Chương 75
Lấy mạng đổi mạng
Chương 75: Lấy mạng đổi mạng
Ba thúc đứng yên tại vị trí cách Lục Ly mười thước, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bốn phía. Sau khi xác định không có mai phục, hắn cười lạnh, khiến vết sẹo trên mặt không ngừng co giật, lộ ra vẻ dữ tợn dị thường. Lão trầm giọng hỏi:
- Tại sao không chạy nữa?
Tiểu tử, không phải ngươi rất biết trốn sao?
Lòng Lục Ly lúc này trở nên vô cùng tĩnh lặng. Có lẽ đã biết rõ phải chết, hắn bất chấp tất cả, lạnh nhạt đáp:
- Ông là Thần Hải cảnh, tôi là Huyền Vũ cảnh. Ông lớn hơn tôi hơn mười tuổi, làm sao tôi có thể thoát được?
Triệu gia các người đều không biết xấu hổ giống nhau sao? Không thể để Triệu Duệ tự mình chiến đấu với tôi?
Lục Linh từng dặn Lục Ly phải động não, không được chỉ biết dùng vũ lực, nên Lục Ly muốn khích tướng thử một chút. Trước kia khi chiến đấu với dã thú, hắn vẫn thường dùng chiêu này để triệt để chọc giận đối phương, từ đó tìm ra sơ hở để đánh giết.
Thế nhưng, thủ đoạn của hắn rõ ràng còn non nớt. Khóe miệng Ba thúc co lại một chút, nhưng không hề lay chuyển, ngược lại còn đùa cợt nói:
- Tiểu tử, mười ba tuổi ta đã gia nhập Triệu gia, kiếm sống trên mũi đao hơn hai mươi năm. Ngươi không nên dùng chút thủ đoạn này.
Ngươi tự mình theo ta đi gặp Duệ thiếu, hay là ta mang thi thể của ngươi trở về?
- Theo ông trở về?
Lục Ly nhướng mày, trong mắt lộ ra chút hy vọng, nói:
- Tôi theo ông đi gặp Duệ thiếu, ta có thể sống sao?
- Không biết!
Mặt Ba thúc không biểu cảm, đáp:
- Nhưng nếu ngươi không theo ta, hiện tại ngươi sẽ phải chết. Ngươi tự mình lựa chọn đi.
Lục Ly trầm ngâm chốc lát, cắn răng hỏi lại:
- Ta ở Liễu gia chẳng qua chỉ là khách khanh. Nếu như ta rời khỏi Liễu gia, gia nhập Triệu gia các ngươi, các ngươi có thể không giết ta không?
- Không biết!
Ba chữ lạnh như băng trả lời Lục Ly. Lão dừng một chút rồi bổ sung:
- Ngươi sống hay chết, phải nhìn tâm tình của Duệ thiếu.
Lục Ly lại trầm mặc. Chờ đến khi Ba thúc không còn kiên nhẫn, trên mặt hắn lộ ra chút kiên định, gật đầu nói:
- Được, ta theo ông đi gặp Duệ thiếu. Ông là Thần Hải cảnh, giao chiến cùng ông ta hẳn phải chết không nghi ngờ gì nữa.
Lục Ly nhảy xuống tảng đá lớn, đưa cái bọc ra, cắm Thiên Lân đao vào sau lưng, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ đi tới chỗ Ba thúc.
- Coi như thức thời.
Ba thúc cười lạnh, nhìn Lục Ly châm chọc:
- Ngươi còn muốn thắng ta? Nếu như ta xuất thủ, chỉ một chiêu đã có thể chém giết ngươi.
Ngươi đi ở phía trước, không được có bất kỳ dị động nào, nếu không đừng trách ta lòng dạ độc ác.
- Vậy sao?
Vào thời khắc này, Lục Ly ngẩng đầu lên, cầm cái bọc hung hăng ném về phía Ba thúc. Đoạt Mệnh Nỏ giấu trong tay áo bắn ra.
Đồng thời, cánh tay còn lại cũng cầm lấy Thiên Lân đao, vận chuyển toàn bộ huyền lực bổ xuống Ba thúc. Từ đầu tới cuối, Lục Ly đều không nghĩ đầu hàng. Địch Bá là trưởng lão Triệu gia, hắn đã giết hơn mười người Triệu gia, làm sao Triệu gia có thể chấp nhận hắn?
Đường sống duy nhất của hắn, chính là chém giết người đàn ông mặt sẹo này!
Khoảng cách giữa Lục Ly và Ba thúc chỉ có năm thước. Lúc vừa mới bắt đầu, hắn ném cái bọc ra ngoài, rồi mới bắn tên. Nếu như Ba thúc không cẩn thận bị bắn trúng, mọi chuyện sẽ hoàn mỹ.
Nhưng mà, hắn vẫn đánh giá thấp tốc độ phản ứng của võ giả Thần Hải cảnh. Thời điểm Lục Ly vừa động, Ba thúc đã kịp phản ứng. Hơn nữa, mũi tên hắn bắn ra khiến Ba thúc cảm giác có gì đó không đúng, nên tránh né sang bên trái trước tiên.
Cái bọc và mũi tên đều rơi vào khoảng không. Thiên Lân đao của Lục Ly vốn bổ dọc xuống, lúc này chỉ có thể thay đổi phương hướng, quét ngang mà đi.
Keng...
Ba thúc rút trường kiếm ra khỏi vỏ, quét ngang một cái. Góc độ quét của lão vô cùng tốt, đánh trúng lưỡi Thiên Lân đao của Lục Ly. Một loạt thanh âm nặng nề vang lên, tia lửa văng khắp nơi.
Lục Ly cảm thấy một luồng lực lượng to lớn truyền đến, chấn động đến mức tay phải tê dại, khí huyết trong ngực quay cuồng, thân thể liên tục rút lui.
- Tiểu tử, đây là ngươi tự tìm đường chết.
Ba thúc giận dữ, hai chân chớp động như một con cự thú lao đến. Trường kiếm huyễn hóa ra đầy trời kiếm ảnh, nhanh đến mức Lục Ly căn bản thấy không rõ. Chỉ thấy bầu trời lốm đốm bao phủ lấy mình, không ai biết các đốm sáng kia là kiếm thật. Cảm giác trái phải trước sau đều không có đường để trốn.
Lục Ly chỉ có thể không ngừng bạo lui, nhưng tốc độ của hắn làm sao có thể vượt qua Ba thúc?
Mắt thấy mình sắp bị đâm trúng, Lục Ly nảy sinh ý nghĩ ác độc. Hai tay nắm chặt Thiên Lân đao, không quản kiếm của đối phương, đột nhiên vung đao mang theo lực lượng vạn quân, hung hăng bổ về phía đầu Ba thúc.
Lấy mạng đổi mạng!
Lục Ly áp dụng phương pháp thô bạo nhất. Đao của hắn rất nhanh, khoảng cách hai người lại gần như vậy. Cho dù Ba thúc có thể đâm chết hắn, hắn cũng có thể nắm chắc bổ trúng Ba thúc, ít nhất khiến lão ta thiệt hại nặng.
Nhưng hắn suy nghĩ nhiều rồi...
Cảnh giới đè chết người. Võ giả Thần Hải cảnh đối chiến Huyền Vũ cảnh có ưu thế rất lớn. Hơn nữa, Ba thúc sống trên lưỡi kiếm hơn hai mươi năm, có chuyện gì là chưa từng thấy?
Keng keng...
Ba thúc vũ động trường kiếm, chém một cái lên Thiên Lân đao, khiến tia lửa bay tán loạn. Thân thể hắn chuyển động, trường kiếm thuận thế đi vòng, tước gọt tay phải Lục Ly.
Rõ ràng huyền khí của hắn rất cao cấp, không đến huyền khí Địa giai, ít nhất cũng là Nhân giai tám chín phẩm. Một khi bị hắn đánh trúng, một cánh tay Lục Ly sẽ phân rã...
- Thật lợi hại!
Lục Ly âm thầm kinh hãi. Tốc độ của hắn với tốc độ phản ứng của Ba thúc thực sự kém quá xa. Tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ bị Ba thúc ung dung đùa chết.
Tại thời điểm sống còn, Lục Ly không dám bảo tồn thực lực nữa. Hắn gầm lên giận dữ:
- Nhiên Huyết!
Không sai!
Hắn vận dụng thần kỹ huyết mạch. Nếu như bây giờ không sử dụng, hắn sẽ không có cơ hội vận dụng nữa.