta cùng nhau xông lên đi!

Triệu Duệ thấy Lục Ly lại phóng đến chỗ một người khác, trong mắt tràn đầy sát khí. Hắn nắm giữ một ít thông tin về Lục Ly, tiểu tử này sinh ra trong một bộ lạc bản địa, vừa mới gia nhập Liễu gia không lâu, còn là khách khanh, sao có thể đột phá Thần Hải cảnh chứ?

Nếu không phải Thần Hải cảnh, vậy khẳng định Phác trưởng lão bị Lục Ly dùng quỷ kế chém giết. Hắn và Tề trưởng lão đều là Thần Hải cảnh, nếu ra lệnh cho những võ giả còn lại cùng nhau vây giết, cơ hội chém giết Lục Ly vô cùng lớn.

- Chuyện này...

Tề trưởng lão vẫn có chút do dự. Không phải lão sợ hãi Lục Ly, mà là Triệu Duệ là thiếu tộc trưởng Triệu gia, lão không dám để Triệu Duệ mạo hiểm. Ngộ nhỡ Triệu Duệ chết, cả nhà của lão có thể bị tộc trưởng Triệu Côi nổi giận chém giết.

- Phanh!

Bên kia, Lục Ly lại dùng một đao chém giết một võ giả Triệu gia khác. Triệu Duệ đã triệt để nổi giận, không quan tâm tất cả, cầm lấy trường cung màu đen, đeo ngân sắc bảo kiếm phóng lên núi.

- Giết!

...

Tề trưởng lão bất đắc dĩ chỉ có thể hét lớn, sau đó nhìn đám võ giả Triệu gia giữa sườn núi, gầm lên:

- Mọi người hội tụ chung một chỗ, bao vây Lục Ly lại! Ai có thể chém giết Lục Ly, khen thưởng một vạn điểm cống hiến. Dưới trọng thưởng tất có dũng phu!

Một vạn điểm cống hiến đủ để đổi lấy rất nhiều huyền khí, huyền kỹ, linh dược. Mắt võ giả giữa sườn núi đều đỏ rực, toàn lực xuất thủ mở một đường máu, hai ba người hội tụ chung một chỗ, tiến về phía Lục Ly.

- Hưu!

Triệu Duệ đứng ở chân núi, giơ trường cung màu đen lên, bắn một mũi tên về phía Lục Ly.

Cây cung này của hắn là huyền khí, phẩm cấp không thấp. Theo một tiếng xé gió bén nhọn vang lên, mũi tên dài màu đen gào thét bay đến, nhắm thẳng đầu Lục Ly.

- Tên bắn thật nhanh!

Lục Ly đang chuẩn bị đánh giết một võ giả Triệu gia ở gần, nghe thấy tiếng xé gió, chỉ có thể dừng lại, giơ Thiên Lân đao lên đánh bay mũi tên.

- Duệ thiếu!

1,294 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 83: Trọng thưởng tất có dũng phu — Mê Tiên Hiệp