Trước
Sau

Chương 82

Lão Cẩu, ngươi bị lừa rồi

Chương 82: Lão cẩu, ngươi bị lừa rồi

Lục Ly quát lớn, dùng tiếng thét để át đi tiếng kêu của Tiểu Bạch. Hai con Hồng Lân Ưng đậu trên đỉnh đầu Phác trưởng lão sợ hãi bay vọt lên, nhường lối cho Lục Ly.

...

Thiên Lân đao mang theo tiếng xé gió sắc bén bổ xuống từ trên cao. Ánh mắt Phác trưởng lão bắn ra hàn quang, nhưng thần sắc vẫn không thay đổi. Lão quét ngang trường thương, đánh bay mấy con chuột đá cùng hai con Hồng Lân Ưng ở gần, ánh mắt mới chuyển sang Lục Ly.

Lục Ly từ trên cao nhảy xuống, tốc độ nhanh như hồng quang, lực lượng Thiên Lân đao đạt đến cực hạn. Thế nhưng trong mắt Phác trưởng lão, mọi thứ đều là trò cười. Cảnh giới của lão không cao, chỉ là Thần Hải cảnh sơ kỳ.

Nhưng Lục Ly chẳng hiểu chút huyền kỹ nào, cứ thế bay thẳng đến chém xuống. Phác trưởng lão có thể ung dung né tránh, sau đó ra tay chém giết Lục Ly trong nháy mắt. Và lão đã làm đúng như vậy!

Trường thương của lão rung lên, quét ngang Thiên Lân đao, thân thể di chuyển sang bên phải. Lão chuẩn bị đánh vào mặt đối phương. Một khi Thiên Lân đao bị đánh trúng mặt đao, Lục Ly rất khó giữ chặt vũ khí, thế công suy kiệt, chờ đợi hắn chính là những đòn công kích dồn dập như mưa bão.

Lục Ly rất rõ tình thế. Hắn biết kinh nghiệm chiến đấu, huyền kỹ và ý thức chiến đấu của mình không thể so với những lão già lăn lộn trên mũi đao mấy chục năm. Vì vậy, ngay khi Phác trưởng lão vừa cử động cánh tay còn lại, hắn cũng giơ tay lên, bắn ra một mũi tên màu đen về phía bên phải.

Mục đích của hắn rất rõ ràng: ép Phác trưởng lão phải liều mạng. Hắn từ trên xuống dưới chiếm ưu thế, sở hữu lực lượng gần bốn vạn cân, tự tin rằng sức mạnh của mình không hề yếu hơn Phác trưởng lão!

- Nỏ?

Thân thể Phác trưởng lão vừa mới di động đã thấy một đạo hắc quang bắn tới. Nếu lão tiếp tục di chuyển sang phải, theo tốc độ của mũi tên, chắc chắn sẽ bị trúng. Dù lão có mặc chiến giáp, nhưng nếu không ngăn được thì sao?

Trong giây lát, Phác trưởng lão quyết định lui thân thể về phía sau, quét ngang trường thương, hai tay nắm chặt ở phía trên. Nhìn cách nào thì Lục Ly cũng chỉ có tu vi Huyền Vũ cảnh. Nếu đạt tới Thần Hải cảnh, chắc chắn đã sớm nổi danh ở Vũ Lăng thành rồi, lão không thể không biết điều này.

Huyền Vũ cảnh đỉnh phong chỉ có vạn cân chi lực, có gì phải sợ?

- Keng!

...

Thiên Lân đao hung hăng bổ lên phía trên trường thương. Âm thanh kim loại va chạm nặng nề vang lên, tia lửa văng khắp nơi. Lực lượng khủng bố truyền đến khiến thân thể Phác trưởng lão trầm xuống, tảng đá dưới chân cũng nứt ra tầng tầng lớp lớp, thân thể lão mất thăng bằng, lăn lộn xuống dưới.

- Tiểu Bạch!

Lục Ly khẽ quát, hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, lần nữa nổ tung lực lượng, phóng đến chỗ Phác trưởng lão đang lăn xuống. Thiên Lân đao tiếp tục bổ xuống đầu đối phương.

- Hưu!

Trong bao bố sau lưng Lục Ly, một con tiểu thú bắn ra, xông vào khe đá, đi theo hướng Lục Ly xuống núi.

Khi đến chỗ Phác trưởng lão vừa ổn định thân thể, thấy Lục Ly gầm gừ như một con cự thú lao tới, Thiên Lân đao sáng lên hàn quang chói mắt. Cổ tay lão tê dại, khí huyết trong cơ thể quay cuồng, trong mắt tràn đầy sự kinh nghi.

Lực lượng một đao vừa rồi của Lục Ly đã vượt quá tưởng tượng của lão. Nếu không phải lão chuyển toàn bộ lực lượng xuống tảng đá dưới đất để lăn người tránh né, có lẽ đầu của lão đã bị Lục Ly đập nát. Tại sao một Huyền Vũ cảnh lại có sức mạnh khủng khiếp như vậy?

Phác trưởng lão tạm thời nghĩ không ra, lúc này cũng không có thời gian suy nghĩ. Bởi vì đao của Lục Ly đã tới, hơn nữa cánh tay còn lại của hắn lại giơ lên, lộ ra một cái nỏ màu đen.

- Hừ!

Phác trưởng lão không muốn bị Lục Ly đè ép đánh, thân thể uốn éo trái phải, e ngại bị mũi tên bắn trúng. Trường thương vặn vẹo, như một con rắn độc đâm thẳng về phía Lục Ly.

Dài một tấc, mạnh hơn một phần. Lão muốn tìm cơ hội một thương đâm chết Lục Ly.

- Ha ha ha, lão cẩu, ngươi bị lừa rồi, Tiểu Bạch ra tay!

Lục Ly cười lớn. Bên trong tảng đá phía dưới có một đạo bạch quang lấp lánh, tiếp theo Tiểu Bạch vọt ra, mở cái miệng nhỏ nhắn lộ ra hàm răng trắng, cắn về phía cổ chân Phác trưởng lão.

Lục Ly có hai biện pháp để đánh bại võ giả Thần Hải cảnh: thứ nhất là phóng thích thần kỹ huyết mạch, thứ hai là dựa vào Tiểu Bạch đánh lén. Hàm răng của Tiểu Bạch vô cùng sắc bén, tốc độ lại nhanh.

Nhưng nếu đánh chính diện, rất có thể hắn sẽ bị chém giết. Dù sao lực công kích của võ giả Thần Hải cảnh cũng rất khủng bố, trong khi Tiểu Bạch chỉ lớn bằng nắm tay, chắc chắn lực phòng ngự không cao.

Vì vậy, chỉ có thể dựa vào đánh lén. Tất cả những gì Lục Ly vừa làm đều nhằm tạo cơ hội cho Tiểu Bạch. Hắn hấp dẫn sự chú ý của Phác trưởng lão, để Tiểu Bạch có cơ hội ra tay. Hắn đã làm rất tốt!

Phác trưởng lão một lòng muốn đâm chết hắn, căn bản không chú ý đến Tiểu Bạch trong khe đá. Xung quanh lại có rất nhiều chuột đá, làm sao Phác trưởng lão có thể để ý đến một “con chuột nhỏ” chứ?

- Ken két két!

Hai cái móng vuốt sắc nhọn của Tiểu Bạch bắt chặt cổ chân Phác trưởng lão, mở miệng gặm loạn một phen. Không có gì bất ngờ, chỉ trong một cái chớp mắt, cổ chân Phác trưởng lão chỉ còn lại xương trắng.

- A...

Một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế vang lên. Phác trưởng lão cúi đầu nhìn, thấy hơn phân nửa bắp chân bên phải của mình chỉ còn lại xương trắng, da thịt bên ngoài đều biến mất. Hơn nữa, con tiểu thú kia vẫn đang điên cuồng gặm nhấm da thịt của lão.

Phản ứng khi một người bị dã thú cắn xé là gì? Đương nhiên là phải hất con thú ra trước tiên. Phác trưởng lão nhấc chân vung lên, nhưng cả bắp chân chỉ còn lại xương trắng, cái vung này khiến lão đau đến suýt ngất đi, thân thể khó lòng giữ vững thăng bằng.

- Oanh!

Lão ngồi bệt xuống, quay cuồng trên mặt đất. Bên kia, Lục Ly đã đánh tới, hét lớn:

- Tiểu Bạch, rút lui!

Tiểu Bạch hóa thành một đạo bạch quang xông vào khe đá biến mất. Lục Ly cầm Thiên Lân đao hung hăng bổ xuống đầu Phác trưởng lão.

1,285 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 82: Lão Cẩu, ngươi bị lừa rồi — Mê Tiên Hiệp